Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đẳng Cấp Quý Cô

Đẳng Cấp Quý Cô

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341117

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1117 lượt.

sẽ suy nghĩ sao? Bây giờ đã lo lắng vẫn còn sớm quá. Cả nhóm vì bản kế hoạch đã mệt nhoài rồi, phải thư giãn đã.”
Tố Tố lo lắng: “Làm sao thư giãn được? Việc này liên quan đến chuyện đi hay ở mà. Nhưng chủ nhiệm này, sao hai nhóm lại có sự trùng hợp vậy, cùng ra một bản kế hoạch như nhau?”
Thang Tuấn thoáng bối rối, nhanh chóng lấy lại tinh thần: “Mọi người yên tâm, chúng ta là một đội. Xảy ra việc này, với tư cách là trưởng nhóm tôi sẽ chịu thay các bạn!”
Mọi người đều sửng sốt.
Thang Tuấn chân thành nói: “Các bạn đều biết thân thế của tôi. Cuộc đời tôi từ trước tới nay chưa từng phải nỗ lực vì bất cứ điều gì, chỉ cần tôi muốn, cái gì cũng đạt được. Cho nên tôi không bận tâm đến cái gọi là khái niệm thắng thua. Nhưng đây là lần đầu tiên tôi nỗ lực muốn thành công thì lại thất bại. Đây là lần đầu tiên tôi có những người bạn mà tôi muốn bảo vệ. Dù thế nào đi nữa hãy tin tưởng tôi, nhất định sẽ bảo vệ các bạn, cho dù phải đánh cược tất cả!”
Các thành viên vô cùng cảm động, đều rưng rưng lệ nhìn anh.
“Cảm ơn cậu, chủ nhiệm.” Tố Tố cảm động lấy một chiếc bùa bình an từ túi, ngại ngùng mà có chút giống bà mẹ nói với đứa con, “Tôi chẳng có gì tốt, vật này tặng cậu, đây là bùa bình an tôi xin ở chùa, hy vọng cậu sẽ bình an thuận lợi, chủ tịch có thể nhanh chóng khỏi bệnh. Cậu phải chú ý nghỉ ngơi, đừng làm việc quá sức.”
Tố Tố đặt bùa bình an vào tay của Thang Tuấn, nhẹ nhàng nắm lấy tay anh.
Thang Tuấn xúc động: “Cảm ơn chị!”
Tố Tố hơi xấu hổ, nhìn đồng hồ, chuyển chủ đề, “Chúng ta quay về làm việc đi, muộn rồi.”
Thang Tuấn cũng nhìn đồng hồ, gật đầu. Cả nhóm đứng lên, Trịnh Phàm và Tố Tố đi trước, ba thành viên khác theo sau, Thang Tuấn đi ở cuối cùng. Anh lo âu nhìn bóng lưng họ, không biết Thang Mẫn sẽ áp dụng hình phạt nào.
Tại công ty, Thang Mẫn, Thang Tuấn, Hiểu Khiết ba người ngồi trên sofa. Sở Sở đứng bên cạnh.
Thang Mẫn lạnh lùng mở lời, “Hôm nay gọi hai người tới là muốn thông báo, cuộc đọ sức sẽ vẫn duy trì hình phạt cũ, mọi thành viên trong nhóm Thang Tuấn phải rời công ty, sau này chủ nhiệm Thang sẽ hỗ trợ giám đốc Lâm thực hiện kế hoạch cho lễ kỷ niệm.”
“Tôi phản đối.” Thang Tuấn lập tức lên tiếng.
Hiểu Khiết lo lắng nhìn anh. Cô biết Tiết Thiếu ăn trộm nhưng lại không thể tiết lộ. Nội tâm tranh đấu, chỉ biết lặng lẽ nắm chặt tay.
