Tác giả: Toán Miêu Nhi
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341323
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1323 lượt.
t phải nói gì, một hồi lâu mới nói: "Đại ca, anh không sao chứ?"
Bị đánh thành như vậy, có thể không có chuyện gì sao? Sắc mặt Lạc Viêm Hành tái xanh: "Đi ra ngoài!"
"Đại ca, không hy sinh đứa bé không bắt được sói, nói không chừng Hạo Vũ bị cô ta mang khỏi ra cửa, khẳng định bị chém năm khúc!" Vì Hạo Vũ, anh chịu một chút khổ cũng xem như đáng giá, mắt thấy Lạc Viêm Hành muốn nổi giận, nhanh chóng xoay người đi theo đám người.
Hôm sau, Khâu Hạo Vũ vẫn nhàn rỗi, Lạc Viêm Hành nằm viện, căn bản chưa dùng tới anh ta, vừa mới chuẩn bị đi hộp đêm uống một chén, ai ngờ nửa đường đột nhiên tuôn ra mấy người chặn đường, còn chưa hiểu chuyện gì, cái ót liền một cơn đau nhói, cả người bị tóm vào bao bố.
Trình Thất nhìn mấy người áo đen nơi xa, nhẹ giọng nói: "Đi cửa sau, động tác nhanh lên một chút!" Bị phát hiện thì xong rồi.
Bàn Tử dễ dàng vác lên người đàn ông, đi về phía sau cửa chạy như điên.
Lên xe, Trình Thất mới tà ác lấy điện thoại của Khâu Hạo Vũ, tìm kiếm mã số, làm loại chuyện xấu này luôn muốn cho kẻ địch cũng tham dự, dùng cái này để chứng minh Trình Thất cô không phải là người tốt, vả lại hư đến tận xương tủy, ‘ Thay trời hành đạo’, hừ, Bạch Diệp Thành sao? Long Hổ Hội sao, cũng chỉ là một đám thích khi dễ phụ nữ mà thôi: "Bạch Diệp Thành, chuyển lời cho Anh Hành tôn kính của các người, người chúng tôi mang đi!"
"Trình Thất? Con mẹ nó, cô đừng làm loạn, không phải ngày hôm qua cũng đã giải quyết rồi sao? Cô nói không giữ lời?"
Trong con ngươi xinh đẹp lóe sáng, lần này thật sự khi dễ: "Tôi có sao? Tự hỏi lòng, tôi có sao? Ngày hôm qua tôi chỉ nói là ngày hôm qua, cũng không nói chuyện này chấm dứt, cứ như vậy đi!" Cuồng vọng cắt đứt điện thoại di động.
"Chị Thất, tự hỏi lòng là để tay lên ngực. . . . . ."
Trình Thất trừng mắt liếc nhìn Lộ Băng lắm mồm, giận tái mặt vỗ vỗ người trong bao bố: "Nhớ kỹ, không cần làm cho chết!" Như vậy cả Long Hổ sẽ cũng sẽ không bỏ qua cho cô, bây giờ còn chưa phải lúc phách lối.
"Chị yên tâm, trên thân người này, trừ điểm trí mạng, chỗ còn lại tất nhiên có thể lấy!" Vả lại còn đau đớn vô cùng, rất có cảm giác trải nghiệm cái chết, bảo đảm lần này về sau, Khâu Hạo Vũ này vĩnh viễn cũng không dám làm loạn với phụ nữ.
Bên trong phòng bệnh, Lạc Viêm Hành đang hưởng thụ thủ hạ đấm bóp, vừa tranh thủ nghe tin tức mp5, vừa chậm rải uống cà phê.
‘Ầm! ’
Bạch Diệp Thành sải bước đi vào, tức giận nói: "Hạo Vũ ra cửa bị bắt!"
"Người nào?" Hàn Dục hỏi ngược lại.
"Trình Thất!"
Lạc Viêm Hành để cà phê xuống, lồng ngực phập phòng kịch liệt, hung ác nói: "Không phải cậu nói không hy sinh đứa bé không bắt được sói sao?" Cũng bị đánh thành như vầy, vô ích sao ?
Bạch Diệp Thành chột dạ nuốt nước miếng, anh ta cho rằng chuyện này kết thúc mới nói như vậy, so với Hạo Vũ, an
Anh Trai Oai Phong
Một nhóm người bị đâm chọc đau đớn, cũng trợn to mắt nghiêng đầu nhìn sang, thật giống như đang nhìn cha mẹ của mỗi người, Lộ Băng tự nhận là mình không xấu xí, thân thể khỏe mạnh, không hiểu tại sao cha mẹ cũng muốn vứt bỏ anh ta, hiện tại dường như anh ta đã hiểu rõ rồi, mặc kệ anh ta sinh ra có tốt thế nào, bọn họ cũng có các lý do bỏ rơi anh ta, có thể bởi vì không có tiền, cũng có thể mẹ là người tình của người ta, vì hạnh phúc của mình, từ bỏ anh ta, mặc cho một mình anh ta ở cô nhi viện tự sống chết.
Từ bỏ chính là từ bỏ, cần gì đi hỏi lý do? Không có bọn họ, anh ta không sống đến sắp ba mươi tuổi sao ? Chỉ là một nhớ tới những đứa bé trong cô nhi viện bởi vì không được chăm sóc chu đáo mà bạn chơi đùa chết đi, liền vô cùng oán hận những cha mẹ không có trách nhiệm, luôn sống ảo tưởng, ở Phi Vân Bang, cho dù người nào có đứa bé trước, bọn họ cũng sẽ liều mạng bảo vệ nó, nói cho nó biết, cháu không những có cha mẹ, còn có chúng ta, mẹ nó, ai dám vứt bỏ cháu, chú là người thứ nhất chém chết họ.
Không ngờ đông đảo anh chị em, lại là Salsa, cũng là bọn họ không tốt, vì phát triển bang hội bỏ quên Salsa, sắp hai tháng rồi, mọi người lại không phát hiện, xem như Khâu Hạo Vũ không muốn, vậy cũng phải hỏi bọn họ có muốn hay không? Có tư cách gì tự tiện làm chủ?
Nhớ tới bộ dáng Salsa khóc lóc nức nở, như vậy con bé vẫn không ngốc, khàn khàn nói: "Ngay cả cô ấy cũng biết đứa bé có ý nghĩa như thế nào, nhưng anh không hiểu, Khâu Hạo Vũ, anh còn là đàn ông sao?"
Cho dù anh ta không thương cô gái kia cũng có thể đem con trở về, tình hình xấu nhất, đứa bé đi theo đám người kia, không hẳn có được sự chăm sóc.
Đột nhiên thân thể lại bay lên không trung, bị Bàn Tử có sức như trâu vác lên đầu vai, vả lại đôi tay bị trói, giận dữ hét: "Các người lại muốn làm gì? Buông tôi ra, cảnh cáo các người, không cần dính vào, nếu không. . . . . . Ưmh!"
Một tiếng kêu đau, xung quanh lọt vào yên tĩnh, Ma Tử xoay xoay cây gậy, nhìn về phía người nào đó bị ngất khinh bỉ nhổ mấy bãi nước miếng.
Khâu Hạo Vũ đúng không? Cuồng vọng tự đại đúng không? Sĩ diện hảo đúng không?