Tác giả: Xá Niệm Niệm
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341888
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1888 lượt.
m thấy anh thật sự không giống như trước kia, cô vội vàng lắc đầu “Ông nội làm chủ là được rồi”
Giản Chính nhìn cháu gái nhà mình một cái, âm thầm thương tâm, như thế này là thế nào, chẳng lẽ muốn ông là người ác chia rẽ tình nhân sao?
“Đã nói chuyện với ba của Lân nhi chưa?”
“Nói rồi, ông ấy không có ý kiến”
Giản Lân Nhi chợt nghe nhắc tới ba của mình, trong đầu cơ hồ không nhớ nỗi hình dáng của ông như thế nào, đang ngẩn người, chợt nghe ông nội hỏi “Cậu đã cùng với Lân nhi tới đó?”
Dịch Nam Phong gật đầu, cũng không kể công, cũng chẳng nói rõ, giống như đó là chuyện đương nhiên, Giản Chính âm thầm gật đầu, cháu gái của mình đã tới tuổi người ta tới nhà bắt đi rồi.
“Tức là như thế này, ông cũng chẳng muốn làm khó gì, các con xem ngày tốt rồi tổ chức là được rồi”
Dịch Nam Phong gật đầu, Giản Lân Nhi cũng không kịp phản ứng, chung thân đại sự của cô chỉ vài ba câu đã quyết định xong.
“Vậy cháu đi nghỉ đây, người có chút mệt mỏi” Dịch Nam Phong đứng dậy cúi người chào Giản Chính, sau đó đi thẳng lên lầu, chú ý, đây là nhà của Giản gia nha!
Mọi người trừng mắt há hốc mồm nhìn dáng người cao ngất của Dịch Nam Phong. Giản Chính hận tới nghiến răng nghiến lợi, thái độ của tiểu tử này là sao, tự nhiên như nhà của mình, bát tự còn chưa xem cơ mà.
Nói cùng nói ông nội mấy câu, Giản Lân Nhi cũng mệt mỏi vì thời gian ngồi máy bay khá lâu, Giản Chính nhìn cô cháu gái ngáp ngắn ngáp dài, liền giục cô mau đi ngủ.
“Xoạch” Cửa phòng tắm được kéo ra, Giản Lân Nhi nhìn thấy anh trong đó liền trừng lớn mắt.
“Anh sao ở đây?”
Dịch Nam Phong âm thầm mắng xong xoay người sang chỗ khác “Anh làm sao?”
Mới vừa rồi lúc anh lên lầu, đợi nửa ngày không thấy cô đi lên, nghĩ Giản Chính kéo cô nói chuyện, anh nghĩ thế liền vào phòng tắm thay băng. Lúc nãy ăn cơm, trên vai truyền tới cảm giác đau nhói, biết là hơn ba mươi mấy tiếng đồng hồ chưa thay băng sức thuốc, miệng vết thương chắc đã nhiễm trùng, cảm giác thân nhiệt của mình hơi cao, chắc là sốt, Dịch Nam Phong dùng nước lạnh rửa mặt, thế nhưng đợi hoài không thấy cô lên.
Giản Lân Nhi ba bước làm hai bước chạy tới, nhìn thân thể của anh, nửa người trên cường tráng quấn đầy băng gạc hết sức chói mắt.
“Anh bị thương khi nào thế? Nói em nghe” Nhìn thấy Dịch Nam Phong không nói lời nào, nửa câu sau của Giản Lân Nhi cơ hồ là rống lên.
“Không có việc gì đâu, chỉ bị thương một chút mà thôi” Nhìn thấy Lân nhi như thế, anh tận lực dỗ dành cô.
“Anh, anh, Dịch Nam Phong, anh là đồ hỗn đản, anh dám lừa gạt em!!!”
Chăm Sóc Vết Thương Cho Anh (18+)
“Không có việc gì, thực không có việc gì đâu.” Dịch Nam Phong cuống quít né tránh tay Lân Nhi đang đưa lên.
“Dịch Nam Phong!” Giản Lân Nhi ánh mắt đỏ hoe, hầm hừ trừng mắt nhìn Dịch Nam Phong, thầm nghĩ chính mình trước kia cũng sẽ không vì chuyện gì mà rơi nước mắt, nhưng không biết bây giờ cô lại làm sao vậy.
Dịch Nam Phong hoảng hốt, một tay vòng ôm Lân Nhi, đem cô nhìn vào mắt mình. “Không có việc gì, một vết thương nhỏ, em xem, nếu nghiêm trọng, liệu anh có thể có tinh thần như thế này không?”
“Em xem xem.” Lân Nhi tính tình quật cường đứng lên, anh mà động đậy em đánh anh cho xem. Không có biện pháp, Lân Nhi cở bỏ băng gạc, Dịch Nam Phong nghiêng cổ, chờ Lân Nhi cởi bỏ, đã nửa ngày không thấy cô nói chuyện, không khỏi tò mò, quay đầu liền thấy Lân Nhi đang trừng mắt nhìn miệng vết thương.
“Đi ra giúp anh thay thuốc.”
Dịch Nam Phong nhìn bóng dáng Lân Nhi, vui mừng không được, lúc trước rõ ràng còn nóng nảy thế, hiện tại tuy không phải là yếu ớt, nhưng bộ dạng cũng không sai, ít nhất cũng đã biết đau lòng cho anh.
“Thuốc ở trong túi trước.”
Tức giận lục tung quần áo, ở trong túi trước lấy ra một bình nhỏ, Giản Lân Nhi mắt lại trợn tròn, thuốc lúc nào cũng mang theo bên người mà anh còn không chịu thay, cắn môi dưới nhịn không mắng anh, xem vết thương nhẹ nhàng thay thuốc cho anh.
Xuống lầu tìm tủ thuốc gia đình, lấy ra cồn cùng bông băng giúp anh rửa vết thương. “Đau không?” Vừa làm vừa cẩn thận hỏi anh.
“Không đau”. Hai người tiếp xúc rất gần, hô hấp của đối phương đều nghe thấy rõ, Dịch Nam Phong nhìn Lân Nhi, có chút xuất thần.
“Tốt lắm.” Sau khi quấn xong vòng băng gạc cuối cùng, Giản Lân Nhi quan sát xung quanh vết thương “Anh nhanh đi ngủ, ngồi máy bay lâu như vậy, trên vai đều nhiễm trùng.”
Thu dọn mọi thứ xong xuôi, Dịch nam Phong nhìn Lân nhi vào phòng tắm, bên trong phòng tắm thủy tinh dưới hơi nước mờ mờ thoáng xuất hiện thân thể mảnh mai, phía dưới bắt đầu nóng lên.
“Rầm”. Cửa phòng tắm bị đẩy ra, Lân Nhi đứng dưới vòi hoa sen dương mắt nhìn Dịch Nam Phong đi đến, còn tiện tay đóng cửa lại.
“Anh sao lại vào?” Lân Nhi thấy Dịch Nam Phong trên vai còn quấn băng gạc không phát hiện ánh mắt anh đã bắt đầu khởi động sóng ngầm.
“Ngồi thời gian dài như vậy, em cho anh lau qua một chút.” Ánh mắt nhìn chằm chằm trước ngực Lân Nhi.
“ Anh đang nhìn gì vậy?” Giản Lân Nhi