Tác giả: Xá Niệm Niệm
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341887
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1887 lượt.
y, Dịch Nam Phong cũng thật vui mừng, tay hoạt động không buông, sờ soạng khắp người cô. Người ta nói xem tướng vợ thì phải nhìn thắt lưng, thắt lưng cô tinh tế, nhìn rất đẹp.
Ánh mắt cuồng loạn nhìn khắp người cô, chung quy nhịn không được mà lực đạo mạnh hơn “A. . .” ánh mắt tràn đầy sương mù, cô nhìn trước ngực mình nhiều thêm cái dấu răng.
Cả người mềm nhũn không có khí lực, đưa tay vỗ vỗ đầu anh “Đa…” Anh anh anh vài tiếng, nghe như tiếng rên rỉ mời gọi, kích thích anh động tác nhanh và mạnh hơn nữa.
“Em, là yêu tinh mê hoặc người”. Ánh mắt anh đỏ rực nhìn cô, đảo quanh qua bụng cô, sau đó ngồi xổm xuống, không khống chế, thô bạo tách đùi cô ra, hai ngón tay nhẹ nhàng chơi đùa trước huyệt động của cô.
Cảm nhận được dòng nước ẩm ướt, Giản Lân Nhi xấu hổ đến không chịu được.
“Tiến vào, …A, tiến vào…” Cô nhẹ giọng hô, tiểu Dịch của anh to lớn, làm cô thật sự không chịu được nhưng đồng thời cô cũng rất cho mong, rất muốn được hưởng thụ cảm giác thoải mái.
Hai tay tinh tế vuốt ve, cô nhịn không được nói: “A,…Mau…Không được đụng chỗ đó…” Eo nhỏ vặn vẹo, cô dường như rất khó chịu, cả người đỏ hồng lên.
Nhìn cô, anh hít một hơi thật sâu, nhắm thật chuẩn, lập tức độn thân đi vào, cả người anh vì hưng phấn mà run rẩy.
Tắm (18+)
“A. . . .Ô. . . .Anh chậm thôi. . . .” Xóc nảy từ trên xuống dưới, người này giống như muốn ép cô đến chết, cảm giác sau lưng đau nhói, Giản Lân Nhi kêu lên, giọng nói không rõ ràng, nghe vào tai như tiếng la mềm yếu nhu nhược, hơn nữa vì huấn luyện cho nên giọng cô có vẻ trầm thấp hơn âm thanh của các cô gái, quả nhiên nghe vào rất mê người.
Cắn chặt răng, cảm giác cả người không còn khí lực, cô thật xấu hổ.
Anh đưa tay ôm mông cô, sau đó đưa miệng cắn vành tai nhạy cảm của cô, cảm nhận sự tồn tại của cô trong lòng mình.
Thở hồng hộc, toàn thân đều là nước, một là do hơi nước trong phòng tắm, hai là do mồ hôi.
Chậm rãi mở mắt, nhìn thấy tủ đầu giường quen thuộc, Giản Lân Nhi mới nhớ một màn tối hôm qua, lập tức nổi giận, tên Dịch Nam Phong hỗn đản này muốn làm cô mệt đến chết thì phải?
Xoay người một cái “A. . .” Cô liền kêu một tiếng rồi im bặt, giọng cô khản đặc, trời ơi, thời điểm lần đầu tiên của cô cũng không đến mức này.
Động đậy thân mình, ánh mắt không an tĩnh, anh đưa tay ôm cô vào trong lòng, thân thể tráng kiện một lần nữa áp lên người cô, Giản Lân Nhi gào khóc thành tiếng.
“Ba. . .” Một cái tát lên mặt Dịch Nam Phong, mang theo mười phần lực đạo, lúc này trên mặt anh liền in rõ năm dấu tay. Không hề báo động, anh mở to mắt, nhìn cô chằm chằm, thấy cô nhăn mặt liền ổn định lại hô hấp, nhắm mắt lại.
“Dịch Nam Phong, anh là tên hỗn đản, anh muốn giết em à. . .ô ô. . . toàn thân em đau.. . .” Giản Lân Nhi òa khóc.
Lần nữa mở mắt ra, nhìn thấy cô như thế, bàn tay to liền xoa bóp cho cô “Không được mắng chửi người, nếu không anh lại tiếp tục đi vào”
Mở to hai mắt, nước mắt cô tuôn rơi như mưa “Ô ô . . .A . . .a..a” Không dám mắng nữa, nhưng cô lại khóc, khóc cho hả giận. Nói cách khác ngoài việc khóc ra, cô chẳng thể làm được gì vì cả người cô không thể hoạt động được nữa.
Nghe tiếng khóc, anh lại nhắm mắt, thế nhưng cả nửa ngày mà cô vẫn chưa ngừng, anh liền nói “Ngoan, ngủ thêm chút nữa đi, tỉnh dậy sẽ không còn đau nữa”
Nắm lấy tay cô, hôn một cái sau đó đặt xuống tiểu Dịch, Dịch Nam Phong nhắm mắt lại, vỗ về còn mèo mít ướt này đi vào giấc ngủ.
Cũng không biết vì cái tật gì, lúc trước khi ngủ chung anh chỉ cho tay vào trong áo cô rồi xoa bóp. Nhưng sau khi khai trai, thật vất vả mới ăn được món ngon, huống hồ dường như ăn không đủ no, thời điểm ngủ tiểu Dịch liền căng phồng lên. Có đôi khi không nhịn được, lặng lẽ tiến vào, đợi đến khi cô giật mình lại thì anh đã như cung lên dây, không dừng được.
Sau đó tất nhiên là một hồi quyền cước đấm đá ầm ĩ, cứ như vậy đến vài lần, trước khi ngủ cô đều nắm tiểu Dịch trong tay, để phòng ngừa người này nửa đêm giở trò xấu ép buộc chính mình. Vì thế một ngày đẹp trời nào đó, mỗ nam nào đấy cảm thấy không được mỗ nữ nào đó nắm tiểu mỗ nam của chính mình liền bất an không ngủ được.
Ở “Thợ săn”, buổi tối khi ngủ anh cũng sờ sờ xoa xoa đâm ra nghiện, Giản Lân Nhi sợ mỗ nam nào đó lại giở trò, cho nên khi ngủ lại tiếp tục cầm tiểu mỗ nam.
Giản Chính rón ra rón rén lên lầu, đều đã giữa trưa rồi, hai người bọn họ như thế nào còn chưa dậy, vợ bác cả lên nhìn vài lần, nói trên lầu chẳng có động tĩnh gì cả, đồ ăn trên bàn cũng đã nguội lạnh mà còn chưa thấy người xuống, nhịn không được liền chính mình đi lên xem.
Lỗ tai dán lên trên cánh cửa cả nửa ngày mà chẳng nghe được chút thanh âm động tĩnh gì, hẳn là còn đang ngủ, đưa tay lên muốn gõ cửa, liền dừng lại. Thôi, huấn luyện khổ sở như vậy rồi, lại ngồi máy bay lâu như thế, vẫn là ngủ thêm nữa đi.
Tới chiều, Giản Chính chỗ nào cũng đã đi, từ lầu trên đến lầu dưới, chạy tới chạy lui vài lần, nhưng duy nhất có cánh cửa kia dường như đối nghịch với