Thang Tuấn khăng khăng, “Tôi không chấp nhận kết quả thế này, không công bằng. Chẳng phải trước mặt hội đồng quản trị đã tuyên bố sẽ điều chỉnh hình phạt?”
Thang Mẫn sửa: “Tôi nói là sẽ suy nghĩ, và toàn bộ bị fire chính là kết quả sau khi suy nghĩ của tôi.”
Thang Tuấn đập tay xuống bàn, “Như vậy là sao? Lừa chúng tôi?”
Hiểu Khiết vội lên tiếng ngăn Thang Tuấn, “Anh đừng nói với giám đốc Thang như vậy.”
Thang Tuấn quay đi, hơi thở dồn dập, cố gắng kiềm cơn ức chế.
Hiểu Khiết cắn môi, quyết định phải nói sự thật, “Giám đốc, tôi có một việc muốn báo cáo.”
Thang Mẫn chau mày lại: “Việc gì?”
Hiểu Khiết nói: “Thực ra, bản kế hoạch của hai nhóm giống nhau là vì thành viên Tiết Thiếu nhóm tôi đã lấy cắp ý tưởng của nhóm Thang Tuấn, SSP Week chính xác là ý tưởng của nhóm họ, các thành viên đó không đáng phải chịu hình phạt bị fire.”
Sở Sở và Thang Tuấn sững sờ.
Thang Mẫn từ tốn cầm cốc trà lên, uống một ngụm, “Tôi không hiểu vì sao cô muốn thông báo với tôi việc này. Nếu biết, lúc họp cô nên thông báo với tôi hoặc huỷ bỏ bản báo cáo thì mới có tác dụng, bây giờ có phải cô muốn thay đổi quyết định của tôi?”
Hiểu Khiết lễ phép đáp: “Tôi chỉ hy vọng giám đốc có thể suy nghĩ thêm.”
Thang Mẫn giơ tay ngăn cô nói tiếp, “OK, trước tiên tôi muốn nghe câu trả lời của giám đốc Lâm. Cô muốn tôi fire các thành viên nhóm cô hay các thành viên nhóm Thang Tuấn?”
Hiểu Khiết ngỡ ngàng.
Sở Sở và Thang Tuấn đều nhìn cô. Hiểu Khiết thấy ánh mắt khẩn thiết của Thang Tuấn, vô cùng dằn vặt, phải lảng tránh cái nhìn đó. Rất nhanh, cô hít sâu một hơi: “Giám đốc, tôi thừa nhận, thành viên nhóm của tôi có lỗi.”
Thang Tuấn thở phào.
“Nhưng với tư cách là trưởng nhóm, tôi không thể phản bội họ.”
Thang Tuấn kinh ngạc. Hiểu Khiết nhìn Thang Tuấn, khó khăn lắm mới thốt ra: “Em xin lỗi, Thang Tuấn.”
Với ánh mắt của người bị tổn thương, anh không dám tin.
“Quyết định của cô không sai.” Thang Mẫn cười lạnh, quay sang Thang Tuấn, nghiêm mặt lại, “Với tư cách là nhân viên của phòng kế hoạch, nếu như ngay đến năng lực giữ bí mật cũng không có thì chỉ đem lại cho công ty những tai nạn và tổn thất, bị fire cũng là đương nhiên.”
Thang Tuấn mím chặt môi, đối mặt với vẻ hối lỗi của Hiểu Khiết và vẻ lạnh lùng của Thang Mẫn, gật đầu không biểu cảm: “Giám đốc Thang nói đúng. Lần này thành viên nhóm tôi sơ xuất nên đã thua cuộc. Với tư cách chủ nhiệm, tôi cũng phải chịu trách nhiệm, lần này người bị fire nên là tôi.”
Thang Mẫn bình tĩnh: “Anh muốn chịu trách nhiệm, tôi cho anh hai con đường, một là để tôi fire năm người họ.”
Thang Tuấn lập tức phủ quyết, “Không! Còn con đường kia?”
“Ngoài bọn họ ra, cả anh cũng bị fir


Old school Swatch Watches