Tác giả: Xá Niệm Niệm
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341905
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1905 lượt.
gủ ngon, ngón tay sờ lên trán, mắt, mũi, cuối cùng hôn lên miệng anh một cái, trên người Giản Lân Nhi toát ra sự cẩn thận, dịu dàng, trong phòng bệnh thực an tĩnh.
Nân niu bàn tay anh, ngắm nhìn, tay anh rất to, khớp xương rất lớn, đem mặt vùi vào trong tay anh, tránh không được cơn buồn ngủ, cô ngủ thiếp đi bên giường bệnh của anh.
Lúc Dịch Nam Phong tỉnh, nhìn thấy cô nằm bên giường, bả vai gầy gầy, mặt nằm nghiêng, môi hơi chu lên. Bác sĩ đã chăm sóc vết thương cho cô, nhìn lông mi dày nhu cánh quạt, cằm hơi kiêu về phía trước, Dịch Nam Phong trìu mến nhìn tiểu bảo bối của anh, trong lòng êm ái, thậm chí nhìn thấy vệt nước miếng chảy ra của cô, anh cảm thấy thật đáng yêu.
Rút tay về, xoay người xuống giường, khom lưng ôm cô đặt lên giường, sau lưng vì động tác này của anh, động một tí đã đau kinh khủng, nhưng anh không muốn để cho người khác ôm cô đặt lên giường, vì cô anh tình nguyện chịu đau.
Dịch lại góc chăn, Dịch Nam Phong đi ra ngoài, anh không thể ngủ được, có rất nhiều việc đang đợi anh xử lý.
“Ba, Lân Nhi đã trở lại”
Dịch Hàn Sơn nghe giọng nói con trai truyền qua điện thoại, sự khẩn trương trong lòng suốt một ngày nay bỗng tan biến, ông cảnh giác đứng dậy đóng cửa ban công lại.
“Trở về là tốt rồi, con… con không có việc gì chứ?” Tạm dừng một chút, Dịch Hàn Sơn vẫn là hỏi ra, tầm mắt dừng lại tin tức trên tờ báo ngày hôm qua, cả thế giới đang rơi vào khủng hoảng.
“Con không sao”
“Tốt, còn Pablo con tính thế nào?”
“Không tính, không tra được ra con đâu”. Dịch Hàn Sơn im lặng, Pablo không chết, nhưng Colombia bắt đầu chấn động, trùm thuốc phiện của thế giới, mối u nhọt này nhất thời không trừ được, nhưng người còn sống, cái này cũng đủ để dấy lên một trận sống gió.
Muốn làm thuốc phiện, có người muốn làm, nhưng không ai kiêu ngạo như ông ta, Pablo bất ngờ bị tấn công, phái toàn bộ người trong chính phủ cùng hắc đạo điều tra, mỗi người đều chằm chằm nhìn vào vị trí kia, đồng thời cũng lo lắng ăn ngủ không yên, lo lắng một ngày nào đó đang ngủ bỗng dưng bị chết đi. Hết thảy mọ chuyện, Dịch Nam Phong cũng mặc kệ, việc anh quan tâm chỉ có một.
“Lân Nhi thì tính sao giò?”
Dịch Hàn Sơn trầm mặc hồi lâu, cuối cùng mở miệng, hai cha con nói chuyện rất lâu.
“Lão Tam, hiện tại bắt đầu thực hiện âm thầm mua cổ phiếu của “Kiến Sơn”, nhớ kỹ không cần đánh rắn động cỏ, ba ngày sau tôi muốn nhìn thấy thành quả”
Đợi cho bên kia khẳng định chắc chắn, Dịch Nam Phong tắt điện thoại.
“Dịch Phong” là công ty sau mười năm gây dựng của Dịch Nam Phong.
Nghe nói, “Dịch Phong” là nơi người người muốn tiến vào làm việc, chế độ đãi ngộ rất tốt, người trong “Dịch Phong” không phải là kẻ vô dụng, ngay cả bác gái dọn vệ sinh cũng đã có kinh nghiệm rất nhiều, hơn nữa công ty có Hình Huy và Lục Chấn Đông, Dịch Nam Phong không lo lắng lắm, nhưng có một số chuyện, vẫn cần anh tự mình ra mặt.
Hiện tại, anh đã hoàn tất công tác chuẩn bị, Dịch Nam Phong muốn giải quyết nhanh chóng mọi chuyện, sau đó kết hôn với cô, anh quả thực không còn đủ kiên nhẫn nữa rồi.
Gọi điện cho thư ký Lâm, bảo mang văn kiện quan trọng của công ty đến, lại bảo cấp một vài vệ sĩ tới, Dịch Nam Phong đánh thức Giản Lân Nhi.
“Lân Nhi…Lân Nhi…Dậy nào…” Đang ngủ mơ mơ màng màng, Giản Lân Nhi mơ hồ nghe thấy giọng nói của Dịch Nam Phong, trong đầu <đinh> một tiếng, liền giật mình ngồi dậy.
“Dịch Nam Phong”, sợ hãi kêu một tiếng, nhìn lại, thấy anh hoàn hảo đứng trên đất. Lại thấy, vị trí của hai người lúc này không đúng nha, người đáng lẽ phải nằm tại sao đứng đó, còn cô sao lại ngủ trên giường? Cô xốc chăn ra dứng dậy: “Anh mau lên giường nghỉ ngơi,sao anh lại đứng đó?”. Đưa mắt nhìn ra bên ngoài, sắc tròi tối đen một mảnh. “Đều tại em, em ngủ như heo”
Cũng không ngăn cản hành động của cô, anh nắm thứ gì đó trong tay, đi tới ngồi trên giường: “Trên bàn còn canh nóng, em mau ăn đi”
Quả nhiên nhìn thấy một cái nồi đang bốc khói, trong lúc nhất thời cô không biết nói gì,chính là cảm thấy, hốc mắt nóng nóng.
“Anh ăn chưa?” Dịch Nam Phong gật đầu, Giản Lân Nhi đi tới, nhìn nồi canh, là gà mái hầm,lại nhìn đến các món khác, một vài món ăn nhẹ tuyệt hảo, mím môi, bắt đầu ăn.
Dịch Nam Phong ngồi trên giường, cô nhấc ghế tới bên cạnh, cầm lấy thìa thử độ ấm, không tiếng động đưa một muỗng canh lên miệng anh.
Sau khi dọn dẹp xong, cô đi vào phòng tắm, cho tới bây giờ, quần áo trên người cô vẫn chưa thay, cả người dơ dáy, trên người dính máu nhắc nhở cô cuộc chiến vừa rồi. Vết thương trên đầu bị nước dội vào đau rát, phải đợi một thời gian nữa tóc ra mới lấp được.
Lân Nhi không có mang theo quần áo, đồ dơ trực tiếp cởi ra, sau đó mặc áo sơ mi của Dịch Nam Phong, áo sơ mi của anh rộng thùng thình, vừa vặn có thể che được cái mông cong mê người của cô. Dịch Nam Phong nuốt nước miếng, nhìn áo sơ mi dán chặt vào thân thể cô, đường cong phập phồng tuyệt đẹp, chỉ có một tầng vải mỏng, mơ hồ có thể nhìn thấy được thân thể cô lúc ẩn lúc