pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đá Quý Không Nói Dối

Đá Quý Không Nói Dối

Tác giả: Tâm Doanh Cốc

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341649

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1649 lượt.

ên Hạ đang đứng đợi bà.
“Nghe nói cuối cùng ông ấy đã thay đổi di chúc?” Thiên Hạ lạnh nhạt hỏi.
“Đúng”. Khóe miệng Lâm Hề Nhị khẽ nhếch lên.
Lúc này một đầu hành lang phát ra một tràng âm thanh rên rỉ, Lục Sính Đình đi từ phòng bệnh ra, cất lên tiếng khóc đau khổ trước mặt giới truyền thông. Có phóng viên còn dìu cô ta, có phóng viên đưa khăn giấy cho cô, nhưng nhiều hơn là đẩy máy ảnh lại gần, đặc tả toàn bộ gương mặt của cô ta.
“Xem ra dì đã thắng rồi?” Thiên Hạ tiếp tục hỏi.
“Không, 10% tài sản của ta thì không thay đổi, có điều…” Lâm Hề Nhị cười một cái bí hiểm, “60% tài sản của Lục Tần Phong giao cho các tổ chức từ thiện, 40% còn lại bốn người chúng ta chia đều. Ta và ba anh em chúng nó đều bình đẳng như nhau trong nhà họ Lục”.
“Bước tiếp theo dì chuẩn bị như thế nào? Liên thủ cùng Lục Khai Nguyên để đối phó với anh em nhà họ, hay là dần dần tan rã, cho đến khi ngồi lên vị trí cao nhất, có được kho báu quý giá nhất?
“Lục Khai Nguyên đã vào tù, thì ắt sẽ phải đi ra…”
“Lâm Hề Nhị, dì không nghĩ rằng sẽ có một ngày, có lẽ Khưu Lạc sẽ quay trở về tranh gia sản với dì sao?” Lời nói của Ngôn Thiên Hạ khiến cho Lâm Hề Nhị khẽ run run, cô tiếp tục nói, “Khi dì đạt được lợi ích ngày càng nhiều, tiền bạc ngày càng lớn, có thời gian dì hãy thử nghĩ một chút về những gì dì đã đánh mất nhé. Nếu không đợi đến một ngày nào đó, dì cho rằng sẽ đã lấy được kho báu, mới phát hiện thực ra cái gì mình cũng không có”.
“À”, Lâm Hề Nhị trút một hơi, cười nhạt, “Chẳng phải cố muốn tôi quay về nhìn mặt Ngôn Khởi Thước lần cuối sao? Tôi cùng cô đi một chuyến là được. Tuy cô không thực sự tham gia vụ này, nhưng Ngôn Thiên Hạ cô cũng phải biết rằng, là cô gián tiếp đẩy sự việc đi, không nên nghĩ mình thần thánh quá”.
“Con không hề cho rằng mình là thánh nhân, con xác định rằng con chỉ là người trần mắt thịt, cho nên con còn tin vào tình cảm. Tuy rằng đối với nó dì đã tê liệt, dẫu sao dì vẫn nên đi về một chuyến…” Thiên Hạ nhớ tới cha mình, dừng lại một lúc, “Xem xem, tình cảm sâu nặng của một người đàn ông bình thường”.






Đã Là Quá Muộn
Sảnh chờ của sân bay quốc tế Kennedy.
Ngôn Thiên Hạ ngồi chờ lên máy bay, còn hơn chục phút nữa.
“Thiên Hạ!” Đột nhiên có người gọi tên cô. Giữa đám người qua lại ở sảnh lớn, cô bỗng nhìn thấy Lục Ký Hy đang đi về phái cô.
“Anh đến làm gì?” Có lẽ bởi vì hai người đều quá đẹp, thể hiện tình cảm lại có chút “kịch”, những vị khách qua lại đều lũ lượt quay lại nhìn, cho rằng hai người đang đóng phim thần tượng.
“Em bị chụp lén…” Thanh âm của Lục Ký Hy nghẹn lại trong yết hầu, đột nhiên không biết nên nói tiếp câu gì. Anh ta hoài nghi cô là người đàn bà của Lục Khai Nguyên. Thứ mà anh tin tưởng, lại chính là thứ quá mềm yếu….
“Anh đi đi”, Ngôn Thiên Hạ quay mặt, nhìn đồng hồ, đã quá năm phút giờ lên máy bay.
Lục Ký Hy cụt hứng quay người đi, nhìn thấy Lâm Hề Nhị và Khưu Lạc đang đi tới. Anh ta líu cả lưỡi lại, hỏi Lâm Hề Nhị: “Dì à, họ biết nhau sao?”
“Ấy, con cũng quen Lạc Lạc?” Lâm Hề Nhị cười nhạt, “Nó là con đẻ của dì, ở New York suốt, lần này nó cùng dì về nước để xử lý chút chuyện”.
“Con ruột của dì…” Trong giây lát, Lục Ký Hy phát bực, mắng lớn: “Được đấy! Ba người hợp lại để tranh di sản của cha tôi!”
“Lục Ký Hy, nếu như không phải là tôi, người hy sinh duy nhất chính là anh, anh tốt nhất là nên biết thế nào là đủ”. Dây thanh của Khưu Lạc trầm xuống, lại ép tới mức người ta không thể thở nổi.
Lục Ký Hy căm giận nhìn trừng trừng hai mẹ con họ một cái, vung tay áo rồi đi.
Ngôn Thiên Hạ đi tới trước mặt Khưu Lạc: “Cuối cùng là anh đã giúp Lục Ký Hy? Anh chẳng phải mới bắt đầu đã nói là đứng về phía Lục Khai Nguyên sao? Tại sao lại thay đổi?”
Ánh mắt Khưu Lạc khẽ chuyển, anh mỉm cười: “Anh chẳng qua là muốn em biết được, em không có khả năng như thế nào”.
Ánh mắt Ngôn Thiên Hạ hơi sầm xuống, sau đó lại cười: “Trình độ nói dối của anh kém đi rồi”. Cô kéo va ly hành lý du lịch đi trước tới cửa kiểm tra,
Lâm Hề Nhị đến bên Khưu Lạc, hạ giọng nhắc nhở: “Con chơi hơi quá đáng rồi đó”.
Khưu Lạc vẫn cười, làm ra vẻ đầu hàng với Lâm Hề Nhị, “Thứ con chơi là chính bản thân con…” nói xong liền giúp Lâm Hề Nhị kéo túi hành lý, cùng bà bước vào trong cửa.
Ba người trở về Trung Quốc trong tiết trời xuân ấm áp trăm hoa đua nở.
Những ngọn gió mát hiền hòa của ngày xuân dịu dàng ve vuốt mặt đất, bồn hoa trong bệnh viện khoe sắc thắm hồng, thu hút rất nhiều bệnh nhân nhờ người nhà đưa tới đây. Nhưng vừa về tới tòa nhà lớn, quạt thông gió lạnh buốt và mùi thuốc khử trùng khiến cho người ta cảm thấy ảm đạm như cách xa thế giới. Trong tòa nhà lớn sừng sững tràn ngập một thứ không khí nặng nề, đây chính là nơi luân hồi của sinh tử.
Lâm Hề Nhị và Ngôn Thiên Hạ tiến vào phòng bệnh chăm sóc đặc biệt. Trước đó hai người đều từng nghĩ qua, Ngôn Khởi Thước nhất định bệnh càng trầm trọng hơn, nhưng mà đợi được tới lúc thực sự gặp ông, lại cùng ngây người đứng ở chỗ