Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đã Cưỡi Là Phải Cưỡi Đến Nơi Đến Chốn

Đã Cưỡi Là Phải Cưỡi Đến Nơi Đến Chốn

Tác giả: Xá Niệm Niệm

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341815

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1815 lượt.

vào trong lòng.
Hai người nằm một lúc lâu, nhìn không được, cô liền nói “ Bọn họ cố ý xa lánh với em, nói chuyện châm chọc em”
“Vì sao bọn bọ tẩy chay em?” Đưa tay lên vuốt tóc cô, giọng nói anh nhẹ nhàng, không lộ ra một tia cảm xúc.
Ông nội và bác cả, bác hai tới tìm em, bọn họ nhìn thấy, nói em là người ỷ vào quyền thế”
“A, chẳng lẽ không phải em có đặc quyền mói vào đây được sao?”
Cô trừng mắt nhìn anh, anh nở một nụ cười nhẹ nhàng, sau đó cúi đầu hôn lên mắt cô. Cô liền né tránh “Đến anh cũng nói em như vậy, em cố gắng nhiều như thế này, mà anh…” Nước mắt không kiềm được lại chảy ra.
Dịch nam Phong cười khổ, cô nương này hiện tại tình khí thật không tốt “Không có đặc quyền thì là sao em lại ở đây? Không có đặc quyền mà một phòng bốn người ở mà em lại được ở một mình?”
Giản Lân Nhi trầm mặc, không cam lòng “Nhưng, em đã thặt sự rất cố gắng”
“Anh biết.Nói em có đặc quyền cũng không sai lắm, nhưng em thay đổi là điều thật sự, em sẽ không vì có đặc quyền mà trốn tránh huấn luyện.”
“Làm gì có chuyện đó”
“Vậy thì, người ta nói gì thì mặc kệ, đừng quan tâm, em cứ làm tốt việc của mình là được.”
Nguyên lai Dịch Nam Phong muốn làm cho Lân nhi trong hai năm ở đây đều thuận lợi vượt qua một cách êm đềm, sau đó về nhà anh nuôi.Nhưng cô rất kiên quyết, làm cho anh không thể nào làm thế được. Cho tới bây giờ, mọi tính toán của anh đều chu toàn, nhưng với cô, dường như đã bị đảo lộn hết.
Im lặng hơn nửa ngày, nhìn thấy cô vùi đầu vào ngực anh, tìm tư thế thoải mái, xem ra cô muốn ngủ rồi, xem cô ngáp tới nước mắt nước mũi chảy tèm lem, anh khẽ cười.
“Chờ cho em đi ngủ, anh lại đi àh?’’
“Đêm nay không đi, ngủ đi” Cô cui sâu vào trong lòng anh, ôm chặt anh, rồi ngủ đi lúc nào không hay.






Về Thăm Nhà
Lại đến tháng mười hàng năm, thời tiết này là lúc mà lực lượng vũ trang và bộ đội phụ trách trưng binh bận rộn nhất, Giản Lân Nhi ở đây cũng đã được 3 tháng.
Trong khoảng thời gian này, Giản Lân Nhi không hề rời khỏi quân doanh dù chỉ một lần, để cố gắng hết sức chứng minh bản thân cho mọi người thấy. Hôm nay là chủ nhật, theo thường lệ là ngày được nghỉ, mỗi tháng có thể ra ngoài một lần. Có rất nhiều người thừa dịp này ra ngoài đi dạo.
Trong trường bắn không ngừng vang lên tiếng nổ, có người quỳ rạp trên mặt đất cách mười thước ngắm bắn hồng tâm “Đoàng…”. Nổ vang, người phụ trách chạy tới xem vết bắn. Không giống như máy móc tự báo kết quả, ở đây vẫn còn chọn cách thức cũ kĩ dùng người để báo.
“Lại là vòng tám…” Nhụt chí cúi đầu đi về, Giản Lân Nhi bắt đầu hoài nghi mình trời sinh đã không có tài bắn súng, đã luyện một thời gian dài như vậy mà kết quả vẫn không khá lên được.
Giản Chính kéo Lân nhi vào cửa, tuy không cười ra tiếng, nhưng trong lòng rất vui.
Trước cửa nhà họ Dịch có một chiếc ô tô dừng lại, Dịch Nam Phong vừa ở nhà cơm nước xong, lúc đi ra liền thấy một cô gái giống như con thỏ nhỏ chạy nhào vào lòng Giản Chính.
Mặc kệ có bận rộn như thế nào, chủ nhật về nhà ăn cơm là quy củ mà Dịch Nam Phong luôn tuân theo, Dịch Hàn Sơn lại đã lớn tuổi, dù sao cũng sáu mươi rồi thân thể cũng không còn được trước kia. Trong số người thân, vị trí lớn nhất trong lòng Dịch Nam Phong luôn là Dịch Hàn Sơn, dù sao ăn cơm cũng chỉ là cái cớ, thi thoảng về thăm ba mới là quan trọng. Bởi vậy đa số thời gian chăm sóc ba, Dịch Nam Phong thấy duy nhất chỉ có lão Nhị mới làm được tốt.
Thấy Lân Nhi về nhà, Dịch Nam Phong quên sạch ý định tới quân doanh trong đầu, ban đầu anh định buổi chiều tới đó thăm Lân Nhi, nhưng bây giờ xem ra không cần nữa.
Tuy rằng bình thường, Dịch Nam Phong hay tới doanh trại chỗ Lân Nhi ngủ lại một đêm, nhưng gần đây có một dự án hợp tác lớn, huống hồ mỗi lần tới lại chẳng thể làm gì quá giới hạn. Trong ba tháng này Dịch Nam Phong bị tra tấn không hề nhẹ, mỗi lần mất công mò đến mà không được “ăn”, việc này đối với một người luôn bận rộn như Dịch Nam Phong mà nói là một sự tra tấn vô cùng lớn.
Hiện tại hoàn cảnh này thật là làm người ta không biết nên khóc hay nên cười, trong lòng Dịch Nam Phong sớm đã có Giản Lân Nhi nhưng vẫn tự cho rằng cô là vật sở hữu của mình. Còn bên phía Giản Lân Nhi, ban đầu vốn muốn duy trì trạng thái bên nhau một cách tự nhiên với Dịch Nam Phong, nhưng tốt rồi, giờ ở doanh trại làm sao còn có tâm tư đó nữa, mỗi ngày luyện tập đến mệt nhoài cả người, chỉ còn chừa thời gian để ngủ, cô bây giờ đương nhiên là không để ý tới mối quan hệ của mình và Dịch Nam Phong.
Nhưng cứ mỗi lần người này đến đây, trong lòng Giản Lân Nhi lại suy nghĩ về một chuyện, trước đây tuy nhiều lần hai người ngủ cùng nhau, trong lúc đó Dịch Nam Phong cũng không động chạm gì trước, nhưng từ đêm hôm hai người phát sinh quan hệ trở đi, anh có những động tác thân mật thường xuyên hơn. Mà Giản Lân Nhi cũng cho đấy là bình thường.
Thói quen ơi là thói quen, cứ vô tư quá rồi đến bây giờ không biết hai người hiện tại là rốt cuộc là quan hệ gì, dù sao Lân Nhi cho rằng c