Tác giả: Toán Miêu Nhi
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341242
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1242 lượt.
ến, đầu tiên là buồn bực ghé đầu cẩn thận xác nhận, nơi cổ cô gái lộ ra đầy vết hôn, sắc mặt đỏ thắm đầy đặn, khóe miệng khẽ nhếch cười, không cần nghĩ cũng biết xảy ra chuyện gì, không hề nói gì, nghiêng đầu trở về đường cũ.
Salsa tâm tình cực kỳ thoải mái, dường như đêm qua cũng chỉ là một giấc mộng xuân, mặc dù còn mơ hồ đau, nhưng xem mắt coi như là tránh thoát, lần này xem các chị còn có thể nói gì, cần phải nói như thế nào với chị? Nhất định sẽ mất hứng, ôm lòng thấp thỏm lo lắng vào nhà, thấy trong hành lang ngồi đầy người, chột dạ nói: "Các người dậy sớm như vậy. . . . . ."
Trình Thất một tay xoay hai hột đào, không nóng không lạnh cắt đứt: "Đi nơi nào?"
Ma Tử và Đông Phương Minh cũng bộ dạng tra hỏi phạm nhân, Salsa biết bọn họ khẳng định nghe được tin đồn gì, gãi gãi đầu tóc rối loạn ô ô a a: "Có phải các người. . . . . . đã biết rồi hay không?”
"Tôi hỏi em tối hôm qua đi nơi nào?"
‘Rầm!’
Giận Dữ
Bàn tay nhỏ bé vỗ mạnh vào mặt bàn, hai hột đào cứng rắn bị đập vỡ, âm thanh giống như chuông đồng, ánh mắt sắc bén, Salsa bị hoảng sợ đến lùi một bước, chỉ nghĩ chị có thể sẽ tức giận, không ngờ đáng sợ như vậy, nước mắt trong khoảnh khắc chảy xuống, khàn khàn nói: "Em. . . . . . Em. . . . . . Anh ta gọi là Tiểu Bát. . . . . . Tiểu Bát. . . . . ."
Trình Thất hối tiếc đưa tay vuốt sau ót, huyệt Thái Dương như có mấy vạn cây châm đâm vào, trong lòng đau đớn, con ngươi dùng sức nhắm lại, lại mở ra thì bên trong hiện đầy tia máu, hút hút lỗ mũi không ngừng tự trách: "Tôi vẫn cho rằng, mang theo em ở bên người là chuyện tôi đã làm đúng nhất đời này, hiện tại tôi mới phát hiện. . . . . ." Thất vọng ngửa đầu, nhìn về phía cô gái khóc như hoa lê trong mưa: "Là tôi quá tự mãn!"
"Chị. . . . . . Em. . . . . . Thật xin lỗi, thật xin lỗi!" Salsa nhanh chóng quỳ xuống hai đầu gối, lắc đầu nói: "Đều là lỗi của em, chị không nên tức giận, là lỗi của em, ô ô ô ô em sai rồi, xin chị đừng đuổi em đi, van xin chị, về sau em không dám, cũng không dám nữa!"
Ma Tử cũng hồng vành mắt, che miệng lại nghẹn ngào: "Tại sao em làm như vậy?"
Trình Thất hết sức đè nén lửa giận, nhớ tới đêm qua quả thật có nói với Ma Tử chuyện này: "Là như thế đúng không?"
"Đúng vậy!" Salsa đã không biết bọn họ đang nói cái gì, chỉ là không ngừng gật đầu, đáng thương nhìn người thân duy nhất, chị, về sau Salsa cũng không dám nữa.
"Cái này đúng rồi, Chị Thất, cô ấy làm như vậy, đơn giản đúng là không muốn rời xa chúng ta, là chúng ta ép quá gấp, chuyện này không trách được cô ấy!" Lộ Băng thở ra một hơi, là tên khốn kiếp nào nói cho cô ấy biết trên thế giới có trai bao vậy?
Trình Thất không còn hơi sức đứng dậy, đi về phía cô bé ngốc không ngừng lùi lại, nhắm mắt một tay run run kéo thân thể vào trong ngực, giọng nói run rẩy: "Tại sao không nói với chị?"
Tất cả ủy khuất của Salsa cũng bởi vì cái ôm mà hỏng mất, than vãn; "Ô ô ô ô ô em nói rồi, ô ô ô các người căn bản không nghe em ô ô ô ô, chị, em không muốn rời xa các người, cầu xin chị đừng đuổi em đi, em không thể không có chị, em không biết rời xa các người sau này sẽ phải đi đâu ô ô ô, là lỗi của Salsa, không nên làm chị tức giận, Salsa cũng chỉ có chị là người thân. . . . . . Ô ô ô ô chị không cần Salsa, Salsa phải đi nơi nào ô ô ô!" Đưa tay dùng sức ôm giữ sau lưng chị, cũng là cô không tốt, làm chị khóc.
"Chị chỉ hi vọng Salsa có thể tìm được một gia đình tốt, có thể giống như những người phụ nữ khác, có một chồng chăm sóc cho em thật tốt, có con cái, có nhà cửa. . . . . ." Mười tuổi đã bị người nhà vứt bỏ, Phi Vân Bang không phải là đến cuối cùng của em, Phi Vân Bang không cho em được người bạn đời, không cho được gia đình, không cho được. . . . . .
Biết bao hy vọng nhìn thấy cô có thể nở mày nở mặt gả chồng, hưởng thụ ấm áp gia đình, tại sao điều này ông trời cũng muốn tước đoạt? Bất công như thế!
"Salsa, hong khô tóc đi!" Trình Thất khó được tự mình gội đầu cho cô gái nhỏ, thật giống như một người mẹ hiền hòa, chăm sóc cẩn thận.
Vẻ mặt Salsa tươi cười: "Cám ơn chị!" Còn tưởng rằng từ đó về sau cũng sẽ không để ý đến cô, lo sợ đã qua, đã nói rồi, chị là người rất thương yêu cô trên thế giới này, làm sao có thể không cần cô?
Trình Thất vừa chảy tóc cho cô gái, vừa hỏi: "Có phải anh ta thật thô lỗ không? Tại sao làm cho trên người đều là vết thương?"
"Dạ, nhưng làm đến bây giờ còn đau, về sau Salsa cũng không dám nữa!" Đó chính là một cơn ác mộng, quá đáng sợ, vài lần cho rằng cũng sẽ không nhìn thấy mặt trời hôm nay, so với đạn bắn trúng thân thể còn đau hơn.
"Nói cho chị biết, là Nhà khách Ngưu Lang nào vậy?"
"Câu Lạc Bộ xử nữ Quốc tế, bên trong có rất nhiều đàn ông, anh ta tên Tiểu Bát, nếu không phải thấy anh ta tên Tiểu Bát, em mới không tìm anh ta!"
"Tại sao?" Mặc dù nhìn Trình Thất như nghiêm túc lắng nghe, mà trong đầu nghĩ cũng không phải là những thứ này, Câu Lạc Bộ xử nữ quốc tế, đó không phải là địa bàn Lam Bang sao? Lam Bang, ba năm tr