Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đẳng Cấp Quý Cô

Đẳng Cấp Quý Cô

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341110

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1110 lượt.

e!”
Thang Tuấn phẫn nộ, nắm tay siết chặt.
Sở Sở hít ngược một hơi khí lạnh, lo lắng thay Thang Tuấn. Hiểu Khiết cũng hết nhìn Thang Tuấn lại nhìn Thang Mẫn, vô cùng sốt ruột.
Thang Mẫn lạnh lùng: “Hai chọn một, rất dễ phải không?”
Thang Tuấn giằng co một hồi với chị mình, cười một cách bất cần, “Em đã đồng ý với mẹ quay về Hoàng Hải, cho dù có khổ thế nào đi nữa em cũng không dễ dàng từ bỏ.”
Thang Mẫn khẽ nhoẻn cười vô cảm.
Sắc mặt Thang Tuấn đột nhiên lạnh tanh, “Nhưng em càng không thể từ bỏ các thành viên trong nhóm.”
Cả Hiểu Khiết và Sở Sở đều bất ngờ.
“Thang Tuấn…” Hiểu Khiết muốn nói gì đó nhưng bị anh dứt khoát cắt ngang.
“Giám đốc Lâm, hôm nay trước khi hết giờ tôi sẽ nộp đơn xin thôi việc.” Dứt lời, anh đứng lên bỏ đi.
Sở Sở phải đưa tay lên bịt miệng. Hiểu Khiết nhìn theo bóng dáng Thang Tuấn, vội nói với Thang Mẫn: “Giám đốc, nếu không có việc gì, tôi xin ra ngoài trước.”
Thang Mẫn không ngăn lại, Hiểu Khiết nhanh chóng đuổi theo Thang Tuấn.
Sở Sở đứng bên lo lắng. Thang Mẫn chau mày nhìn ra phía cửa, trong lòng thầm tính toán.
Trên hành lang, Thang Tuấn rảo bước về phía trước, thái độ dứt khoát. Hiểu Khiết chạy đến gần thang máy mới kéo được anh lại, “Thang Tuấn.”
Anh lạnh lùng nhắc nhở: “Giám đốc Lâm, cô có thể buông tay không?”
Hiểu Khiết bình tĩnh lại, cố gắng đứng ở góc độ công việc nhắc nhở Thang Tuấn, “Anh thực sự muốn thôi việc? Không suy nghĩ thêm?”
Thang Tuấn dừng chân, nghiêng đầu nhìn cô, “Bọn Tố Tố thì sao? Họ có thể suy nghĩ không?”
Hiểu Khiết câm lặng.
Thang Tuấn nhấn gọi thang máy, anh đi vào buồng, nhanh chóng nhấn nút đóng cửa. Anh đứng bên trong, lạnh lùng đầy xa lạ nhìn cô. Cánh cửa sắp khép lại...
Bất chợt, Hiểu Khiết bất chấp đưa tay ngăn thang máy khép vào: “Anh không thể bỏ đi như thế, anh đi rồi thì Hoàng Hải phải làm thế nào?”
Thang Tuấn nhếch mép: “Chẳng phải đã có em và chị anh rồi? Anh tin rằng hai người có thể hợp tác mật thiết.”
Hiểu Khiết sững sờ.
Thang Tuấn ấn nút đóng cửa một lần nữa.
Hiểu Khiết khuyên nhủ, “Mấy người họ quan trọng như vậy? Đến mức anh có thể vì bọn họ mà quay lưng với giám đốc Thang, thậm chí vứt bỏ Hoàng Hải, để cùng họ rút lui?”
“Nếu hôm nay là các thành viên nhóm em, em cũng sẽ cùng rút lui với bọn họ, không phải thế ư?”
Hiểu Khiết cắn răng đáp, “Em sẽ không thế!”
Thang Tuấn ngạc nhiên.
Cô nói: “Nếu họ làm sai, em sẽ không rút lui với họ.”
