Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đã Cưỡi Là Phải Cưỡi Đến Nơi Đến Chốn

Đã Cưỡi Là Phải Cưỡi Đến Nơi Đến Chốn

Tác giả: Xá Niệm Niệm

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341812

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1812 lượt.

quên mất người ông này. Đà điểu thường không dám quay đầu, cô đứng tại chỗ bất động như pho tượng.
Bác hai Lân nhi vẫy tay, để cho Hách Hồng và đội quân giải tán. Nghe được lệnh chỉ huy, Hách Hồng ra lệnh cho mọi ngưới ai nấy đi vè phòng của mình, tò mò nhìn đám người đang đi tới.
Đưa tay lau loạn trên mặt, Lân nhi vẫn chưa hồi phục lại tinh thần, cô vẫng đứng tại chỗ, không dám quay đầu.
“Giản Lân Nhi!” Giản Chính bỏ tay lái xe đang đỡ mình ra, mang theo khí thế khủng bố bước tới
“A, ông nội, ông đã đến!” Điều chỉnh vẻ mặt tươi cười rạng rỡ, Giản LÂn Nhi chạy đến ôm lấy cánh tay ông.
Giản Chính gạt tay cô ra, sắc mặc đen thui khi nhìn thấy bộ dạng của cháu gái
“Ba, nơi này không tiện để nói chuyện, ta đi…”
“Đúng rồi, đến ký túc xá của Lân nhi, lên đó thu dọn hành lý!” Nói xong, ông dẫn đầu đoàn người đi vào ký túc xá.
Giản Lân Nhi cắn môi, thấy ý ông đã quyết, liền nói “Ông nội, phòng con ở cuối lầu hai”
Phòng trong ký túc xá nhỏ, lúc này một đoàn người tiến vào, không gian đã nhỏ, cô cảm thấy dường như không còn không khí nữa, bởi vì ông nội đang bắt đầu thu dọn đồ dùng của cô.
“Ông nội, con muốn đi bộ đội!” Giản Lân Nhi đứng giữa phòng, Giản Chính ngồi trên ghế, hai ông cháu bằng đầu đấu với nhau.
“Hồ nháo, đây không phải là nơi cháu nên đến!”
“Mọi người có thể đến đây, tại sao cháu lại không được?”
“Cháu…Tóm lại, ông không đồng ý” Giản Chính tức giận đến không nói được, nghiêng đầu qua, không thèm nhìn Lân nhi.
Giản Khiêm Trạch liếc mắt ấm hiệu với cô, cô liền đi tới, kéo tay ông “Ông nội, ông hãy nhìn cháu nè”.Giọng nói mềm mãi, nũng nịu, cô đang làm nũng trước mặt ông.
“Không nhìn, cháu làm ra cái trò này, giờ ông không thèm nhìn mặt cháu nữa!” Giản Chính vẫn không quay lại, giọng nói cứng rắn và kiên quyết.
Ông nội thật mạnh mẽ nha, Giản Lân Nhi tiếp tục công cuộc làm nũng “Ông nội, con thích ở đây, con muốn đi bộ đội, con ở trong này tốt lắm!”
Giản Chính nhìn đôi mắt trong veo mà kiên định của cô, trong lòng ông thật không nỡ, bộ đội rất khổ, ông làm sao nhẫn tâm để cháu gái bảo bối chịu khổ được.
“Ông nội, cháu không sợ khổ, huấn luyện tuy rất mệt, nhưng cuộc sống trong này rất đa dạng,con muốn ở lại quân ngũ, xung quanh cháu có biết bao nhiu người, mọi người đều suy nghĩ giùm cháu, lần này, cháu muốn tự mình làm chủ”
Giản Chính không nói lời nào, trong lòng do dự, bác hai của Lân nhi liền nói “Lân nhi, cháu hãy nghĩ kỹ đi, bộ đội không phải là nơi cháu nên đến”
“Bác hai, con rất rõ ràng, con muốn ở lại, đừng mang con về”
“Ông ơi, con không muốn về nhà đâu” Ánh mắt cô buồn rầu, hốc mắt đỏ ửng, nước mắt như muốn trào ra, cô lắc lắc tay ông, rồi bật khóc
Giản Chính lần đầu tiên thấy cháu gái tự suy nghĩ và hành động như thế, trong lòng dao động, thấy Lân nhi khóc khổ sở, ông hoàn toàn đầu hàng.
Giản Chính đứng lên, sau đó nói “ Cháu còn phải huấn luyện, về sau ông sẽ không đến nữa”. Nói xong, ông bước vội ra ngoài.
Vậy là ông nội đã đồng ý rồi, Giản Lân Nhi lau nước mắt, vụng trộm nhìn Giản Khiêm Trạch, sau đó nói “Ông nội yên tâm, nhất định con sẽ làm tốt”
Giản Chính không thèm để ý nữa, vì chính mình mềm lòng trước cháu gái mà sinh tức giận, trong đàu nghĩ đến lúc nãy ông muốn dẫn Lân nhi về nhà, nay chỉ có mỗi một mình ông về, tức giận không có chỗ phát, phỏng chừng Giản Khiêm Hải và Giản Khiêm Trạch sẽ gặp chuyện không hay ho rồi.
Há miệng nói và đồng thời giơ tay hình chữ “V” với Giản Khiêm Trạch, Lân nhi buông lỏng tâm trạng, âm thầm thề, nhất định phải làm mọi việc một cách xuất sắc nhất, tuyệt đối không để cho ông nội và mọi người thất vọng.
Khi xuống lầu, Giản Khiêm Trạch nhìn sắc mặt nghiêm nghị của ông nội, cảm thấy thật khổ sở, anh đoán khi về nhà anh sẽ có một trận bầm dập đây.
“Nói với Liên trưởng, chú ý tới Lân nhi” Ngồi vào trong xe, ông nói với bác hai của Lân nhi. Nghĩ nghĩ một lúc rồi nói them “Thôi, không cần, để cho tự Lân nhi trải nghiệm, một tháng dẫn nó đi gặp ba một lần, không cần quan tâm đặc biệt”
Ha ha, xem như ông đã chính thức đồng ý chuyện Lân nhi nhập ngũ. Quả nhiên, ông cháu đánh nhau, người thua vẫn lại là ông.






“Đêm Nay Không Đi, Ngủ Đi!”
“A, thật kỳ lạ, rõ ràng là ở trong này, sao giờ không thấy?” Giản Lân Nhi lầm bầm, vừa mới cầm quần áo bẩn ra ngoài giặt, vừa quay đi một lúc, quay lại đã không thấy đồ đâu.
Bên kia có mấy người bạn đang giặt đồ, khi thấy LÂn nhi vào liền giải tán, Lân nhi không nhìn tới bọn họ, chỉ chăm chú làm việc của chính mình.
“Đang tìm cái gì đó?” Một giọng nói mãnh mẽ vang lên.
“Quần áo”
Trợn tròn mắt, Lân nhi nhìn chằm chằm Dịch Nam Phong, anh nghĩ đây là nhà mình sao, còn hiên ngang đi vào, hèn gì thấy mọi người túm lại bàn tán, tại sao cô lại không phát hiện ra có người vào đây. Trong lòng cô bắt đầu cảm thấy không thoải mái, cô cũng không muốn hỏi gì nhiều, ngồi xuống ghế, bất động.
Nguyên lai anh tưởng rằng cô sẽ hỏi chuyện cho rõ ràng, nhưng thấy cô ngồi x