Tác giả: Toán Miêu Nhi
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341258
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1258 lượt.
h nhà của anh rất có tiền chứ? Mặc dù không biết tại sao anh không về nhưng mà tôi lại rất hâm mộ anh, không giống tôi, không có gì cả, cũng không biết đời trước làm chuyện gì thất đức, thật mệt chết đi, không biết tại sao ông trời lại như vậy, những đứa trẻ khác còn có cái để mong nhớ, ngóng trông cha mẹ có thể tìm được bọn họ, tôi thì không giống, bọn họ đều chết hết, vĩnh viễn cũng sẽ không có người đến tìm tôi, không có ai nhớ, có lẽ ngày nào đó chết đi cũng sẽ không có người biết! ’
‘Tôi phát hiện con người anh thật kỳ quái, cũng không thích nói chuyện, như vậy rất làm người ta ghét, tôi không giống như vậy, ngày ngày đều muốn nói láo, nói xong miệng lưỡi cũng rách ra vẫn muốn nói, nếu không những người kia sẽ không cho tôi cơm ăn. . . . . . ’
‘Ô ô ô ô ô ô, tôi nhớ cha tôi, làm sao bây giờ? Tôi rất nhớ ông ấy, ô ô ô ô người xấu, tại sao muốn bỏ lại tôi một mình? Người mù chết tiệt, anh nói cho tôi biết, tại sao? Tại sao không cần Thất Thất hả ? Ông ấy còn nói mang tôi đi du lịch nước ngoài, mang tôi đi khu vui chơi, có biết sống như vậy thật sự rất mệt mỏi hay không? Mỗi ngày đều bị người mắng, bị người đánh, nhà ai mất đồ, sẽ tới mắng tôi, ô ô ô ô, tôi không có lấy trộm. . . . . . Tôi thật sự không có. . . . . . ’
‘Người mù, anh mau dậy đi. . . . . . Anh đừng chết a. . . . . . Mau ăn, ăn ngon lắm, anh mau ăn đi, ô ô ô, tôi vất vả mới giành được, anh ăn đi, xin anh đấy. . . . . . ’
‘Cái đó. . . . . . Thật ra thì. . . . . . Mặc dù. . . . . . Tôi vẫn mắng anh nhưng hai tháng sống chung, tôi phát hiện anh cũng không phải chán ghét như vậy, anh cũng không cần tức giận tôi tìm bọn họ đến, anh là đứa bé nhà người có tiền, không giống tôi, ở cùng tôi không có tiền đồ, cơm cũng ăn không đủ no, nếu như anh thật sự thích chơi đùa với tôi, cố gắng đi học cho tốt, chờ ngày nào đó thành người rồi trở lại, theo chân bọn họ trở về nhà đi, tôi. . . . . . Tôi đi nha. . . . . . Còn có . . . . . . . Hai tháng này, tiền thuốc thang cho anh, còn có ăn bữa ăn tây, mua đồ chơi quả thật xài hết tất cả tiền của tôi, cho nên sau khi phát đạt đừng quên báo đáp tôi! ’
"Ha ha!"
Mỗi lần nhớ tới câu này đều rất buồn cười, dĩ nhiên, đây là sau khi nhìn thấy cô gái kia, ngày trước chỉ cảm thấy rất ưu thương, một đứa bé gái sáu tuổi lại phải chịu đựng nhiều như vậy, sau khi biết Trình Thất chính là cô gái nhỏ kia thì hoàn toàn khác nhau, chưa bao giờ gặp qua người thú vị như vậy, mọi lúc đều nghĩ tới lấy được lợi ích từ trên người của người khác.
17 năm rồi, không chút thay đổi, thậm chí ngay cả chuyện cưỡng hiếp đàn ông như vậy cũng làm được, có lúc cảm thấy đây là một cô gái vì tiền bạc có thể không có tôn nghiêm, không có suy nghĩ, cái gì cũng sai, có lúc lại làm ra một chút hành động kinh người, vì hai người không liên quan nhau mà có thể tự sát, tình nghĩa vút trời cao, Hàn Dục cũng tình nghĩa sâu hơn biển.
Cũng hiểu ra tại sao có nhiều người tài giỏi theo cô như vậy, đã từng mất mát vì sao còn muốn đuổi anh đi, bất quá cô cũng là vì muốn tốt cho anh, nếu không tại sao hôm nay anh có ngày này?
Tìm Tới Cửa
"Chát!"
"A. . . . . ."
Trong phòng khách nhà họ Mạc đang diễn ra cảnh tượng không đành lòng chứng kiến tận mắt, có thể so với xã hội nô lệ, bốn cô gái xinh đẹp động lòng người quỳ thành một hàng, hai mắt đẫm lệ, quả đấm nho nhỏ nắm chặt phát run, cắn chặt môi dưới, không dám thở mạnh, rất sợ chọc giận bà chủ.
Thái Thủy Vân vênh váo trừng mắt nhìn người giúp việc nằm ở dưới sàn lạnh lùng nói: "Nói, chiếc nhẫn ở nơi nào?"
Mạc Trung Hiền vỗ vỗ bàn tay nhỏ bé của vợ, an ủi: "Ngày mai anh sẽ mua cho em!" Thỏa mãn hết khả năng.
"Em không cần!" Thái Thủy Vân buông tay ra, thở phì phò trừng mắt về phía Tiểu Lan, nhất định là bị con này quyến rũ rồi, còn nói cái này gọi là đầy đặn, rõ ràng không bỏ được: "Mạc Trung Hiền, anh nói đi, có phải anh coi trọng cô ta hay không?"
Người đàn ông nhức đầu xoa xoa mi tâm, dĩ nhiên vợ nghĩ như vậy cũng không phải là chuyện xấu, đại biểu bình dấm chua năm xưa đã đổ, đây là biểu hiện tình yêu, nghĩ như thế trong lòng xẹt qua ấm áp, anh ta nghĩ một người dân bình thường lại có thể được thiên kim của Thị trưởng ưu ái như thế là đời trước tích phúc, yêu thương ôm chầm bả vai nhỏ lấy lòng: "Vân nhi, anh nói rồi, cả đời của Mạc Trung Hiền anh chỉ có một mình em là đủ rồi!"
Đúng vậy a, anh ta yêu cô, yêu hơn cả bản thân mình.
Thái Thủy Vân vẫn không thuận theo, ngón tay thon dài chỉ vào Tiểu Lan: "Vậy thì đem cô ta giao cho cảnh sát đi!"
Tiểu Lan mím môi thật chặt, nhịn tất cả khuất nhục, muốn kiêu ngạo đứng dậy rời đi, nhưng một năm rưỡi tiền công không phải làm không công sao? Năm mươi nghìn phải làm gì đây?
Mạc Trung Hiền thấy vợ mắt nước đảo quanh, vô cùng thương tiếc, nhưng thân thế của Tiểu Lan, anh ta không phải không biết, đến từ miền núi, từ nhỏ không cha không mẹ, được một bà lão nuôi dưỡng, rất hiếu thuận, hôm nay bởi vì bà lão bị bệnh tiểu đường không dậy nổi, h