Mặt Trời Rực Rỡ Nhất Ngày Đông
Tác giả: Kagen no Ju
Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341529
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1529 lượt.
h vẫn là của anh, ít nhất thì sau đêm qua là vậy. Thôi giờ đứng lên mặc quần áo vào, tôi đã mua chút cháo trắng cho cái dạ dày đáng thương của anh rồi đấy. Cảm động không? Nếu có thì nhớ tăng lương cho tôi nha, nếu không được thì thêm chút tiền thưởng cũng được!" Đương nhiên là mình phải đòi lại tiền cháo rồi.
". . . . . . Tối hôm qua tôi đã uống say?" Anh ta ngồi im không động đậy, vẻ mặt có chút bất an.
Mình biết vì sao anh ta thấy bất an, vì anh ta sợ bị Từ Âm nghe thấy những chuyện không nên nghe chứ sao.
"Vâng, uống say, hiếm có ai còn nhớ được mình đã uống say như anh, lại còn nói lảm nhảm, không ngờ có lúc anh cũng nói nhảm." Mình nhún nhún vai thưởng thức vẻ mặt hốt hoảng của anh ta, "Cũng may là chỉ nói nhảm cho mình tôi nghe thôi." Thật may vì mình không bị biến thành vật thế thân, chỉ bị coi là một thùng rác thôi.
"Anh nói ‘Âm! Tại sao lại đồng ý gả cho anh ấy! Tại sao không chịu dừng bước, quay đầu lại nhìn anh! Đừng! Đừng cướp đi ngay cả cái quyền được hi vọng của anh đi!’ " Mình nói lại những lời tối qua anh ta nói ra trong lúc say, từ vẻ mặt âm điệu từng chỗ được mô tả lại. Nhìn vẻ mặt của anh ta thì mình nhận ra kĩ thuật diễn của mình cũng không tệ, ít nhất thì sau khi nghe xong anh ta cũng có phản ứng mãnh liệt.
Ánh mắt Hoắc Hiên từ từ thay đổi, từ hỗn loạn biến thành tức giận. Thật ra thì người nên có cảm giác khó chịu phải là mình mới đúng. Khó khăn lắm mới xác ddinihj được tình cảm của mình thì không những không được đáp lại, mà còn bị nghe những lời thổ lộ đau khổ của anh ta với người khác.
"Hoắc Hiên, anh có biết anh hèn lắm không?" Đây là lần đầu tiên mình nghiêm túc nói chuyện với anh ta.
Nhìn vẻ mặt sửng sốt cứng ngắc của anh ta rất dễ nhận ra anh ta quá bất ngờ khi bị mình nói như vậy.
"Anh trai anh thích Từ Âm là việc của anh ấy, anh thích chị ấy là việc của anh, tại sao anh trai anh dám thổ lộ còn anh thì không hả? Thích ai thì phải nói ra cho người đó biết chứ. Dù biết bị từ chối sẽ rất khó chịu nhưng ít nhất anh phải dám nói ra tình cảm của mình chứ, như vậy sau này sẽ không cảm thấy hối hận. Lén lén lút lút yêu thì ra gì? Ryan và DK còn dũng cảm hơn anh nhiều. Cho nên anh thích Từ Âm thì phải chạy đi nói cho chị ấy biết đi chứ!"
Tình cảm của Hoắc Hiên vừa sâu đậm vừa chung tình khiến mình không những cảm động mà còn rất tức giận, thích một người thì nên ích kỷ một chút, đừng có nói những câu như chỉ cần người đó hạnh phúc làm gì. Mình không muốn phá vỡ tình cảm của Hoắc Huyền và Từ Âm, chỉ là muốn Hoắc Hiên đối mặt và nói ra tình cảm của mình, mặc dù ai cũng biết được kết quả sẽ thế nào. Mình cũng không muốn nhìn thấy Hoắc Hiên đau khổ vì bị từ chối nhưng nếu không nói ra tình cảm của mình thì vĩnh viễn không bao giờ anh ta thoát khỏi mớ bòng bong trong lòng mình được. Hoắc Hiên yêu Từ Âm rất lâu rồi, nếu như không thổ lộ tình cảm cho Từ Âm biết thì cả đời này anh ta sẽ không thể quên được chị ấy, và trái tim anh ta sẽ không bao giờ cho người con gái nào khác bước vào.
Thật ra thì mình cũng ích kỷ hèn hạ như Hoắc Huyền mà thôi. Vì mình muốn có thêm cơ hội mà đành lòng khích lệ người mình thích đi tỏ tình dù biết trước sẽ bị từ chối mà đau khổ khó chịu.
"Cô biết cái gì chứ. . . . . ." Hoắc Hiên thực sự nổi giận rồi, "Cô thì biết cái gì! Cô chẳng hiểu cái gì hết!"
"Đúng là tôi không biết cái gì," mình lạnh lùng nói, "Tôi chỉ biết nếu như không nói ra tình cảm của mình cho người biết thì cả đời này sẽ nuối tiếc, hơn nữa, thích thì nhất định phải nói ra."
Giống như mình, nhất định mình sẽ nói, chỉ là bây giờ chưa thể nói được.
Sau khi nhìn Hoắc Hiên ngồi ngẩn người trên giường, mình nhẹ nhàng rời khỏi nhà anh ta.
Không phải là mình đã làm một chuyện hết sức ngu xuẩn rồi chứ? Tự nhiên đi giật giây người đàn ông mình yêu đi tỏ tình với người con gái khác. Nếu như Hoắc Hiên làm theo, chạy đi tìm Từ Âm thổ lộ, mà Từ Âm lại vì cảm thấy băn khoăn khó xử mà miễn cưỡng chấp nhận anh ta. . . . . . vậy thì mình phải làm sao? Chắc đến lúc đó mình sẽ bị chôn sống, Hoắc Huyền sẽ không dễ dàng bỏ qua cho mình đâu. Mình có nên đi chọn trước một chỗ yên nghỉ không, bây giờ đất đai chật hẹp, tìm một chỗ yên nghỉ cũng rất khó.
Bởi vì chuyện của Hoắc Hiên mà cả ngày chủ nhật mình không còn lòng dạ nào mà hưởng thụ. Cả ngày mình chỉ nhăm nhăm ôm điện thoại, nhàn rỗi đến mức tự đánh cược với mình, nếu như Hoắc Huyền gọi cho mình thì phần thưởng của mình sẽ là một nơi ở trên núi, chết cũng muốn được toàn thây, đến lúc đó còn phải giấu theo hai con gà nướng để xuống đến âm phủ coi như là tiền hối lộ để những người đi trước chỉ bảo mình, cũng là tìm chỗ dựa cho mình khi sống dưới đó; nếu như Hoắc Hiên gọi cho mình. . . . . .
Cuối cùng thì điện thoại của mình cũng vang lên, lúc đó đã là buổi tối, trước khi nhận máy mình còn nhìn xem ai gọi —— Hoắc Hiên.
"Bây giờ tôi đang ở dưới nhà cô, cô có thể xuống dưới này không? Tôi có lời muốn trực tiếp gặp mặt nói với cô."
Ôm nỗi sợ hãi bất an đi xuống dưới, không thể ngờ được có ngày mình dám cả gan lớn tiến