The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đã Cưỡi Là Phải Cưỡi Đến Nơi Đến Chốn

Đã Cưỡi Là Phải Cưỡi Đến Nơi Đến Chốn

Tác giả: Xá Niệm Niệm

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341899

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1899 lượt.

ên trong tối đen, khó nhìn thấy gì.
Hai bước chạy tới đứng trước của, ngẩng đầu nhìn vào. Dịch Nam Phong ở trần nửa người trên, đang muốn đứng lên, Địch Mặc thì ngồi dựa ở ghế, sắc mặt hai người đều trắng bệch.
Mắt đỏ lên, Giản Lân Nhi biết sắc mặt mình lúc này khẳng định trắng hơn hai người kia, Dịch Nam Phong nhìn thấy liền bị dọa.
“Lân Nhi? Làm sao vậy, bị thương chỗ nào sao?” Dịch Nam Phong vội vọt tới, sờ lên mặt cô, ánh mắt cao thấp quét quanh người cô.
Bàn tay anh to lớn, nóng rực, còn chưa kịp nói gì, phía sau hơn mười người hi hi ha ha bước tới, căn bản cô không có cơ hội nói chuyện.
Dịch Nam Phong nhìn từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên người Giản Lân Nhi vài lần, phát hiện cô không bị thương, nhưng trên mặt có vết máu khô, nhìn về phía trước, Dịch Nam Phong nhăn mặt lại, hướng tới phía trên lỗ tai cô, một vết thương to bằng cỡ đồng tiền xu, cơ hồ tróc cả tóc.
Người xung quanh thấy sắc mặt anh âm trầm, nghĩ anh có chuyện gì, nhất thời chạy tới hỏi, Giản Lân Nhi quả thật không hiểu bọn họ đang nói cái gì.
Chờ cho Dịch Nam Phong nói chuyện với bọn họ xong, nhìn tinh thần Dịch Nam Phong không có gì, ánh mắt chạm phải Địch Mặc, nhìn Địch Mặc nở nụ cười với cô, Giản Lân Nhi trong lòng cảm thấy hơi khó chịu,.
Cô rất muốn đi tới ôm anh ta một cái, nhưng cô còn ở bên ngoài, rất muốn nói một vài câu, nhưng lại không biết nên nói gì. Lặng lẽ vươn tay, làm một động tác mà lúc ở “Thợ Săn” khi bọn họ huấn luyện tổ đội, Giản Lân Nhi bắt buộc mình nở nụ cười với anh ta, dù sao bọn họ cũng vẫn sống sót.
“Đi thôi”, xuống trực thăng, Dịch Nam Phong lôi kéo Giản Lân Nhi đi tới trực thăng phía trước, cô vội vàng nói nhanh với Địch Mặc “Hen gặp lại”. Vừa quay đầu lại liền thấy sau lưng Dịch Nam Phong huyết nhục mơ hồ.
Quá sợ hãi, cô thất tha thất thểu đi tới phía trước Dịch Nam Phong nói: “Phía sau lưng…”
Quay lại nhìn, Giản Lân Nhi cảm thấy một ít da thịt run run theo tưng bước chân, đau, lúc này cô cảm nhận được sự đau đớn, giống như phía sau lưng mình cũng bị như thế, thậm chí còn lớn hơn anh, cũng là huyết nhục mơ hồ, cháy đen một mảnh.
“Trở về nói sau”. Giản Lân Nhi không rõ Dịch Nam Phong đã bị thương tới mức độ này, nhưng vì sao nhìn biểu hiện trên mặt anh vẫn nhẹ nhàng như không có gì, cô không biết vừa rồi bọn họ nói gì Dịch Nam Phong, trong mắt mọi người, cô giống như không hiểu gì cả.
Đi theo Dịch Nam Phong ngồi lên trực thăng lúc nãy, vừa ngồi xuống, trực thăng đã cất cánh, quay đầu nhìn lại những chiếc phía sau cũng lần lượt bay lên.
“Chúng ta. . .đi đâu thế?”
“Về nhà”
“Nhưng Địch Mặc còn ngồi ở bên kia”
“Sẽ có người đưa anh ta về”. Dịch Nam Phong nhắm mắt lại, tựa lưng vào ghế nghỉ ngơi. Hơn mười người lại xuất hiện trình diễn một màn to lớn như thế, lúc này cũng chạy nhanh triệt để, có nhiều người rãnh rỗi nhìn bọn họ, cho nên sau khi trở về nhà, một tin tức oanh động thế giới nổ ra, chính là một màn trong đêm kia.
Giản Lân Nhi nhìn bộ dáng của Dịch Nam Phong, không nói, đi đến trước mặt, tinh tế nhìn lưng anh, nửa ngày sau, nhịn không được mà rơi nước mắt, đưa tay sờ lên làn da vẫn còn hoàn hảo của anh, cô hận lúc này người bị thương tại sao không phải là cô?
Nhìn Dịch nam Phong thở ra toàn là khí nóng, cô quỳ xuống, cẩn thận ôm đầu anh vào trong lòng, nhỏ giọng nói: “Em xin lỗi”. Dịch Nam Phong mở to mắt, nhìn Lân Nhi đang khóc, đưa tay lau nước mắt cho cô: “Không phải lỗi của em, khóc cái gì?”, trên lưng phòng chừng vì độn tác của anh mà phát đau.
“Đừng nhúc nhích”, trong tiềm thức, Giản Lân Nhi đem Dịch Nam Phong bị thương ôm vào trong lòng, mỗi lần về nhà Dịch Nam Phong đều bị thương, mà nguyên nhân toàn vì cô.
Cũng không còn sức nói chuyện, Dịch Nam Phong nhắm mắt lại nghỉ ngơi, muốn trách thì chỉ có trách anh, anh chỉ muốn bảo họ chu toàn cho bảo bối của mình.
Trên lưng anh là vết bỏng, bị bỏng không giống như bị dao chém, bị dao chém chảy máu nhưng khi máu ngừng thì sẽ bớt đau, còn bị bỏng thì chỉ cần nhúc nhích một tí, là lại đau.
Nhịn một đường, ngủ cũng không được, tra tấn mấy chục tiếng, rốt cục nhìn đến xe tiếp ứng.Đều là bạn bè, Dịch Nam Phong nhìn người lái trực thăng gật đầu một cái, xuống trực thăng. Vừa bước lên xe, tài xế nhanh như chớp cho xe chạy đi, cuối cùng rốt cục dừng lại tại một một bệnh viện tư nhân ở ngoại ô.
Lúc này, mọi người còn chưa biết tin Giản Lân Nhi đã trở lại.
Nhìn bác sĩ rửa vết thương cho anh, anh cũng không rên một tiếng, còn sắc mặt Giản Lân Nhi ngày càng trắng.
Sớm đã có người an bài tất cả, khi Dịch Nam Phong tiến vào, liền đưa anh tới phòng bệnh VIP, thật vất vả mới xử lý tốt vết thương, lúc xong cũng đã xế chiều, đã gần hai ngày nay cô chưa hề chợp mắt.
Dịch Nam Phong nặng nề ngủ, trước khi ngủ còn dặn dò Lân Nhi nghỉ ngơi, nhưng do vết bỏng quá lớn, khiến cho anh sốt cao, tuy rằng được bác sĩ khẩn cấp xử lý, nhưng anh vẫn hôn mê. Bị bỏng sợ nhất là phồng rộp, lúc này đã tiêm cho anh thuốc tiêu viêm, sau bao nhiêu vất vả, lúc này anh nằm úp sấp ngủ, ngủ thật sự.
Nhìn anh n