Tuổi Xuân Của Em, Tòa Thành Của Anh
Tác giả: Kagen no Ju
Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341647
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1647 lượt.
húc Trần Mạch có đến tìm tớ, anh ấy đã nói hết thiên tình sử của mình, còn nói nếu tớ có thể chấp nhận được cái quá khứ huy hoàng đó của anh ấy thì hãy đến tìm. Từ đầu đến cuối Trần Mạch không hứa điều gì cả, mình cũng hiểu anh ấy chỉ muốn chơi trò tình yêu với mình thôi, nhưng mà tớ không có cách nào ngăn cản trái tim hướng về anh ấy." Ánh mắt của Tiểu Nại thể hiện rõ sự nghiêm túc, "Trò chơi cũng được, sẽ bị thương cũng được, chỉ là tớ không muốn tuột mất cơ hội này."
Suy nghĩ của Tiểu Nại mình hiểu, nếu hôm nay Hoắc Hiên nói với mình chỉ có thể chơi trò chơi tình ái với mình mà không hứa hẹn gì thì mình cũng sẽ không do dự mà đồng ý tham gia. Nhất định là thế.
Cuối cùng bọn mình ngồi chờ ở quán gần một đêm mà không thấy bóng dáng Trần Mạch xuất hiện. Đang định gọi điện cho anh ta thì Tiểu Nại sống chết không cho gọi, cô ấy nói muốn cho Trần Mạch bất ngờ.
Bất ngờ. . . . . . đến mình cũng nhận rất muốn nhận được bất ngờ của ai đó.
Ngày hôm sau Hoắc Hiên vẫn không đi làm, đến trưa mình cùng bọn chị Lolo vào phòng uống nước vui vẻ ăn hương thủy ngư. Không phải ma lạt thang thì là hương thủy ngư, rất hợp hoàn cảnh sao?
Hết giờ làm mình đề nghị Tiểu Nại qua nhà mình ở, cả hai bọn mình cần phải lập kế hoạch theo đuổi đàn ông!
THEO ĐUỔI ĐÀN ÔNG THẬT DỄ DÀNG SAO?
Tiểu Nại từng nói phụ nữ đừng bao giờ hi vọng mình có thể thay đổi hoàn toàn được một người đàn ông, nhưng vẫn có thể khiến cho anh ta vì người mình yêu mà thay đổi đôi chút, ví dụ như Tiểu Nại không hi vọng Trần Mạch sẽ từ bỏ được trò chơi tình ái nhưng vẫn mong có thể trở thành nhân vật nữ chính trong các trò chơi của anh ta.
Giống như Tiểu Nại, mình cũng không hi vọng Hoắc Hiên có thể ngay lập tức quên đi tình yêu dành cho Từ Âm, như vậy là quá ảo tưởng, nếu như có một ngày mình làm mất một cuốn sách manga thì trong lòng mình vẫn sẽ nhớ đến nó huống chi tình yêu của Hoắc Hiên kéo dài hơn hai mươi năm. Mình chỉ hi vọng Hoắc Hiên cho mình một cơ hội để yêu anh ấy, dù thất bại ngờ ngay vạch xuất phát nhưng cũng phải được một chút bồi thường chứ, chỉ cần Hoắc Hiên có thể nghiêm túc suy nghĩ đến chuyện cho mình cơ hội là được rồi.
Nói đến bất ngờ, Tiểu Nại thực sự làm cho Trần Mạch bất ngờ nhưng không giống như dự đoán của Tiểu Nại, Trần Mạch từ chối không cho cô ấy tham gia vào trò chơi.
Có lẽ vì Trần Mạch còn chút lương tâm không nỡ làm Tiểu Nại đau lòng, nhưng Tiểu Nại nói vì muốn Trần Mạch làm đau nên mới tới đây. Vậy là một cô gái đã tử trận khi chưa kịp ra trận! Thật lòng mà nói mình cũng muốn Hoắc Hiên gây họa cho mình, nếu không phải họ Hoắc thì tránh xa mình ra. Hoắc Hiên, mau tới gây họa cho người ta đi mà.
Nhìn nhau rồi thở dài, xem ra bọn mình chơi với nhau rất hợp, đến chuyện tình cảm cũng không thuận buồm xuôi gió giống nhau.
Cũng may lần trước diễn kịch đã biết được sở thích của Hoắc Hiên, vì vậy mình quyết định cho mọi người cùng tầng được thay đổi khẩu vị bữa trưa. Tuy là đồ ăn trong căng tin của công ty khá ngon nhưng phải mất công đi xa. Mà Hoắc Hiên là người rất thích bữa trưa đơn giản, vì để tránh cho Hoắc Hiên khá xử thì mình quyết định sẽ chuẩn bị phần ăn cho cả ba người còn lại.
Ryan từng thưởng thức qua tay nghề của mình rồi đương nhiên là ủng hộ chuyện này, tranh thủ ăn miễn phí nữa. Lolo đã muốn thưởng thức tài nấu nướng của mình vì muốn đem mình về làm con dâu nên cũng ủng hộ nhiệt tình. DK không có ý kiến gì, chỉ cần Ryan ăn gì thì anh ta sẽ ăn thứ đó. Còn về Hoắc Hiên thì có hơi động lòng, thật ra thì anh ta cũng không nói gì, vì mình vẫn tỏ ra rất tự nhiên nên có thể Hoắc Hiên cho rằng lời tỏ tình của mình đêm đó chỉ là anh ta nghe nhần hoặc tưởng tượng thôi. Như vậy cũng tốt, mình sẽ từ từ hạ gục anh ta, trước hết phải bắt đầu từ dạ dày.
Một tuần trôi qua, cuối cùng thì mình cũng bắt được dạ dày của Hoắc Hiên, đồng thời cũng vô tình tóm được của ba người còn lại. Như vậy thì kế hoạch của mình đã thành công được một nửa, chỉ có điều đáng lo nhất là mình cảm giác Hoắc Hiên đối xử với mình giống như một người bạn tốt, không có chút mập mờ, không có dành tình cảm đặc biệt nào cho mình. Chẳng lẽ tấm gương của mẹ thực sự cũng áp dụng lên mình sao? Vậy thì một tuần qua mình đã vất vả vô ích rồi, chẳng thu được chút ích lợi nào. Làm ăn thua lỗ như vậy thì ai còn muốn làm đây?
Tới chủ nhật, Lâm Dật Văn hẹn mình ra ngoài để chiêu đãi mình món đu đủ, cậu ta hào phóng như vậy vì Miss Trần kia đã bồi thường tổn thất tinh thần cho cậu bằng việc làm tăng thêm giá trị trong thẻ của cậu ta, bây giờ cậu ta đã là người có tiền rồi. Ít nhất thì cũng có nhiều hơn mình.
"Chị hỏi này, đàn ông bọn em thích được phụ nữ theo đuổi như thế nào?" Mình thừa nhận là mình kém cỏi nên mới đi \'thỉnh giáo\' một đứa trẻ mới mười lăm tuổi về cách theo đuổi đàn ông.
"Sao vậy? Chị Quả Quả định theo đuổi đàn ông sao?" Vì câu hỏi của mình mà đôi mắt Lâm Dật Văn tỏa sáng.
"Bọn bạn hỏi, chị biết em có nhiều kinh nghiệm trong khoản này mà." Mình có nói dối thì sắc mặt