Chọc Phải Người Đàn Ông Nóng Nảy
Tác giả: Trần Tiểu Na
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342493
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2493 lượt.
nghĩ đến chỗ này, không nhịn được thở dài.
Vũ Văn Bác siết chặt gò má của Y Hi Nhi, "Than thở cái gì?"
"Đình Đình vốn chính là không có tim không có phổi, cho nên dễ đối phó, chờ Cố đại nhân biết được tôi đi theo hắc đạo, cha nói cô ấy có giết con hay không?" Y Hi Nhi phiền muộn nói, dựa vào lồng ngực Vũ Văn Bác , mắt nhìn ra ao nước trước mặt phía ngoài cửa sổ.
"Cô ấy không dám!" Vũ Văn Bác tròng mắt hơi híp, lộ ra ánh mắt sắc bén.
"Cô ấy dám! Chỉ là có phần không nỡ mà thôi, cô ấy từ nhỏ đã nuôi trí trở thành một cảnh sát giương cao chính nghĩa diệt trừ kẻ ác, cô ấy hận hắc đạo, mà con là do một tay cô ấy dẫn dắt, nhưng bây giờ con với cha - lão đại Hắc đạo ngày ngày ngủ cùng trên một chiếc giường, cô ấy không giết con mới là lạ!" Y Hi Nhi rất xác định, Cố Nhã Thuần nhất định sẽ muốn giết cô.
"Tôi sẽ không cho cô ấy cơ hội." Vũ Văn Bác vuốt ve mái tóc dài của Y Hi Nhi, chậm rãi nói.
"Con hiện tại rất mâu thuẫn, con không bỏ được Cố đại nhân, nhưng con cũng không bỏ được cha, con nên làm như thế nào? Nếu như con không gặp cha thì tốt!" Y Hi Nhi quay đầu, vùi đầu trong ngực của Vũ Văn Bác .
"Ngoan, bảo bối của ta không nên phiền não, tất cả đã có tôi lo liệu!" Vũ Văn Bác ôm chặt thắt lưng của Y Hi Nhi, cho cô gái mơ màng này một chút lực chống đỡ.
"Nếu như. . . . . . con nói là nếu như, có một ngày Cố đại nhân giết con, cha ngàn vạn đừng báo thù, có được hay không?" Y Hi Nhi chợt buồn buồn nói ra một tiếng, không biết vì sao, khi nghĩ tới tương lai, trước mặt cô là một mảnh mênh mông mù mịt.
Vũ Văn Bác không trả lời, chỉ là trầm mặc nhìn đỉnh đầu Y Hi Nhi, dùng sức ôm chặt thân thể Y Hi Nhi , dường như muốn đem cô khảm vào trong cơ thể mình cùng hòa toan làm một.
Đối với vấn đề Y Hi Nhi vừa nói, Vũ Văn Bác dĩ nhiên sẽ không đồng ý, nhưng là Y Hi Nhi yêu cầu, anh khi nào thì thật có thể nhẫn tâm cự tuyệt đây?
Nắm chặt quả đấm, Vũ Văn Bác thề, anh tuyệt đối sẽ không để cho chuyện như vậy xảy ra.
(Đoạn này mình nghĩ nên thay đổi cách xưng hô một chút, không biết có xáo trộn không, hy vọng mọi người không thấy quá đường đột và khó chịu)
"Vũ Văn Bác, tôi là nghiêm túc." Y Hi Nhi ngẩng lên nhìn ánh mắt của Vũ Văn Bác.
"Anh biết." Vũ Văn Bác trầm giọng lên tiếng, nhưng như vậy thì sao?
"Chúng ta tới nói chuyện một chút được không? Quen biết lâu như vậy, anh vẫn cảm thấy chúng ta cần một lần nói chuyện, đem tất cả mọi chuyện nói rõ ràng một chút." Y Hi Nhi chợt đẩy ra khỏi lồng ngực của Vũ Văn Bác, lui hai bước, và nhìn thẳng vào Vũ Văn Bác.
Vũ Văn Bác dài tay chụp tới, dự định ôm Y Hi Nhi trở vào trong ngực.
"Đừng nhúc nhích! Anh ôm tôi...tôi không có cách nào suy nghĩ, cứ như vậy nói đi?" Y Hi Nhi vội vàng ngăn cản, hung hăng lại lui một bước dài.
Vũ Văn Bác càng ngày càng thích ôm Y Hi Nhi vào trong ngực, mà Y Hi Nhi càng ngày càng quen, có lúc không tự chủ càng muốn đắm chìm trong khuôn mặt dịu dàng của Vũ Văn Bác.
Y Hi Nhi ý thức được lòng của mình càng ngày càng say mê, không chỉ một lần nghĩ tới muốn rời khỏi, nhưng là không cách nào làm được, mỗi lần Vũ Văn Bác dịu dàng nhìn cô, cô đều không thể tự kềm chế đắm chìm ở trong đó, cô biết, kể từ sau khi cô phẫu thuật mọi thứ không còn như lúc mới bắt đầu, ánh mắt của Vũ Văn Bác khi nhìn cô luôn nóng bỏng, cô làm sao không hiểu tình ý của Vũ Văn Bác đây?
Đây là tự Vũ Văn Bác giăng lưới tình, nhưng Y Hi Nhi cũng đã hãm sâu ở trong đó.
"Em muốn nói gì?" Vũ Văn Bác nhìn ánh mắt Y Hi Nhi không có một chút buông lỏng, lại gần thêm Y Hi Nhi một chút nữa.
"Anh không muốn đối xử với tôi như con gái nữa phải không?" Y Hi Nhi trực tiếp hỏi, mặc dù cô biết tình ý của Vũ Văn Bác, nhưng trên thực tế Vũ Văn Bác chưa bao giờ chính thức nói ra miệng.
"Ở trên người của em anh tìm được sự ấm áp và yên tâm, anh đã từng xem em là người nhà, là máu mủ. Nhưng sau anh mới phát hiện ra điều đó là không phải, anh đối với em, là tình cảm nam nữ."
"Nhưng. . . . . . Tôi là cảnh sát, lý lích của tôi vẫn còn ở Hạ Môn." Y Hi Nhi do dự nói, mối quan hệ này ở trong lòng của cô vẫn là một cái hố, không cách nào vượt qua.
"Nơi này là Malaysia, em chỉ là một cô gái bình thường, không phải cảnh sát!" Vũ Văn Bác kiên định trả lời.
"Nhưng tôi được giáo dục chính là bắt người xấu, mặc kệ các anh giải thích thiện ác vĩ mô là như thế nào, nhưng anh chính là kẻ địch của cảnh sát, đây là sự thật không thể thay đổi, cứ cho giờ tôi không làm cảnh sát, nhưng Cố đại nhân một ngày nào đó sẽ tìm tới cửa ." Y Hi Nhi có chút kích động.
"Vậy thì sao? Em biết Cố Nhã Thuần dù cho có tìm tới cửa cũng sẽ không làm được gì." Vũ Văn Bác không phải tự phụ, mà là Cố Nhã Thuần ở trong mắt của anh vẫn chưa đạt trình độ có thể coi là đối thủ, anh nhẫn nhịn và để ý Cố Nhã Thuần hoàn toàn chỉ là bởi vì có quan hệ với Y Hi Nhi mà thôi.
"Làm sao? Tôi không muốn bằng hữu và người yêu sẽ trở thành kẻ địch, tôi cảm thấy tôi không cách nào trơ mắt nhìn, hơn nữa. . . . . . Nếu như có một ngày giữa hai người phải có một người hy sinh, tôi sẽ lựa chọn b