Tác giả: Toán Miêu Nhi
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341310
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1310 lượt.
ùng vui vẻ.
“Ha ha ha ha làm tôi cười chết ha ha ha ha !” Ma Tử và Lộ Băng ôm thành 1 khối, bọn họ cũng sẽ có hôm nay? Quá buồn cười.
Hàn Dục giận sôi, cái này so với trực tiếp róc xương lóc thịt còn đáng hận hơn, đáng thương cho anh đường đường đàn ông 7 thước lại phải bị sỉ nhục như thế, nếu không phải tay chân không cách nào nhúc nhích, thật muốn hành động sảng khoái 1 lần.
Trình Thất chơi 1 hồi, hung hăng ném cái búa cho đám người Ma Tử:”Các người nghe kỹ cho tôi, không muốn thay cho bọn họ thì 7 ngày này, mỗi ngày làm xong việc thì hung hăng đập cho tôi, chỉ cho ăn thức ăn còn dư lại, không ăn thì đổ cho tôi, hiểu chưa?”
“Chị Thất uy vũ!” Ma Tử giơ lên ngón cái, sau khi diệu võ dương oai nhìn về phía 2 cái đầu đập mạnh, chơi quá tốt, cái gì trưởng lão hộ pháp, còn không phải là bị giẫm dưới chân sao:”Đây chính là kết quả đắc tội với chúng tôi, xem sau này các người còn dám hay không!”
Cuối cùng tức giận trong lòng Trình cũng tiêu mất, ngày mai đi gặp cha nuôi Lạc Viêm Hành, tặng quà gì thì tốt? chợt nghĩ tới :”Đi mua mấy chân gấu!”
“Chị Thất, không phải cũng là tai gấu sao?”
“Cô nói cũng là thì cũng là, chúng ta phải mới mẻ độc đáo, thì mua vài bao lớn tai gấu, lộc nhung, nhân sâm, huyết yến, trở về giã nát lộc nhung, nhân sâm, trộn huyết yến vo làm 100 viên đại bổ hoàn, ngày mai phải đi gặp đám người cha nuôi Lạc Viêm Hành, cho nên không thể ăn bớt ăn xem nguyên vật liệu!” Mình thật là tài tình, không giống người khác:”Các người nói, có cần dứt khoát mua 1 con gấu đưa qua hay không?”
“Chị Thất, gấu thật sẽ gặm người!” Ma Tử lau mồ hôi.
“Vậy thì tốt, đi làm việc đi!”
Nghe lời này, nét mặt Hàn Dục rất khoa trương, vật gì tốt đến trong tay cô gái này đều lãng phí, nhà giàu mới nổi, tên nhà quê, còn đại bổ hoàn, quả thật đủ bổ, chắc là mấy ông già kia ăn không chảy máu mũi ròng ròng là không thể!
Gọi Là Trình Gia Trang
"Thủ trưởng, tôi. . . . . . đã hết sức !"
‘Soảng!’
Ly trà rơi mạnh xuống đất, vỡ tan, bốn người đàn ông mặc quân trang hoảng sợ lùi lại mấy bước, sau đó rối rít quỳ xuống đất: "Thủ trưởng, ngài cũng đã nói, chuyện này không liên quan đến chúng tôi!"
La Ngọc Khôn tháo xuống mũ sĩ quan, cười nhạo nói: "Không liên quan đến các người? Nếu không phải các người chủ quan, hàng có thể bị mang đi sao? Bây giờ thì tốt rồi, người ta kết thân rồi, các người bảo tôi đòi tiền ai đây?" Hơn hai mươi tỷ, tuy nói những năm này quả thật tham không ít, nhưng tổng cộng cũng chỉ có năm ba trăm triệu, hai mươi tỷ đó, hoa kiều chỉ cho ông ta 230 triệu, gánh lấy món nợ khổng lồ gần hai mươi tỷ, cấp trên biết được không xử bắn ông ta sao ?
“Thủ trưởng, nếu là như vậy, tôi xem có thể thực hiện được, tin đồn Khâu Hạo Vũ giàu có không thua quốc gia, tuỳ tiện ra tay cũng đủ để mua một thị trấn!”
“Sính lễ nhất định không dưới hai mươi tỷ!”
“Thủ trưởng, chúng ta không có đường để đi nữa!”
La Ngọc Khôn sờ sờ cằm: “Các ngươi đi trước!” Người ngoài điều đi rồi mới áy náy nhìn con gái: “Hiểu Hiểu, con có thể nghĩ chưa? Đây chính là chuyện lớn cả đời, không phải con vẫn thích Lạc Viêm Hành sao?”
La Hiểu Hiểu mím môi khổ sở lắc đầu: “Anh ấy lại không thích con!” Mặc kệ cô làm nhiều hơn nữa, anh cũng không nhìn cô lâu một chút, đây là người đàn ông có lòng dạ vô cùng sắt đá mà cô đã gặp, cho dù là một lời nói dối, anh cũng chưa từng cho cô, ngược lại có lúc hâm mộ Trình Thất, bọn họ mới biết nhau bao lâu? Người xưa nói rất hay, là của mình sẽ là của mình, không phải là của mình cho dù mình làm nhiều hơn nữa, cũng không làm nên chuyện gì.
Ngồi ở bên bờ hồ, ánh trăng chiếu rọi mặt nước xanh biếc, lắng nghe âm thanh ếch nhái kêu xung quanh, cô gái chậm rãi móc ra đồng hồ đeo tay nam hiệu Patek Philippe ở trong ngực, mặc dù biết người nọ đã đính hôn với Trình Thất, nhưng vẫn không chịu dừng tay, từ lần gặp đầu tiên, đã bao nhiêu năm rồi? Chưa từng quên lãng, thật muốn cùng Khâu Hạo Vũ kết hôn sao?
Không biết rốt cuộc mình làm không tốt chỗ nào để cho người ta chán ghét như vậy, có lẽ cố gắng một phen nữa thì còn có cơ hội, nhưng nếu thật kết hôn cùng Khâu Hạo Vũ, thì thật sự bị mất tất cả, siết chặt đồng hồ đeo tay, đi ra khỏi Sơn Trang.
Bách Hoa uyển, quả nhiên là trụ sở thích hợp tên nhà quê, khi đi vào sân lớn biệt thự lại thấy cô gái xấu xí đối diện Bạch Diệp Thành và Hàn Dục tiến hành làm nhục vô cùng tàn ác, tức giận tiến lên đẩy ra: “Cô không cần mạng sao?”
Ma Tử bị lộn ngược ra sau rơi xuống đất, sau khi thấy rõ người tới, giận quá hoá cười, chị Thất liệu sự như thần, cô gái này thật đúng là tìm tới cửa tự rước lấy nhục, cầm búa lên, vui vẻ nói: “Cô đến làm gì?” Hôm nay tuyệt đối là một ngày thú vị nhất đời này, phải ghi chép lại.
La Hiểu Hiểu không để ý, cầm lấy cái xẻng muốn giải cứu Bạch Diệp Thành.
Ai ngờ Bạch Diệp Thành gầm nhẹ nói: “Cút!” Bây giờ chạy trốn, quay về Đại ca không thể giết anh ta sao?
“Toi cứu các người!” La Hiểu Hiểu không hiểu ra sao, có ý gì? Khô