Tác giả: Toán Miêu Nhi
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341300
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1300 lượt.
n nhà khi trời mưa sẽ bị dột nát, mùi nấm mốc rất nặng, không có cánh cửa, có một cái sân nhỏ, cô ấy sống ở phía sau cái sân nhỏ, có một phòng ngủ chật chội, tôi cũng ở bên trong, còn nhớ rõ lúc ấy trên người có ít nhất bảy vết đao chứ? Nếu không phải cô ấy, tôi nghĩ, đã sớm..."
Nhất thời, Khâu Hạo Vũ đối với cô bé kia sinh ra không ít hảo cảm, chuyện này anh ta đương nhiên biết, nếu không phải lần đó cô gái kia không nhịn được, tìm đến người muốn giết đại ca, sau đó cũng không lựa chọn đi nước Anh, mím môi hỏi: "Tôi nhớ khi đó có một tên ăn xin bẩn thỉu tới báo tin, để cho chúng tôi đón anh về, nhưng lúc đó vết thương trên người anh không phải đều lành sao?" Nếu không, tên ăn xin ấy lấy tiền ở đâu ra để chữa trị cho đại ca?
"Đúng vậy, đều lành, cô ấy cũng không phải là ăn xin, chẳng qua cuộc sống rất vất vả, mặc dù thường xuyên xin cơm ở đầu đường xó chợ nhưng rất có ý chí, không cam lòng như thế, vì vậy để dành không ít tiền, nhưng sau đó toàn bộ tiêu vào việc chữa bệnh cho tôi, gần như là cô ấy để danh mấy năm, khi đó cô ấy mới chín tuổi!" Cũng không có quá nhiều tiếc nuối, ngược lại cảm thấy đáng phải kiêu ngạo.
"Chậc, chậc, chậc, không trách được anh nhớ cô ấy đến đến nay!" không thể tin được, cô gái kia thật là Trình Thất? Đại ca nói tuyệt đối không phải là kẻ đầu đường xó chợ, tự nhiên sẽ không phải là giả nhưng không muốn chấp nhận thôi.
Lạc Viêm Hành cười khổ nhưng cô lại không nhớ rõ anh, đã từng đi tới nơi này đóng quân hai tháng, đột nhiên muốn gặp người cùng cảnh ngộ ngày xưa một lần, hôm nào không bằng hôm nay, ôm ngực suy nghĩ, chớp mắt một cái, sau đó cười nhạt nói: "Bên này có một con đường nhỏ, chúng ta đi!"
"không báo cho bọn Hàn Dục biết sao?"
"không cần!"
Trong đại viện, Phi Vân Bang vẫn còn tri kỷ gặp nhau ngàn chén không say, có một số việc luôn rất trùng hợp như vậy, Trình Thất lau rượu nơi khóe miệng một cái, bàn tay nhỏ bé vỗ đùi thật manh: "Anh ta mà đẹp trai? cô có lầm hay không?" Có phải ánh mắt của Ma Tử có vấn đề hay không? Lại còn nói Lạc Viêm Hành đẹp trai.
Ma Tử ủy khuất cong môi: "Con lai vốn là rất đẹp trai mà!"
"Hơn nữa, cô chưa từng thấy con lai đẹp trai hơn sao!" Trình Thất chê cười.
Mọi người thật giống như nghe ra chuyện mờ ám, Tiểu Lan trêu ghẹo: "Chẳng lẽ chị Thất gặp rồi sao?"
Trình Thất cao ngạo nhướng mày, nhớ lại kí ức đã qua, vừa hồi tưởng vừa thần bí hề hề nói: "Khoan hãy nói, có thì có, chẳng qua chỉ là kẻ ngốc thôi!"
Vừa muốn giống như Vua giá lâm, Lạc Viêm Hành dừng chân, tự nhiên biết rõ đối phương nói chính là anh, một người cả đời có thể gặp được mấy người con lai? Kẻ ngốc? Ngược lại gợi lên lòng hiếu kỳ của anh, giơ tay ngăn lại Khâu Hạo Vũ đi về phía trước, anh thật muốn xem kẻ ngốc thế nào, ở trong lòng cô, rốt cuộc anh là người như thế nào.
"À? Vậy quá đáng tiếc! Chị Thất nói nhanh lên xem!" Hai mắt Ma Tử lấp lánh có hồn hút hút lỗ mũi, không ngờ chị Thất còn có diễm ngộ đấy.
Tôi Chính Là Kẻ Ngốc Kia
Khâu Hạo Vũ hơi nheo mắt, gần như liếc một cái có thể nhìn thấy được cô gái nhiều ngày không gặp, tất cả tâm trạng tốt đẹp trong nháy mắt biến mất không còn sót lại chút gì, người đàn ông nào quên được cô gái lần đầu tiên? Cộng thêm không có hồi ức nào tốt đẹp đáng nói, càng thêm khắc sâu trong trí nhớ, không nghĩ ra lúc ấy tại sao lại xảy ra quan hệ với một cô gái phóng túng như vậy?
Salsa rúc vào trong ngực Lộ Băng đã ngủ, đôi tay ôm lấy eo người đàn ông, khóe miệng lộ ra nụ cười, cảnh tượng này làm cho Khâu Hạo Vũ vô cùng chán ghét, quả nhiên giống như con gái làm nũng đối với cha mẹ, đáng chết, cô cũng không biết xấu hổ sao? Lớn như vậy, cũng chưa gặp qua cô gái nào thấp hèn như vậy.
Càng căm hận mình hơn, tại sao lại xảy ra quan hệ với loại phụ nữ cả ngày ngóng trông ngàn người cưỡi, vừa nghĩ tới đối phương ở dưới thân biết bao nhiêu đàn ông thở gấp, trong dạ dày liền chua chua, ghê tởm hơn chính là nhiều lần trong mơ tỉnh giấc, mỗi lần cũng sẽ xuất tinh trong mơ, nhân vật chính cũng là cô gái này. . . . . . ghê tởm!
Trình Thất làm sao biết còn có người ở ngoài kia? Đầu say chếnh choáng, giác quan nhạy bén cũng mất đi khả năng, vui vẻ nói: "Thật không gạt các người, vóc dáng của đứa bé kia. . . . . . Chậc, chậc, chậc, vô cùng xinh đẹp, mắt xanh giống như viên ngọc bích, sáng lấp lánh..., chỉ tiếc là một người mù, cũng không nhìn thấy cái gì!"
Trình Thất lắc đầu: "đã nói là kẻ ngốc rồi, tôi thuận miệng nói một chút khi phát hiện ra anh ta thì dáng vẻ anh ta giống quỷ, không có gì cả, anh ta cũng không nghi ngờ, quá dễ bị lừa, chính là một cậu ấm ra đời ngậm thìa vàng, yêu cầu đủ thứ, muốn ăn cơm tây, tắm nhất định phải xà bông thơm, đặc biệt khó hầu hạ, đuổi lại không đi, con mẹ nói, tôi một năm mới tắm một lần, anh ta thì tốt hơn, ngày nào cũng muốn tắm, sau đó tôi thật sự không chịu nổi muốn anh ta cút đi, anh ta lại hù dọa tôi các người nói có tức hay không?"
"Sau đó làm thế nào để cho anh ta đi?" Cặp mắt Ma Tử