Tác giả: Tâm Doanh Cốc
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341640
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1640 lượt.
bàn thủy tinh trong suốt, đột nhiên linh cảm hỏi: “Anh cai thuốc rồi?”
“Khói thuốc và rượu vang mãi mãi là tình nhân của anh”. Khưu Lạc mỉm cười.
“Thật lạ, hôm nay em tới đây lại không ngửi thấy mùi thuốc lá, trên mặt bàn cũng không có gạt tàn”.
“Giai Vân có thai rồi”.
Tay Thiên Hạ đang mở bản vẽ khẽ run lên, cô kinh ngạc trong thoáng chốc, “Con của anh?”
“Không biết”.
Có lẽ mấy ngày không ngủ ngon, cô bỗng cảm thấy khí huyết ngưng trệ, đầu óc trống rỗng mất mấy giây. Thiên Hạ không hỏi thêm câu gì, mở bản đồ thế giới, lấy ra bốn viên đã quý lạ lùng đó.
“Em đã quan sát nhiều lần những đường rãnh trên bốn viên đá quý này, chúng được đào lên đã hơn 1.000 năm, lịch sử lâu đời. Tấm bản đồ này là bản đồ phóng to của Charles Mace, viên Hoàng Bảo Thạch được đặt ở giữa, Hạc Huyết Hồng đặt bên phải, chếch phía trên chính là Thỉ Xa Cúc, phía dưới chính là viên Tổ Mẫu Lục. Thiên Hạ đặt viên Hạc Huyết Hồng vào vùng biển dài và hẹp ở giữa phía đông bắc châu Phi và bán đảo A Rập, “đây là Hồng Hải”, lại đặt viên Thỉ Xa Cúc vào vùng biển bị ba đại lục Âu, Phi, Á bao quanh, “đây là Địa Trung Hải”, tiếp theo đặt viên Tổ Mẫu Lục xuống phía dưới, “đây là Sudan của châu Phi với diện tích rừng bao phủ lên tới 37%”, cuối cùng cô đặt viên Hoàng Bảo Thạch ở vị trí chính giữa, “đây là vùng đất có nền văn minh rực rỡ hàng ngàn năm…”
“Ai Cập…” Khưu Lạc tiếp lời cô nói hai chữ sau cùng. Đối chiếu bốn viên đá quý đặt trên bản đồ thế giới với vị trí của tấm bản đồ phóng to của Mace, góc độ dường như không sai khác chút nào, anh lạnh lùng cười nhạt, “hóa ra là ở đây”.
Bên Bờ Sông Nile Nguyện Bên Anh Suốt Đời
Nước sông lăn tăn gợn sóng, lá cọ đập vào nhau lào xào, giống như tiếng thì thầm nho nhỏ, quyến luyến vô hạn.
Dưới ánh mặt trời, những chiếc bong bóng do bọn trẻ thổi bay lơ lửng, đẹp tựa như không còn ở chốn nhân gian.
Anh nói: “Sau này anh sẽ không làm tổn thương em nữa”.
Luxor của hiện tại, Thebes của quá khứ(*), chính là “đô thành trăm cánh cửa” trong thơ của Homere.
“Anisses yo!”(*)
Thiên Hạ lại lắc đầu.
“Người đẹp, xin chào!”
Cô hơi kinh ngạc, mỉm cười một cái với người bán hàng, bước tới phía trước quầy hàng, cầm lấy một chiếc bình pha lê màu hồng, hỏi người chủ quầy hàng xem đó là thứ gì. Ông chủ dùng tiếng Anh nói cho cô biết đây là loại tinh dầu đặc biệt, có thể dùng để đuổi muỗi, rắn, chuột, kiến, còn có tác dụng giúp ngủ ngon. Thiên Hạ chuẩn bị mua một bình, khi đang đứng dậy lấy tiền ra, đột nhiên cảm giác chân phải bị một cánh tay sờ lấy một cái.
Người đàn ông Ai Cập đứng bên cạnh ông chủ quầy hàng cười hi hi: “This is a joke(*)!” sau đó chạy mất dạng. Thiên Hạ trừng mắt nhìn chiếc bóng của người đàn ông đó, lúc này có người mới dùng thứ tiếng Trung rất rành rọt nói: “Ở Ai Cập không cho phép quan hệ tình dục trước hôn nhân, chỉ khi là vợ chưa cưới mới có thể cầm tay. Có điều, đối với những cô gái nước ngoài thì…” Thiên Hạ quay người, nhìn thấy anh chàng hướng dẫn viên khi nãy, cười nói: “Xem ra hôm nay tôi phải choàng áo dài”.
“Cô cũng là du khách tới từ Trung Quốc? Thuộc đoàn nào thế?” Vị hướng dẫn viên Ai Cập xem ra rất hiền hòa, thân hình hơi béo, nước da đen sạm, đôi mắt to như chuông đồng, có tướng mạo tiêu chuẩn của một người Ai Cập.
Lúc này Ngôn Thiên Hạ nhìn thấy Khưu Lạc trong đám người, chầm chậm đi về phía mình, cho nên mới nói với anh chàng hướng dẫn viên: “Tôi và bạn tôi tự đi. Nhưng vừa nãy nghe thấy anh giảng giải rất hay, chúng tôi có thể đi cùng đoàn của anh được không?”
“Đương nhiên rồi! Hoan nghênh bọn cô nhập đoàn! Tên tiếng Trung của tôi là Vương Tiểu Nhị!”
“Ai đặt cái tên này cho anh?”
“Là một người bạn du học Trung Quốc mà tôi quen trong trường đại học đặt cho, tôi tốt nghiệp khoa tiếng Trung ở trường đại học Cairo, đã làm hướng dẫn viên nhiều năm rồi. Cái tên này nghe rất hay! Bạn tôi nói chữ “Vương” là cái họ nghe rất có khí thế, “Tiểu Nhị” lại đem tới cảm giác thân thiết cho người ta”.
“Haizz…” Rõ ràng là, đây là một trò đùa ác ý của bạn anh ta.
Khưu Lạc bước tới, họ cùng đi với đoàn lên xe bus, quay trở lại khách sạn Windsor.
Những gò cát liên tiếp trên đường, thi thoảng có một cây cọ xòe tán trên cát, cùng với bầu trời xanh thẳm tạo thành một bức tranh tuyệt mỹ.
Những người bạn ở nước ngoài trước đây thường than vãn với Thiên Hạ, trở về nước là không thể lái xe được! Bởi vì quá nhiều người vượt đèn đỏ! Bây giờ tới Ai Cập, cô cảm thấy giao thông Ai Cập còn khiến người ta kinh hãi hơn cả giao thông trong nước, nơi đây đến đèn xanh đèn đỏ cũng không có, cũng không chia làn đường, xe bus, xe kéo, xe đạp thậm chí lạc đà cũng đều chạy ngang dọc trên đường.
Đường lại tắc rồi, xe bus dừng lại một lúc. Khưu Lạc tựa vào cửa sổ nhìn thấy một đám người đang khoan xuống đất, tiện miệng hỏi Vương Tiểu Nhị: “Phía trước đang sửa đường à?”
Vương Tiểu Nhị nhìn theo ánh mắt của Khưu Lạc, lập tức đáp: “Không phải, không phải. Người đứng đầu đó,” anh ta