Thang Tuấn cười khổ, “Từ lúc đến Hoàng Hải em đã thay đổi rất nhiều, đến mức càng ngày càng xa lạ.”
“Không phải là em thay đổi, mà là vốn dĩ chúng ta đã không cùng một thế giới.” Hiểu Khiết thoáng bực bội, “Anh có thể sống đàng hoàng như thế này là vì trong thẻ ngân hàng của anh có rất nhiều số không, mỗi ngày ngủ dậy tiền đã tự động chuyển vào tài khoản. Em thì khác, chỉ vì sai xót của một thành viên mà em từ bỏ công việc, ai sẽ giúp em trả tiền thuê nhà và sinh hoạt phí? Đúng, đồng nghiệp rất quan trọng, nghĩa khí cũng vậy, nhưng tiếp tục sống với em mới là quan trọng nhất.”
Mặc dù Thang Tuấn thừa nhận Hiểu Khiết đúng, nhưng anh không thể chấp nhận.
Hiểu Khiết tiếp tục: “Anh có biết việc đặt quá nhiều tình cảm cá nhân vào công việc chẳng phải là chuyện tốt không?”
Tránh bị dao động bởi cô, Thang Tuấn lập tức cay nghiệt trả lời: “Xin em đừng giống chị anh nữa, lôi một đống đạo lý làm việc để dạy dỗ anh.”
“Không phải dạy dỗ, mà là cảnh tỉnh!” Hiểu Khiết lớn tiếng, “Cảnh tỉnh anh đừng để tình cảm chi phối lý trí, cảnh tỉnh anh đừng nghĩ rằng mình có thể bảo vệ tất cả mọi người, cảnh tỉnh anh đừng có làm việc theo cảm tính!”
Thang Tuấn hét to, “Đủ rồi.” Anh lạnh lùng chỉ trích cô, “Anh đã nói cho em biết quyết định của anh, bây giờ không để anh đi thì người làm việc theo cảm tính, chính là em.”
Cô sững sờ, ngay lập tức lùi lại một bước, buông tay.
Cửa thang máy từ từ đóng lại.
Thang Tuấn nhìn cô không chút biểu cảm.
Hiểu Khiết nhìn anh thất vọng.
Cánh cửa thang máy khép chặt, tấm kính phản chiếu hình bóng mệt mỏi của cô. Hiểu Khiết kiệt sức dựa vào tường, mọi chuyện khiến cô kiệt sức.
Trong phòng họp nhỏ, Tố Tố, Trịnh Phàm và ba người khác trong nhóm thẫn thờ. Thang Tuấn xin lỗi họ.
Tố Tố hỏi: “Thật sự… hết cách rồi?”
Thang Tuấn cụp mắt xuống.
Trịnh Phàm không cam tâm: “Bản kế hoạch mà chúng ta thức suốt đêm, nỗ lực hết mình đã bị phủ nhận như vậy? Rõ ràng nhóm kia ăn cắp ý tưởng, tại sao vẫn là chúng ta thua?”
“Rất xin lỗi, tôi không thể thay đổi quyết định của giám đốc Thang.” Thang Tuấn vô cùng áy náy, khéo léo bỏ qua câu hỏi sắc sảo của Trịnh Phàm.
Ba thành viên còn lại khổ sở khẩn cầu: “Chủ nhiệm, hãy giúp chúng tôi, chúng tôi bị sa thải thật ư?”
Thang Tuấn cúi đầu.
Tố Tố cầm lấy bàn tay Thang Tuấn, tội nghiệp van xin, “Chủ nhiệm, tiền viện tiền thuốc của con tôi đều trông vào tiền lương, tôi không thể mất công việc này. Chủ nhiệm, xin anh hãy nghĩ cách đi.” Tố Tố càng nói càng đau lòng, bắt đầu nức nở.
Trịnh Phàm lên tiếng: “Chủ nhiệm, tôi biết năng lực của tôi


XtGem Forum catalog