Tác giả: Toán Miêu Nhi
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341303
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1303 lượt.
o lại mang thai? Chẳng lẽ lúc anh ta không biết chuyện lại làm nữa ? Nhìn nét mặt Lạc Viêm Hành lạnh lùng, giật mình cũng biết đã đoán đúng, xong rồi, xong rồi, sóng trước chưa dừng sóng sau lại đến.
Lạc Viêm Hành đè nén tức giận, xem ra Trình Thất yêu cầu là đúng, gượng cười: "Nhưng cô ấy cố ý muốn phá bỏ đứa bé, trừ khi hai người các cậu đi theo cô ấy một tuần lễ!"
"Phốc!" Đang uống nước, Khâu Hạo Vũ phun đầy màn hình.
Hàn Dục và Bạch Diệp Thành nhìn nhau một cái, sau đó lắp ba lắp bắp tranh thủ: "Đại ca, chẳng lẽ anh không nhìn ra cô ấy rất ghét chúng tôi sao? Sẽ chết!" Cô gái kia quá đáng sợ, Hạo Vũ chính là ví dụ, cởi sạch, treo cửa chính phủ, anh trai oai phong. . . . . .
Bạch Diệp Thành cũng nằm sấp xuống: "Đại ca, anh cần phải nghĩ kỹ rồi mới làm nha, chúng tôi đi theo anh lâu như vậy, không có công lao cũng có khổ lao, tôi không muốn gảy tay gảy chân !" Suy nghĩ một chút, suy nghĩ kỹ một chút, lần đó Hạo Vũ khi dễ Salsa, Trình Thất tìm tới cửa, dường như anh ta bênh Hạo Vũ, còn mắng cô kia mà, còn có đắc tội chỗ nào nữa không? Dù sao ánh mắt cô gái kia mỗi lần nhìn anh ta cũng hận không được lột da anh ta.
"Các người không cần sợ, cô ấy đã bảo đảm với tôi, sẽ không tiến hành công kích thân thể các người!" Vốn còn một chút áy náy, lần này thì tốt rồi, cũng hối hận không có đồng ý một tháng.
Hàn Dục cau mày: "Hành hạ tinh thần có lúc cũng rất đáng sợ!" Bị buộc hít thuốc phiện, hoặc làm thành con vịt, treo ngược lên, ở trên đũng quần bôi tương thịt nướng, chó ngao Tây Tạng ở dưới mặt đất nhảy lên. . . . . . Cô gái kia nhất định làm được, chuyện này quá đáng sợ: "Đại ca, anh thật nhẫn tâm sao?"
So với hai người kích động, Lạc Viêm Hành có vẻ nhàn nhã hơn nhiều, cười nhạt nói: "Nhân từ đối với các người, chính là tàn nhẫn với bản thân mình, các người không nên chia sẻ với chủ sao?"
Cô gái kia rõ ràng cố ý có được hay không? Anh ta cũng không tin cô sẽ thật sự phá bỏ đứa bé, trong lòng Bạch Diệp Thành muốn chết đều có, nhưng đại ca đã nói tới mức này, không có lựa chọn khác, một tuần lễ, một tuần lễ đủ để làm cho người vào nhà thương điên rồi, hai anh em ủ rũ cúi đầu đi ra, đến bên ngoài liền bắt đầu bàn bạc: "Mặc kệ như thế nào, cũng không có thể khuất phục, mặc kệ dùng chiêu gì, cũng phải giữ vững tỉnh táo, nếu không người hoàn hảo không chút tổn hại trở lại mà thần kinh không có!”
“Cô ấy hận người Long Hổ chúng ta, đặc biệt là Hạo Vũ, anh nói đắc tội cô ấy nhiều nhất là Hạo Vũ? Tại sao không tìm anh ta?”
“Đại ca không thể rời bỏ Hạo Vũ, cái này cũng không nhìn ra?” Bạch Diệp Thành trợn trắng mắt, chuyện đại ca là người mù anh ta đã sớm nhìn ra.
Hàn Dực nhíu mày:”Nói nhảm!”
Hôm nay đúng là ngày kỷ niệm Hàn Dục và Bạch Diệp Thành vĩnh viễn cũng không cách nào quên được, khuất nhục, không cách nào chảy nước mắt, cảm thấy xấu hổ, im lặng khi đối mặt với người đời…
Hai người rất thức thời đã quỳ gối trước mặt Trình Thất, chị dâu tương lai, quỳ xuống cũng không có gì, giữ được núi xanh, lo gì thiếu củi đốt.
Trình Thất lại không định xong việc lúc này, có thể nói hai người này luôn xem thường cô, miệng hèn hạ mà thôi, cũng không có bao nhiêu lỗi lầm, không đến nỗi tinh thần thất thường như vậy, mang theo hai người cùng toàn bang chúng đi vào trong sân, ném xuống 1 cái xẻng:”Lập tức đào 2 cái hố!”
Đây là muốn chôn sống sao?
“Ha ha, Trình bang chủ, Trình chủ tích, trước kia là chúng tôi có mắt không biết vàng khảm ngọc, cần gì làm thật chứ? Cái này là Bạch Ngọc Quan Âm sản xụar1 thời Tần!” Hàn Dục lấy ra bảo bối yêu mến nhất trình lên.
Bạch Diệp Thành cũng không ngu:”Bút tích của Đường Bá Hổ!”
“Trời ơi, thật sự là bút tích của Đường Bá Hổ!” Từ trước đến giờ trầm tĩnh lạnh lùng trái tim Đông Phương Minh cũng không khỏi run lên, đây cũng không phải là có tiền là có thể lấy được.
“Bạch Ngọc Quan Âm thật là tinh xảo!” Ma Tử yêu thích không buông tay nhận lấy, tên nhóc giỏi, loại bảo bối này cũng có.
Trình Thất nói thầm trong lòng, là trừng phạt bọn họ hay…vì sao không một tên hạ hai con chim? Hài lòng nói:”Quà hôn lễ không tệ, thu vào, mau đào hố!”
Hàn Dục cắn răng, bánh bao thịt đánh chó rồi, đại ca, anh đối đãi với thuộc hạ thế này sao? Hừ lạnh nói:”Đào thì đào, cô có gan thì chôn chúng tôi!” Vì tương lai có thể ôm đến cháu, nhịn.
Ba giờ sau, hai người bị chôn sống dưới đất, còn chừa lại 2 cái đầu bên ngoài, đến hiện tại cũng không biết rốt cuộc đối phương muốn gì, hơn nữa cửa hố không lớn không nhỏ, nếu gặp nguy hiểm có thể rúc vào.
Mà Trình Thất muốn chính là hiệu quả như vậy, cầm lấy 1 cái búa lớn màu đen, đứng ở trước mặt 2 người, vui vẻ nói:”Chúng ta chơi trò chơi nhỏ!” Nói xong cũng nhắm ngay trên đầu Bạch Diệp Thành đập xuống.
Bạch Diệp Thành vội vàng co cổ, quyết định vĩnh viễn cũng không đưa đầu ra để cho người ta làm nhục thì chớp mũi vừa vặn chạm vào bùn đất, không cách nào thở nổi, khiến cho đầu thò ra.
“Đập chuột đất, chơi vui không?” Trình Thất cũng nhắm ngay đầu Hàn Dục đập xuống, chỉ cần người nào ló đầu sẽ đập xuống, vô c