Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đại Ca Xã Hội Đen “Cầm Thú Tinh Khiết”

Đại Ca Xã Hội Đen “Cầm Thú Tinh Khiết”

Tác giả: Toán Miêu Nhi

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341243

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1243 lượt.

ước đây Đại Tam lợi dụng thủ đoạn hèn hạ ‘tu hú chiếm tổ chim khách’, ép chết Lão Bang Chủ, trở thành thủ lĩnh Lam Bang, là người lòng dạ ác độc, làm đủ trò xấu, cảnh sát ngại vì có Long Hổ làm chỗ dựa, lựa chọn buông tha.
Đại Tam, cái tên phản đồ này, ngay cả ông trời cũng buộc tôi tới thu ông, thô lỗ? Đâu chỉ thô lỗ? Giết cô gái khi tắm, có thể nói là nhìn thấy mà ghê, thương tích đầy mình, cổ tay lột ra một lớp da, ngực bị hàm răng cắn vết máu bảy tám nơi, rõ ràng chính là cường bạo, đủ để tạo thành tội tổn thương thân thể, chẳng qua từ trước đến giờ cô không tin luật pháp, Lam Bang. . . . . . Đại Tam, tôi sẽ chơi trò chơi bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình phía sau!
"Chiều cao tiêu chuẩn 1m84, đầu trọc, cách anh 1m23 . . . . . ." Trong căn phòng bí mật, Khâu Hạo Vũ hướng về phía máy vi tính liên tục giải thích: "Đưa tay ra phía bên phải, độ cao 43 cm. . . . . . Quẹo trái 4 mét, lên 60 bậc thang, bậc thang cao 1,3 cm, đúng rồi. . . . . . Tầng bảy. . . . . . Không đúng, tầng tám. . . . . ."
Một bên kia, Lạc Viêm Hành áo mũ chỉnh tề, tây trang cẩn thận tỉ mỉ, nghe vậy mắt phượng híp lại, có ý trách móc đè máy truyền tin nhỏ giọng nói: "Rốt cuộc cậu đang làm cái gì?"
"Đại ca, thật xin lỗi! Hôm nay tâm trạng tôi có chút không tốt, anh xem có nên nghỉ ngơi một giờ hay không?" Khâu Hạo Vũ đau đầu nhức óc, đáng chết, tại sao trong đầu đều là ánh mắt vô tội của cô gái kia? Rõ ràng hành vi phóng đãng, ánh mắt lại trong suốt ngây thơ, xua đi không được, chẳng lẽ ấn tượng đầu tiên của mỗi người đàn ông đối với một phụ nữ cũng khắc sâu như vậy?
Khoan hãy nói, cô gái kia họ tên gì cũng không biết: "Ba mét nơi quẹo trái, tay cầm cái cửa cao 1m4, đúng rồi, tốt lắm, anh nghỉ ngơi trước, tôi. . . . . . Tôi điều chỉnh tâm trạng một chút!" Không kịp chờ đợi, ném xuống tai nghe, bàn tay ấn về phía ót, rõ ràng khuôn mặt từ từ vặn vẹo, anh ta cũng không hiểu, rõ ràng không kịp chờ đợi, cởi hết muốn đàn ông đùa bỡn, tại sao lại phải giả bộ ngây thơ như vậy?
Kỹ thuật diễn xuất có thể đi tham gia kỷ lục Guinness, nhất định đoạt giải thưởng.
Trong không gian tối tăm, trong tay Lạc Viêm Hành cầm tuần san tài kinh tế xem xét, mà tay phải lại sờ về phía một bộ sách tựa đề Tam Quốc Chí, đầu ngón tay chậm rãi quét qua ở trên hàng chữ nhỏ rậm rạp chằng chịt, thỉnh thoảng gật đầu, đại biểu tán thưởng: "Tào Tháo không hổ là một đời kiêu hùng!"
Khâu Hạo Vũ sửng sốt một chút, cười nói: "Đại ca, không ngờ văn hóa Trung Quốc anh cũng hiểu rõ, có cơ hội tôi sẽ đọc cho anh nghe, không cần sờ soạng!" Bác sĩ nói sờ quá lâu, đầu ngón tay sẽ tê, đi theo hơn hai mươi năm, đến nay đối với chữ nổi cũng không biết một chữ, đại ca cũng chỉ có thể dựa vào cái này để giết thời gian: "Được rồi, Phất Tư tiên sinh vẫn còn ở phòng khách, có thể bắt đầu!"
"Đừng tiếp tục phạm lỗi cho tôi!" Lạc Viêm Hành khép lại sách vở, đứng dậy quen cửa quen nẻo đi tới cửa, hầu như không cần thủ hạ nói giúp, có thể chính xác không lầm đi về phía phòng khách.






Người Đàn Ông Kín Đáo
Ngày hôm đó, Phi Vân Bang khai trương cửa hàng rượu thuốc lá, toàn thể khấp khởi vỗ tay, Trình Thất hài lòng nhìn cửa hàng, cuộc sống đã bắt đầu a, rất nhanh, tất cả các ngõ ngách trong thành phố đều trải rộng sản nghiệp Phi Vân Bang: "Đông Phương Minh, cậu và Lộ Băng đi tra cho tôi động tĩnh gần đây của Mạc Trung Hiền và người phụ nữ của anh ta!"
Mặc kệ không khí cao tới đâu, thời tiết sáng sủa đi nữa, mà thù hận này, từ trước đến giờ cô không có lúc nào quên, hơn nữa vui sướng cũng không che đậy được khó chịu trong lòng, đúng, cô là người cực kỳ thù dai, hễ mà người nào chọc phải, chính là không báo không chịu được, mọi người thường nói, chọc người nào cũng có thể nhưng đừng chọc Trần Bì.
"Không thành vấn đề!"
"Còn chuyện của Lam Bang cũng nhìn chằm chằm cho tôi!" Một cô gái không có việc gì ở trong tiệm đi tới đi lui, bắt đầu từ hôm nay, Phi Vân Bang từng bước từng bước nổi lên, cho đến khi không còn người nào dám xem thường mới thôi, Hừ! Đặc biệt là Long Hổ Hội, cái gì Hàn Dục, Bạch Diệp Thành, ở trong mắt cô cũng chỉ là một đám ma-cà-bông nhỏ mà thôi.
Đáng chết, quả nhiên là tìm đến phiền toái, tiến lên ưỡn ngực khiêu khích: "Nếu tôi vẫn muốn bán?" Mở hài kịch quốc tế sao? Hiện tại thuốc lá đã bán được, há có thể nói thu là thu?
Kỳ Dịch sửa sang lại nón cảnh sát, trừng mắt gằn từng chữ một: "Vậy tôi không thể làm gì khác hơn là dùng biện pháp thi hành cưỡng chế với cô!"
"Hắc! Kỳ Dịch, con mẹ nó, anh đừng thấy cho chút mặt mũi mà lên mặt, thế nào? Muốn đánh nhau phải không? Đến đây!" Vén tay áo lên lui về phía sau một bước, làm ra tư thế đánh nhau, ai mà sợ anh, còn dùng biện pháp cưỡng chế, quá càn rỡ.
Người đàn ông bất đắc dĩ nhìn một chút bọn thủ hạ, kéo cô gái tới một bên cảnh cáo: "Trình Thất, tôi không có thời gian đùa giỡn với cô, cô biết thuốc lá này là ai mới có thể hút không?"
"Tôi trông nom khỉ gió nào hút, tóm lại tôi không ép buộc người ta đến mua!" Tại sa


Polly po-cket