Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đẳng Cấp Quý Cô

Đẳng Cấp Quý Cô

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341157

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1157 lượt.

không tìm ra được lý do phản bác.
Hiểu Khiết gập bản kế hoạch lại, mỉm cười tỏ vẻ đồng cảm, “Tôi cũng từng là một nhân viên bình thường, tôi hiểu, cứ làm theo kịch bản cũ là biện pháp an toàn nhất.”
Thấy Hiểu Khiết vừa đấm vừa xoa, tất cả đều thầm cảm thấy không yên, chẳng hiểu cô đang nghĩ gì.
Hiểu Khiết tiếp tục: “Nếu chỉ cần ngồi trước máy tính, copy và paste là hoàn thành một bản kế hoạch, vậy sao công ty không tuyển những sinh viên part-time vào làm cho xong?”
Tố Tố: “Chỉ là xem mấy trang tài liệu là cô tưởng mình là chuyên gia trung tâm thương mại ở Thượng Hải?”
Trịnh Phàm nói: “Đúng thế, cô là cái thứ gì? Cô đã cố gắng chưa?”
Tô Lợi: “Tôi thấy cô rõ ràng đến đây để giảm biên chế thì đúng hơn? Cho dù chúng tôi viết bản kế hoạch như thế nào thì cô vẫn sẽ tìm ra sai sót thôi.”
Các đồng nghiệp khác cũng mồm năm miệng mười: “Đừng có tưởng mình lúc nào cũng đúng.”
“Chúng tôi làm ở đây rất lâu rồi.”
“Đúng thế đúng thế.”
“Chỉ giỏi nói thôi.”
Hiểu Khiết đối diện với sự phản đối của mọi người, vẫn giữ nguyên nụ cười, “Mặc dù tôi không biết mọi người đã bỏ ra bao nhiêu thời gian, nhưng tôi nghĩ chắc là cũng không lâu đâu. Nếu chịu bỏ công suy nghĩ thì những vấn đề tôi vừa đề cập chắc chắn sẽ không xuất hiện trong bản kế hoạch này mới phải.”
Thang Tuấn mất kiềm chế, nhảy dựng lên: “Với tư cách là chủ nhiệm, bản kế hoạch không hoàn hảo là sơ xuất của tôi. Giám đốc Lâm yên tâm, chúng tôi sẽ nhanh chóng sửa lại.”
Mấy người phòng kế hoạch được Thang Tuấn ra sức bảo vệ, vừa ngạc nhiên vừa cảm động.
Hiểu Khiết bất ngờ, anh lại bảo vệ cho đám nhân viên làm việc không chăm chỉ này, thầm bất mãn.
Còn Thang Tuấn, anh không biết tại sao cô lại gây khó dễ như vậy.
Cả hai không ai chịu ai, căn phòng lặng xuống, chờ phản ứng của hai người.
“Chủ nhiệm Thang, mời anh ra ngoài với tôi một lát, tôi cảm thấy chúng ta có vài suy nghĩ cần trao đổi với nhau.” Hiểu Khiết dứt lời quay người ra ngoài.
Thang Tuấn đứng dậy, bọn Trịnh Phàm ra hiệu “cố lên”, “đứng về phía anh” để động viên.
Thang Tuấn chỉ biết cười trừ, rời khỏi phòng họp.
Anh vừa đi khỏi, mọi người liền thì thầm bàn tán với nhau.
Trịnh Phàm: “Hai người họ cãi nhau phải không?”
Tố Tố: “Đâu. Nhưng không ngờ Thang Tuấn lại ủng hộ chúng ta.”
Tiết Thiếu: “Người ta nói, sếp mới nhận chức nóng như lửa, ngọn lửa giám đốc Lâm này cháy dữ thật.”
Tô Lợi: “Cũng may còn chủ nhiệm đứng về phía chúng ta, chống lại cái cô Lâm kiêu ngạo đó.”
Lúc này, cửa phòng họp đột nhiên mở ra. Tất cả giật nảy, vội im miệng, cúi xuống giả vờ như đang xem kế hoạch, ghi chép.
Sở Sở cầm một bản thông báo đi vào, cười: “Mọi người chăm chỉ thế.”
Hóa ra là Sở Sở, tất cả thở phào, không giả vờ nữa, quay lại tiếp tục tán chuyện.
Trịnh Phàm trách: “Sở Sở, cô làm người ta sợ chết đi được.”
Tô Lợi thêm vào: “Chúng tôi cứ tưởng là cô Lâm kiêu ngạo quay lại cơ đấy.”
Sở Sở nhìn phòng họp, thắc mắc: “Giám đốc Lâm đâu? Không phải mọi người đang họp sao?”
Tô Lợi đáp: “Giám đốc Lâm vừa ra ngoài với chủ nhiệm Thang, nói là cần trao đổi riêng.”
Sở Sở thoáng khó chịu.
Tố Tố hỏi: “Sao đột nhiên cô lại đến đây?”
Sở Sở phát thông báo cho mọi người, “Tối nay sẽ tổ chức một buổi tiệc để chào đón giám đốc Lâm.”
Mọi người đều chau mày lắc đầu.
Trịnh Phàm lên tiếng: “Cái cô Lâm kiêu ngạo đó vừa mới đâm chúng tôi một nhát, phủ nhận bản kế hoạch mà cả bọn vất vả mãi mới làm ra, tôi chả muốn chào đón cô ta chút nào.”
Mọi người thi nhau phụ họa, “Đúng thế, nhìn thấy cô ta là không ăn nổi.”
Sở Sở cười: “Trước kia trong đêm hội WIP, chúng ta có hợp tác với Lâm Hiểu Khiết, con người cô ấy rất hòa đồng, dễ chịu. Có lẽ mọi người vẫn chưa quen cho nên mới hiểu lầm. Chúng ta tổ chức buổi tiệc mừng để tăng thêm tình cảm, không biết chừng lại không còn vấn đề gì nữa.”
Tất cả tỏ vẻ không muốn đi.
Sở Sở nói: “Vậy tôi đi thông báo với giám đốc Lâm và chủ nhiệm Thang. Tối nay phải có mặt đúng giờ đấy, ai không đến tôi thông báo với giám đốc Thang, nói là người đó không muốn hợp tác với giám đốc Lâm.”
Trong phòng vang lên tiếng than thở.
Sở Sở cầm hai tờ thông báo, không thèm để ý đến sự phản đối ấy, chào một tiếng rồi quay người rời đi.
Hiểu Khiết và Thang Tuấn đang tranh cãi ở góc hành lang.
Hiểu Khiết chất vấn: “Tại sao anh có thể bằng lòng với bản kế hoạch như thế chứ?”
Thang Tuấn biện giải: “Hiện giờ mẹ anh đang ốm, chị gái anh tạm thời thay thế vị trí CEO, mọi người trong hội đồng quản trị đều đang đợi xem chúng ta có sai sót hay không. Các đồng nghiệp trong phòng kế hoạch cũng biết bây giờ là thời điểm rất nhạy cảm, không được phép có bất kỳ thất bại nào cho nên mới đưa ra một bản kế hoạch ít rủi ro như thế.”
Hiểu Khiết đưa ánh mắt nghi hoặc nhìn Thang Tuấn: “Anh cho rằng chủ tịch Thang sẽ muốn nhìn thấy anh chỉ bám vào những ý tưởng cũ, mà không có bất kỳ tiến bộ nào sao?”
Thang Tuấn bất lực: “Lúc đầu anh cũng giống em, muốn nghĩ ra những hoạt động mới có tính sáng tạo, nhưng nếu kết quả của bản kế hoạ