Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đại Ca Xã Hội Đen “Cầm Thú Tinh Khiết”

Đại Ca Xã Hội Đen “Cầm Thú Tinh Khiết”

Tác giả: Toán Miêu Nhi

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341270

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1270 lượt.

sát, các loại thuốc màu, 260 người rơm và 300 súng giả!"
Lạc Viêm Hành, tôi sẽ chơi trò mèo vờn chuột, thử xem lần này đến tột cùng ai chết vào tay ai!
Không phải là giở trò sau lưng sao? Ai không biết?






Tiền Có Thể Sai Khiến Ma Quỷ
Long Hổ Hội, phòng làm việc tổng giám đốc, Lạc Viêm Hành tự mình cầm bình trà lên rót đầy, sau đó đẩy về phía một ông già: "Hôm nay mời Vương Cục trưởng đến, thật sự có chuyện muốn thương lượng!"
Vương Cục trưởng gần 60, vô cùng uy nghiêm, hành động cử chỉ đều nghiêm cẩn, cười nhạt nhận lấy ly trà, lễ phép nói: "Lạc Nhị gia có lời gì, xin đừng ngại cứ nói thẳng!"
Hàn Dục đứng ở phía sau mở miệng nói: "Là như vậy, mấy ngày gần đây chúng tôi nhận được tin tức đáng tin cậy, Lam Bang cố ý đem một số lượng lớn súng ống đạn dược bán cho nước Anh, ngày mai sẽ hành động, bắt đầu đi đường bộ đến cảng Tây Vân, sau đó vượt bằng đường biển, tổng cộng hơn 13 thuyền!"
Điều này làm cho Vương cục trưởng buồn bực, chuyện tốt đến mức này, tại sao Lạc Viêm Hành lại tìm ông ta? Đừng tưởng rằng ông ta không biết bọn họ làm những chuyện tốt kia, một ông vua súng ống đạn dược, vì sao không tự mình đi bắt? Theo lý thuyết là không nên, dĩ nhiên, chuyện này đối với một cục trưởng sắp về hưu như ông ta là vinh dự lớn lao nhất, trước khi về hưu còn có thể ra sức vì nước, vô cùng vinh quang.
Sao không lợi dụng điểm này? Biết bao nhiêu quan chức tự cho rằng mình thanh liêm nhưng bị tham quan ô lại cắn nuốt? Có Lạc Viêm Hành chống đỡ, ông ta tin tưởng Cao Chí Bằng vẫn yên ổn, thật ra suy nghĩ kỹ một chút có lợi mà vô hại, ngay cả bản thân ông ta mà nói, cũng đã từng một bầu nhiệt huyết, nhưng có lúc không phải mình không muốn tham lam thì không tham lam, nghe được những gì không nên nghe, biết những thứ không nên biết, không thông đồng làm bậy chỉ có một con đường chết.
"Xác định 13 thuyền?"
"Xác định!" Lạc Viêm Hành như chém đinh chặt sắt, tất cả mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay, căn bản không sợ đối phương từ chối.
Vương Cục trưởng gật đầu một cái: "Vậy thì tốt, còn có ba tháng nữa tôi sẽ về hưu, đến lúc đó sẽ đề cử ngài với cấp trên, Lạc Viêm Hành, dù sao ngài cũng là một nửa người Trung Quốc, ông nội của ngài. . . . . . . Thị trưởng Lạc cũng đã từng nói với tôi, trong nhà có hai người cháu trai, nhưng ông ấy thưởng thức ngài nhất, đừng phụ lòng ông ấy!" Nói xong, cúi đầu chào, không lên tiếng, đứng dậy dẫn bọn cấp dưới đi khỏi.
Lạc Viêm Hành búng tàn thuốc lá, bàn tay theo thói quen sờ lên trán, như vô thức xoa bóp, thưởng thức sao? Nói thì ai không biết nói? Thật lòng thưởng thức, tại sao chẳng quan tâm anh? Nếu không phải anh phúc lớn mạng lớn thì làm sao hôm nay còn nói chuyện được?
Hàn Dục biết đại ca đang nhớ tới chuyện năm đó, không đành lòng dời đi tầm mắt, anh ta cũng không tin Thị trưởng Lạc nói như vậy, ban đầu đại ca khi trở về, chính ông cụ kia vẫn cố gắng bắt đại ca vào tù mà không có chút thương xót, ban đầu coi trọng thế lực của nhà bà cụ, không cưới không được, nhưng sau khi làm thị trưởng, bởi vì bà cụ là con lai Trung Anh, bày tỏ kỳ thị chủng tộc, ầm ĩ ly hôn còn chưa nói một câu, một lời tốt đẹp, ngược lại hết sức đồng ý, điều này cũng gọi là thưởng thức sao?
Aiz! Cũng không biết đến khi nào đại ca mới có thể giống như một người đàn ông bình thường, có một gia đình hạnh phúc mỹ mãn, sinh một đống con cái, không còn một thân một mình.
"Đem thời gian cụ thể Lam Bang giao hàng điện báo cho Vương Cục trưởng, Hàn Dục, chuyện này cậu làm rất khá, chẳng qua tôi không hi vọng xảy ra bất kỳ sai lầm nào, mặc dù Vương cục trưởng hiểu lí lẽ nhưng người này quá coi trọng danh dự, một khi ông ta phản đối Cao Chí Bằng thăng chức, như vậy tâm huyết nhiều năm của chúng ta cũng sẽ uổng phí!" Chức vị Phó cục trưởng cũng có thể khó giữ được!
"Đại ca, anh yên tâm, tuyệt đối không thể sai sót!" hôm nay Lam Bang như kiến bò trên chảo nóng, rất sợ Phi Vân Bang nổi lên, không đi hàng không thể nào.
Mà anh ta trăm ngàn lần cũng không ngờ, người khác chưa học bò xong, không kịp chờ đợi đã bắt đầu học bay rồi. . . . . .
Cảng Tây Vân ở một khu ngoại ô thành phố F, vắng lặng quanh năm không người nào đặt chân, bến tàu cũ nát đã trở thành chốn nương thân của những sinh vật lưu lạc, đột nhiên xuất hiện một đoàn xe làm cho chim muông giật mình bay tán loạn, đám người nhanh chóng đổ xô về phía thuyền bè dừng lại đã lâu, chờ sau khi xác nhận không có chuyện gì, cánh cửa của hơn 20 chiếc xe tải cùng mở ra, đám người nhanh chóng đem rương gỗ dỡ hàng, sợ làm trễ nãi thời gian.
Nơi xa, trên mái một tòa nhà có kiến trúc lịch sử lâu đời, Trình Thất đang cầm ống nhòm, đem tất cả chứng cớ phạm tội thu hết vào mắt, nhìn thấy đã có mười rương gỗ lên thuyền, nhanh chóng cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay, còn 20’ nữa cảnh sát sẽ đến, đối với cô mà nói, hôm nay thật sự là lúc tranh đoạt từng giây, tuyệt đối không thể trộm gà không được còn mất nắm gạo.
"Oa, thật nhiều, chúng ta chở hết đi sao?" Ma Tử đ