XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đẳng Cấp Quý Cô

Đẳng Cấp Quý Cô

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341146

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1146 lượt.

Thiếu nói: “Cảm ơn anh hôm nay đã bảo vệ chúng tôi trong phòng họp.”
Tô Lợi góp lời: “Sau này xin anh chỉ bảo thêm.”
Thang Tuấn nghiêm giọng: “Hiểu Khiết không giống như mọi người nói đâu. Cô ấy rất tốt với đồng nghiệp, đối với công việc cũng rất có trách nhiệm. Để công việc được hoàn hảo cô ấy thường thức thâu đêm, để đồng nghiệp không bị mắng cô ấy thường gánh vác bớt công việc, cô ấy là người tình nguyện để bản thân chịu ấm ức cũng vẫn nghĩ cho người khác.” Đột nhiên anh giải thích thay Hiểu Khiết khiến mọi người khó xử.
Sở Sở đã nhận ra suy đoán trước kia của cô không sai - Anh có ý với Hiểu Khiết.
Thang Tuấn nói: “Vì cô ấy nỗ lực như thế nên khi bị nói là dựa vào các mối quan hệ, dựa vào các vụ scandal, cô ấy mới tức giận! Các bạn tức giận vì bị cô ấy phủ nhận sự nỗ lực, nhưng chẳng phải các bạn cũng đang đối xử với cô ấy như thế? Tôi hy vọng tất cả có thể hòa thuận với nhau, hãy nhìn nhận lại cô ấy.”
Cả nhóm người sửng sốt nhìn Thang Tuấn, bỗng dưng im bặt.
Bầu không khí đang sượng sùng thì cửa phòng đột nhiên mở ra, nhân viên phục vụ dẫn Hiểu Khiết vào, cô giải thích: “Chuẩn bị đi thì có một số việc phải xử lý nên tôi đến muộn.”
Vừa mới nói giúp cho Hiểu Khiết mà cô đã xuất hiện, Thang Tuấn hơi lúng túng.
Tất cả thấy Hiểu Khiết là chau mày, nhìn nhau tỏ ra không vui.
Hiểu Khiết hiểu nhầm, nghĩ rằng người ta lại bàn tán về cô, bèn lạnh lùng không thèm để tâm.
Sở Sở định thần lại, ân cần đứng dậy, “Giám đốc, mời ngồi bên này.”
Hiểu Khiết lặng lẽ ngồi xuống, mọi người cũng lập tức bận rộn. Rót nước ngọt, xé vỏ đũa, lấy giấy ăn lau bát, tất cả đều lảng tránh ánh mắt cô. Thang Tuấn cũng vậy.
Sở Sở mở lời: “Nhân vật chính của buổi liên hoan cuối cùng cũng đến, sau đây giám đốc Lâm có đôi lời nhé!”
Mọi người ủng hộ một tràng pháo tay, hy vọng bầu không khí sẽ khá hơn.
Hiểu Khiết nhìn phản ứng gượng gạo ấy, nhàn nhạt lên tiếng: “Tôi không có gì để nói cả.”
Nghe thấy thế, tất cả lại bối rối.
“Sao không ăn đi? Hay là nhìn thấy tôi thì không muốn ăn nữa?” Nét mặt Hiểu Khiết cứng đờ, chẳng nói chẳng cười.
Ai nấy lập tức cầm đũa lên, im ắng ăn uống.
Căn phòng yên tĩnh đến mức làm người ta lúng túng, không ai nói chuyện với ai, tất cả đều cắm cúi ăn cơm. Sở Sở gắp thức ăn cho Thang Tuấn, “Anh thích ăn dạ dày cá nhất mà.”
Thang Tuấn mỉm cười, rót nước ngọt cho Sở Sở.
