Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đại Ca Xã Hội Đen “Cầm Thú Tinh Khiết”

Đại Ca Xã Hội Đen “Cầm Thú Tinh Khiết”

Tác giả: Toán Miêu Nhi

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341254

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1254 lượt.

nhìn mười mấy tinh anh xung quanh một chút, cắn chặt cánh môi, trong đầu lẩn quẩn suy nghĩ Lưu Nghĩa và Chú Phùng bị moi tim mổ bụng, chết không toàn thây, cố gắng hít sâu một cái, ánh mắt mê ly chuyển tới người đàn ông đến giờ cũng chưa từng nhìn qua cô, nhìn gần ba phút, thấy đối phương quả thật không để ý, yên lặng cúi đầu, vành mắt đỏ lên chậm rãi quỳ xuống.
Nhớ các anh em đã nói qua, soáng là người Phi Vân Bang, chết là quỷ Phi Vân Bang, xem như cô đồng ý, bọn họ cũng sẽ tình nguyện tự sát, tuyệt không chối bỏ, cô cũng có thể, chết cũng chỉ là lúc chợp mắt nhưng cô không thể để cho bọn họ chết, năm năm, hơn năm trăm người chỉ còn sót lại bọn họ, cũng tin chắc cô có thể dẫn bọn họ lần nữa đứng lên, cô làm sao nào phụ lòng bọn họ?
Không biết vì sao chọc đến người đàn ông này, không biết vì sao biến thành như vậy, càng không biết đến tột cùng đối phương muốn như thế nào mới có thể bỏ qua cho cô.
Khâu Hạo Vũ trợn mắt hốc mồm, lẩm bẩm nói: "Anh Hành. . . . . . Cô. . . . . . Cô ấy quỳ xuống trước mặt anh. . . . . ." Thiệt hay giả? Một người chết còn không sợ lại vì hai người thủ hạ làm cho cô quỳ xuống? Hơn nữa nhìn bộ dáng kia, lần đầu tiên quỳ xuống trước người ta? Cái này cần chịu đựng bao nhiêu áp lực trong lòng mới có thể làm được?
Lạc Viêm Hành rõ ràng ngơ ngẩn, bàn tay nắm sổ sách khẽ buộc chặt, nghiêng đầu nghi ngờ nhìn sang, tầm mắt nhắm ngay mặt của cô gái, muốn nhìn biểu hiện rất nhỏ lúc này trên mặt cô, diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn, muốn nhìn xem trong đáy mắt quật cường đã sớm có tia máu giăng đầy hay không. . . . . . Không làm sao được, cho dù anh ép buộc mình như thế nào, thủy chung chỉ là một mảnh hư vô, vừa muốn đưa tay chạm tới thì lại ngại vì có chút nguyên nhân, không thể không kiềm lại.
Hàn Dục nhìn thấy dường như cô gái ẩn nhẫn, cả người đều phát run, tức giận sao? Cảm thấy khuất nhục? Tại sao lại muốn làm như vậy? Bằng lương tâm mà nói, muốn anh ta vì mấy tên thủ hạ mà quỳ xuống trước một người vô cùng đáng ghét, anh ta không làm được, đột nhiên có chút hâm mộ bang phái nhỏ này rồi, người tuy ít nhưng mọi người tình như tay chân, a! Không biết, một ngày nào đó anh ta và Diệp Thành bị người uy hiếp, đại ca sẽ vì bọn họ quỳ xuống chân bọn họ sao?
Trình Thất vô cùng tức giận, ở trong lòng không ngừng mắng chửi, cái này còn chưa đủ sao? Còn muốn như thế nào nữa? Hút hút lỗ mũi, chưa bao giờ ủy khuất như vậy, con mẹ nó, dù sao mặt mũi cũng vứt xuống nhà bà ngoại rồi, không ngại làm một chút cực đoan, rút ra chủy thủ trong ngực, nhắm ngay cổ họng, khẳng khái chịu chết nói: "Phi Vân Bang cũng không phải của một mình tôi, không phải tôi nói có thể thì có thể, tôi không cầu mong gì khác, chỉ hy vọng các anh em có thể an hưởng tuổi già, từ đó quy ẩn nông thôn!" Nói xong cũng nhắm mắt đem lưỡi đao bén nhọn hung hăng đâm vào cổ họng.
"Đem đồ vật trở về!"
Một tên đàn ông xem như bị tánh bướng bỉnh của cô gái này đánh bại rồi, đứng dậy đi về phía lầu hai, cuối cùng bổ sung: "Lui về nông thôn ở ẩn, đừng quên cam kết của cô!"
Trình Thất vẫn chịu nhục đứng dậy, theo mấy người đàn ông cùng nhau ra khỏi phòng, cho đến khi lên xe mới vỗ ngực lầm bầm lầu bầu: " Lui về nông thôn ở ẩn, tôi về cái bà ngoại anh đó!" Khổ nhục kế, thử là trúng! Chết? Anh ta còn chưa chết, tại sao cô đi tìm chết? Nếu anh muốn thu phục Phi Vân Bang, tự nhiên sẽ không để cho cô chết, Hừ! Cái gì Lạc Viêm Hành vô địch vũ trụ? Mưu kế nho nhỏ đã bị lừa.
Hơn nữa, giết cô truyền ra ngoài cũng không dễ nghe phải không? Kết quả là lợi dụng một loạt chiến thuật tâm lý, giành chiến thắng trong gang tấc, nhưng quỳ xuống là chân thật, đến giờ đầu gối vẫn còn ở trạng thái tê dại, Lạc Viêm Hành, đầu gối lão nương không phải quỳ tốt như vậy, tôi còn trẻ tuổi, có nhiều thời gian chơi với anh, chỉ sợ đến lúc đó tên già anh không chịu nổi giày vò!
Nhếch miệng, lộ ra hàm răng lạnh lẽo, hận không được cắn đứt cổ họng tên khốn kia, chuyện này làm cho cô tức giận, lấy tốc độ 180 km/h, núi xanh còn đó, sẽ có ngày nổi danh đấy!






Lừa Lạc Viêm Hành
"Trở lại rồi, Chị Thất trở lại rồi!"
"Ô ô ô, Chú Phùng không có việc gì!" Salsa đã sớm khóc mù mịt, mới vừa rồi bị chị đuổi xuống xe thì đã biết sự tình nghiêm trọng, chỉ có không cách nào cứu vãn chị mới nóng nảy như vậy.
Một nhóm người trông chờ mòn con mắt, nghe vậy rối rít đứng lên ném tàn thuốc trong tay, nhìn thấy chiếc xe chạy tới như bay, phía sau dường như có hai chiếc xe hơi màu đen hộ tống chỡ hàng, Đông Phương Minh ôm chầm Salsa an ủi: "Tôi tin cô ấy!" Anh ta vẫn tin cô có thể làm chuyện người khác không thể làm được, Trình Thất vĩnh viễn sống mãi!
Quả nhiên, sau khi Trình Thất xuống xe, nhận lấy bao bố bốn người kia đưa tới, sau đó nói mấy câu rồi nở nụ cười nhìn về phía các anh em ra dấu ok.
Cô không có ưu điểm khác, đối với anh em, từ trước đến giờ nói một không hai.
"Đúng vậy! Uống máu ăn thề!" Ma Tử đưa tay lau nước mắt, nặng nề gật đầu, lúc ấy còn tưởng rằng cô chợt cao hứ