Thái Hậu Mười Lăm Tuổi - Phần 2
Tác giả: Trần Tiểu Na
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342180
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2180 lượt.
mặc Cố Nhã Thuần, mặc dù anh biết Cố Nhã Thuần đối với anh có thái độ thù địch , nhưng vẫn là vì cô mà làm, nghĩ đến tâm ý của người đàn ông này, trong lòng của Y Hi Nhi không nhịn được cũng dịu xuống nhiều.
Tình yêu thật sự là rất kỳ diệu, khi nó tới thì không có cách nào ngăn cản, cho dù là đối với liệt nữ cực kỳ trung trinh cũng thể chống lại mị dược này, tình yêu luôn làm người ta không còn sự sáng suốt, muốn nhiều hơn **.
Y Hi Nhi chủ động tới gần, hôn lên môi của Vũ Văn Bác, nhẹ nhàng chậm chạp và nóng bỏng, giống như là đang đùa nghịch chú chim nhỏ .
Một buổi chiều diễm lệ, hai người yêu đang ôm nhau, tâm tư tương liên, càng thêm gắn kết không rời, hận không thể cùng đối phương hoà vào làm một.
Lời nói phía hai bên.
Sau giữa trưa Y Hi Nhi ở trên sô pha cùng Vũ Văn Bác chàng chàng thiếp thiếp, còn lại Dịch Đình cực kỳ buồn bực nghĩ tới mối tình đầu của mình, lần đầu có ý hiến dâng, nhưng ông trời giống như luôn muốn đối kháng với cô, luôn là không gặp được đúng người, vì thế, Dịch Đình vô số lần vỗ ngực dậm chân, thật may là ngực cô khá lớn có thể chống lại những cú đấm, đổi lại là lời của người khác, “Đại Biệt sơn” (dãy núi ở ranh giới ba tỉnh Hồ Bắc, An Huy và Hà Nam) cũng đấm thành đồi núi nhỏ rồi.
Buồn bực lần nữa đấm ngực, Dịch Đình vốn là muốn đi tới nhưng chân dài duỗi trở về, bước chân dừng lại.
Không gặp được đúng người cũng không sao, thấy người khác gặp chuyện tốt lại làm cho rất ít người không lúng túng .
Vốn là khi gặp người khác thể hiện tình cảm quá mức đối phương thường có chút lúng túng, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt của thiên tài y học bác sĩ Lâm Hựu Lật bình tĩnh thong dong, Dịch Đình bắt đầu oán thán bản thân mình.
Rõ ràng mình so với Lâm Hựu Lật vóc người trước sau lồi lõm, gương mặt so với Lâm Hựu Lật tinh xảo mỹ lệ, hơn nữa cô so với Lâm Hựu Lật càng thêm phong tình vạn chủng, so về mọi mặt thì cô có nhiều ưu thế hơn, nhưng không có người đàn ông nào bị cô mê hoặc, nhưng Lâm Hựu Lật dường như chuyện gì cũng không làm, lại khiến Tây Môn Dật một lòng chân thành.
Cho nên nói, cái thế giới này vĩnh viễn không công bằng.
Dịch Đình thầm mắng một câu, tức giận nói: "Bây giờ còn là ban ngày, mắt bị tia tử ngoại chiếu vào cảm thụ được sao? Loại chuyện như vậy nên lựa chọn ban đêm gió lớn mà làm."
Tây Môn Dật đối với mức độ cởi mở của Dịch Đình âm thầm sợ hãi than, cô gái này nói có vẻ có bài bản, giống như rất lão luyện dường như rất hiểu, bĩu môi, Tây Môn Dật tay từ trên người của Lâm Hựu Lật buông ra, nghĩ thầm: cô gái này sao da mặt dày như vậy, giống như khúc quanh tường thành.
Thật vất vả mới tìm được một cơ hội ăn vụng, nữ chính không phối hợp thì chớ, còn gặp phải cô gái không dễ chọc vào này, anh gần đây thật là thiếu thắp hương!
"Không cần bồi Hi Nhi sao?" Tây Môn Dật thở dài, bất đắc dĩ hỏi.
Trước người có cái nhìn soi mói như máy ra đa thì có thể làm chuyện vụng trộm này sao? Dù thế nào đi nữa anh vẫn làm không được, đã như vậy, nên nghĩ tìm biện pháp đem cô Dịch Đình này đi xử lý, tựu xem như là mình phải mất chút công sức, tìm trong hội Liệt Diễm có người nào thích hợp, lập tức mời đến xem mắt.
"Cô gần đây nhàm chán quá đến nỗi xuân buồn thu đau, không thích hợp cũng không lợi để ta có thể tâm tình, không thể làm gì khác hơn là tự mình ra ngoài thử vận khí một chút, nói không chừng thật có thể gặp được trùm háo sắc." Dịch Đình vung tay, vân đạm phong khinh nói, từ từ hướng hai người đi tới.
"Đáng tiếc vừa ra tới liền gặp người này, thật đáng thương." Lâm Hựu Lật chỉ chỉ Tây Môn Dật nói, hôm nay cô ra cửa quên nhìn Hoàng Lịch (kiểu như Lịch Vạn Niên của Việt Nam, xem ngày tốt ngày xấu, thời tiết), cư nhiên ngay tại chỗ vắng vẻ này gặp Tây Môn Dật, thiếu chút nữa bị ăn đậu hũ, thật may là Dịch Đình xuất hiện.
Mặc dù tin tưởng Y Hi Nhi nhưng phần lớn đều là những người không đáng tin cậy, tỷ như Đinh Tiểu Vũ, nhưng là cũng có một số ít như Cố Nhã Thuần là đáng tin, Dịch Đình miễn cưỡng cũng coi là người bình thường.
"Tỷ tỷ nếu ghét bỏ thì có thể tặng tôi được rồi, tôi chính là ai đến cũng không cự tuyệt." Dịch Đình không một chút ngượng ngùng nói, Tây Môn Dật cũng hay nói giỡn, bao nhiêu cô gái ước có thể lên giường của anh ta, Lâm Hựu Lật là người ngu sao? Cư nhiên thoái thác?
"Tặng? Không phải của tôi, sao tặng, cô đừng lôi kéo tôi vào, nếu như các người muốn nói chuyện phiếm thì cảm phiền ở phía trước 100m quẹo trái có một vườn hoa nhỏ, chớ ảnh hưởng tôi tại nơi này luyện yoga." Lâm Hựu Lật không chịu nổi nói, hôm nay cô thật vất vả mới ra ngoài tìm được một chỗ yên tĩnh mà thư thái tập yoga , không muốn bị quấy rầy quá lâu.
"Đừng vô tình như vậy, dù gì em cũng đã từng thương tôi." Tây Môn Dật không biết xấu hổ mà tiến lên.
Rất đáng tiếc, Lâm Hựu Lật hoàn toàn không thấy, trực tiếp một cái tát đẩy gương mặt tuấn dật của Tây Môn Dật ra, cô thật không hiểu, tại sao Tây Môn Dật ở trước mặt cô giống như vô lại, rõ ràng khi ở trước mặt người khác vẫn còn rất có khí phách, hơn nữa dáng vẻ cao cao tại thượng, vậy mà t