Hiểu Khiết nhìn cử chỉ thân thiết giữa hai người họ, lại nhìn những người khác đang căng thẳng lo lắng, cuối cùng cô đặt đũa xuống.
Tất cả lập tức đưa mắt về phía cô. Hiểu Khiết rót cho mình một ly rượu, nâng lên nói: “Không khí khó xử thế này tôi nên đi trước thì hơn. Rất vui được làm quen với mọi người, buổi liên hoan hôm nay đến đây thôi. Tôi xin uống trước ba ly.”
Cô nhanh chóng cạn hết ba ly, đứng lên định ra về.
Tố Tố bắt gặp sự khó xử của mọi người, vội lên tiếng giữ cô, “Giám đốc đừng thế. Chúng tôi chỉ chưa quen thôi, đợi lát nữa sẽ náo nhiệt ngay, có phải thế không?” Tố Tố vừa nói vừa lén nhìn sang Thang Tuấn.
Trịnh Phàm rốt cục cũng chịu thua, cầm chai rượu lên hắng giọng: “Thế này vậy, chúng ta chắc đều ăn no rồi, chi bằng chơi một trò góp vui đi, để hiểu nhau hơn.” Cô xoay ngang chai rượu lên bàn, “Trò nói thật, chai rượu này sẽ quyết định, nó xoay chỉ đúng ai thì người đó phải thành thật trả lời một câu hỏi.”
Lập tức có tiếng phản đối: “Tôi không muốn.”
“Đây là trò chơi của thanh niên phải không?”
Tố Tố lại rất hào hứng: “Được thôi, chơi nào. Đừng quên chủ nhiệm Thang đã nhắc nhở, chẳng mấy khi tụ tập, phải vui hết mình chứ.”
Lần này thì ngoan ngoãn rồi.
Hiểu Khiết chau mày, tính từ chối.
Sở Sở góp lời: “Tôi thấy cũng hay, mục đích buổi liên hoan này là muốn giám đốc Lâm làm quen với cả phòng, trò chơi nói thật chỉ là hỏi thẳng mấy câu, đơn giản lại không mất thời gian. Giám đốc Lâm chơi cùng nhé?”
Sở Sở trực tiếp đặt chiếc chai không trước mặt Hiểu Khiết.
Hiểu Khiết nhìn cô, thoáng do dự mới đáp: “OK, nếu mọi người đều muốn chơi thì tôi cũng không nên làm tập thể mất hứng.”
Cô đặt chai rượu lên bàn, xoay một vòng. Chai rượu quay ở giữa bàn, ai nấy nín thở nhìn nó. Tốc độ quay chậm dần, miệng chai chỉ vào Tô Lợi.
Tô Lợi mỉm cười, “Có gì cần hỏi, xin cứ tự nhiên.”
Sở Sở chủ trì: “Ai có câu hỏi nào?”
Tố Tố giơ tay: “Tôi hỏi trước. Tô Lợi, cô có người yêu chưa?”
Tiết Thiếu chợt giật mình, nhìn Tô Lợi chờ đợi.
Mọi người hưởng ứng theo, “Nói mau nói mau.”
Thái độ của Hiểu Khiết giờ dịu đi, khuôn mặt giãn ra, nhấp một ly rượu.
Tô Lợi tự tin trả lời: “Có rồi.”
Tiết Thiếu kinh ngạc, như kẻ thua cuộc, vô cùng thất vọng.
Những người khác vẫn chưa thấy thỏa mãn.
Trịnh Phàm hỏi: “Ai ai ai? Là người trong công ty à?”
“Không nói. Đã bảo chỉ một câu thôi, đến lượt người khác.” Tô Lợi với tay xoay chai rượu, nó lại quay tròn.
Hiểu Khiết đã uống không ít rượu, ngà ngà say.
Chai rượu dừng lại, chỉ về Trịnh Phàm. Mấy giây trước Trịnh Phàm hỏi dồn Tô Lợi, bây giờ sững lại.
Tô Lợi vui vẻ: “Ha ha, phong thủy luân chuyển,