Tác giả: Vitamin ABC
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1341990
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1990 lượt.
g sợ hắn không nói một lời, chẳng sợ hắn cười nhạt mọi ý kiến của tôi, chẳng sợ hắn khong để tôi vào mắt… Tất cả đều không cần, quan trọng là trong lúc kích tình nước miếng bay tứ tung tôi chỉ cần lơ đãng nghiêng đầu một cái, có thể nhìn thấy anh ở bên cạnh tôi, không tách không rời…
Trước khi đi tắm Quan Ứng Thư chỉ vào tủ quần áo trong phòng: “Bên trái em.”
Tôi kinh ngạc mở ra liền hoàn toàn kinh diễm …
Đủ các loại quần áo rực rỡ muốn màu, áo dệt kim hở cổ, váy lông, áo lông kèm mũ…
Còn có giày cao gót đính trân châu kim cương, giày búp bê đi dạo phố các loại…
Nước hoa cả một hàng, rực rỡ nhiều màu; áo lông có đến M cái, ngay cả kim cài áo cũng nhiều vô số kể…
Trong lòng tôi nảy lên từng chuỗi từng chuỗi dấu chấm hỏi, vì sao phần lớn đều là áo len chứ? Cái dài cái ngắn, có mũ hoặc không mũ, dệt kim, còn có loại không biết dùng sợi gì. Là do ánh mắt BOSS không có gì mới mẻ, không biết năm nay lưu hành chất liệu lông sao?
Còn có, hắn làm sao mà biết tôi đi giày số mấy?
****
Mặc dù mưa phùn liên miên, nhưng số lượng người đi tham quan kiến trúc của Paris không hề có dấu hiệu giảm sút. Những cặp yêu đương cầm ô màu sắc rực rỡ, trốn ở dưới ngọt ngào hôn môi. Cũng có những đôi vợ chồng già ân ái đến đầu bạc, tập tễnh dìu nhau đi tới, hình ảnh ấm áp tốt đẹp, sâu sắc giống như được chạm trổ vào thời gian.
Đứng trên tháp cao 115 thước quan sát toàn bộ Paris ưu sầu trong mưa, bởi vì do thời tiết cùng mùa, sông Seine như một chiếc đai ngọc màu xám uốn lượn kéo dài đến vô tận.
Tôi cầm máy chụp ảnh chụp rất vui vẻ.
“Chúng ta cũng chụp vài tấm đi, chúng ta trừ mấy cái ảnh quái dị lúc đăng kí kết hôn ra thì không có ảnh chụp chung khác.” Tôi phàn nàn.
Nói xong không quan tâm hắn có muốn không, kéo tay áo hắn kiễng chân liền chụp, kết quả bởi vì sự khác biệt về chiều cao cùng góc độ khiến cho bức ảnh không được hài hòa, tôi không cam lòng nhìn hắn: “Tay em không đủ dài…”
Cuối cùng cũng chụp được một tấm mà theo ý tôi là vô cùng hoàn mỹ, hai người đều hơi hơi ngửa ra sau, phông nền là sông Seine buồn bã u tối, trên sông là cây cầu bao la hùng vĩ, kiến trúc kinh điển nghệ thuật lịch sử hai bên sông cũng có thể thấy được. Hai chúng tôi giống như động vật trong hổ phách, dung hợp tại Paris thơ mộng lãng mạn, sa chân vào vũng bùn, không thể tự thoát khỏi…
Cánh chim bay trong mây (thượng) . . .
Sau đó hai chúng tôi dọc theo cầu thang đi xuống, tay vẫn không rời nhau, hắn nắm tay tôi đi rất chậm, giống đôi vợ chồng vừa gặp mặt lúc xế chiều, cái cầu thang của tòa tháp sắt có từ 1792 như cuộc đời một con người, mà anh, là người đi cùng em tới điểm cuối cùng…
Ngồi ở du thuyền trên sông Seine, những tòa thành kiến trúc nổi tiếng xa gần ở ven đường thong thả lui về phía sau, bởi vì là tiết thu chuẩn bị sang đông, đã không còn ánh nắng gay gắt của mặt trời che kín lá cây ngô đồng rậm rạp, ngược lại có thể nhìn thấy rõ ràng những dấu ấn lịch sử, nhà thờ đức bà Paris, hoàng cung ngày xưa xa hoa lộng lẫy, tháp Eiffel cao ngất trong mây còn có Nữ thần tự do tượng trưng cho sự theo đuổi cùng cố chấp. Hoặc là từ đỉnh đầu xẹt qua một cây cầu cong cong, bởi vì chính sách của nhà nước trước đó không lâu, nên không thấy đôi tình nhân nào khóa môi trên cầu, nhưng đây chỉ là một di tích lịch sử mà thôi, còn có khuyết điểm gì không thể được che giấu chứ?
Đèn đóm leo lét, bóng chúng tôi phản chiếu xuống mặt sông, càng khiến cho bóng đêm thêm xinh đẹp lãnh diễm. Tôi chỉ có thể cầm máy chụp ảnh không ngừng, sợ rằng sẽ bỏ lỡ vẻ đẹp nào đó của thế gian.
“Nhìn này, ảnh em chụp đẹp đúng không, mấy tấm ảnh này đẹp đến đỉnh điểm, em đúng là người chụp ảnh tài ba!” Tôi bất tri bất giác lây nhiễm tật xấu của Tả San Hô mất rồi.
Không có đạo lý, tôi còn đã qua cửa khóa học này rồi cơ…
Buổi tối tâm tình hắn rõ ràng rất tốt, mà tôi ở trên giường nhìn thấy vẻ mặt này của hắn cũng chỉ có thể kêu khổ không ngừng…
Áo ngủ của tôi là tơ lụa bóng loáng, chỉ cần đem dây lưng trên lưng kéo xuống thì nó tựa như lá cây mùa thu tự nhiên rơi ra, làm cho tôi bất ngờ không kịp phòng thủ xấu hổ đến vẻ mặt đỏ bừng, muốn dùng hai tay ngăn cản hắn tiến công: “Em đói…”
Hắn cười khẽ, giọng nói từ tính truyền vào trong lỗ tai tôi, nháy mắt làm toàn bộ cơ thể tôi tê dại: “Anh biết, nên không phải bây giờ làm sao.”
… Tôi không phải chỉ cái đói này được không = =
Đôi bàn tay to của hắn không kiêng nể gì, tôi ưỡn người để giảm bớt diện tích cơ thể bại lộ trong không khí cũng như giảm bớt sự run rẩy hắn gây ra, nhưng tôi giãy dụa theo bản năng ngược lại làm cho hắn càng thêm thú tính, toàn bộ thân mình trùm lên người tôi, kéo hai tay tôi cố định trên đỉnh đầu. Tôi không có đường lui, bị vây trong trạng thái không thể phản kháng không thể giãy dụa, chỉ có thể mặc hắn làm gì thì làm…
Cuối cùng cái bụng không chịu nổi đã cứu lấy tôi, hắn sau một trận mây mưa quyết định buông tha tôi: “Ăn cơm trước đi.”
Tôi như được đại xá, hận không thể