Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341158
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1158 lượt.
anh!”
Thang Tuấn và Hiểu Khiết gần như đồng thanh, ngạc nhiên nhìn đối phương. Anh nheo mắt liếc đống giấy vệ sinh trên tay cô, Hiểu Khiết cũng đưa mắt theo. Phì cười.
“Sao em lại ở đây? Lại còn cầm một đống giấy toilet nữa chứ.” Thang Tuấn cầm một đầu, Hiểu Khiết đầu còn lại, cùng cuộn lại.
Hiểu Khiết ngại ngùng, bĩu môi như làm nũng: “Chuyện này nói ra dài lắm. Anh ấy, bao lâu không liên lạc với em, điện thoại gọi cũng không nghe máy, khiến em lo chết đi được!”
“Anh xin lỗi, đợt này bận quá.” Thang Tuấn cảm thấy kỳ lạ, sao đột nhiên cô lại đến Thượng Hải, trong lòng phấp phỏng mong đợi, “Cho nên… em đến đây... là vì...?”
Hiểu Khiết cười: “Công việc, sau này chúng ta là đồng nghiệp rồi.”
Thang Tuấn ngạc nhiên vui sướng, “Thật hả? Thế thì tốt quá, là phòng nào? Chức vụ gì?”
Hiểu Khiết đang định đáp thì thư ký đi tới, cắt ngang hai người, “Cô Lâm, giám đốc đang đợi cô.”
Hiểu Khiết nháy mắt với Thang Tuấn: “Em đi gặp giám đốc đã, lát sẽ nói chuyện với anh.” Cô vội vàng đi theo thư ký, nhưng quên mất cô và Thang Tuấn mỗi người đang cầm một đầu cuộn giấy vệ sinh, đoạn giấy giữa hai người lại bị kéo dài ra.
Thang Tuấn gọi, “Em quên giấy vệ sinh rồi này!”
Hiểu Khiết quay đầu lại nhìn sau lưng, bật cười khúc khích.
Thang Tuấn đưa giấy vệ sinh cho Hiểu Khiết. Cô ra hiệu cảm ơn anh rồi vội theo chân thư ký.
Hiểu Khiết vừa đi vừa ra sức cuốn lại cuộn giấy nhưng thế nào cũng không xong, cuối cùng đành phải mang một đống giấy vệ sinh vào văn phòng Thang Mẫn.
Nhìn cô như thế, Thang Tuấn không nhịn được cười.
Thang Mẫn ngồi trước bàn làm việc, Hiểu Khiết lo lắng ngồi trên sofa đối diện cô. Chiếc túi bên cạnh nhét phồng căng, ít giấy thò ra bên ngoài.
Thang Mẫn lên tiếng: “Rất vui vì cô đã chấp nhận lời đề nghị của tôi.”
Hiểu Khiết mỉm cười, hơi căng thẳng.
“Không phải khẩn trương, cô đã để lại ấn tượng sâu đậm với tôi sau đêm hội WIP. Lại thêm xuất phát điểm trước kia của cô tại Hải Duyệt nữa, tôi tin rằng không ai hiểu về trung tâm thương mại hơn cô. Hy vọng cô có thể dẫn dắt đội ngũ phòng kế hoạch của chúng tôi làm nên một bản kế hoạch đặc biệt cho buổi lễ kỷ niệm năm nay.”
Hiểu Khiết mỉm cười, gật đầu đầy tự tin.
Thang Mẫn đẩy một tệp tài liệu đến Hiểu Khiết, “Đây là kế hoạch trả nợ mà kế toán làm cho cô, khoản tiền quyên góp cho đêm hội WIP còn lại 80 vạn Nhân Dân tệ, sẽ khấu trừ dần vào lương hàng tháng của cô.”
Hiểu Khiết mở ra nhìn, lại gật đầu.
Đột nhiên, Thang Mẫn thu lại thái độ ôn hòa, rất nghiêm túc nói: “Về lễ kỷ niệm năm nay, còn một nhiệm vụ đặc biệt muốn giao cho cô.” Thang Mẫn đưa công văn yêu cầu giảm biên chế cho Hiểu Khiết, “Nhân dịp chuẩn bị kế hoạch lễ kỷ niệm năm nay, tôi muốn cô thay mặt công ty loại đi những nhân viên thiếu tích cực, đây là danh sách.”
Tờ đầu tiên là hồ sơ của Thang Tuấn. Cô ngạc nhiên: “Giám đốc Thang, thế này là ý gì ạ?”
Thang Mẫn đáp: “Đây là danh sách những nhân viên có thành tích không tốt, tôi muốn cô kiểm tra từng người một và loại bớt những nhân viên không đạt yêu cầu.”
Hiểu Khiết thắc mắc, “Bao gồm... Thang Tuấn?” Cô cầm danh sách, không dám tin lắm.
“Nếu chỉ vì là họ Thang mà được ưu tiên thì làm sao có thể khiến các nhân viên khác tâm phục khẩu phục? Vì sự gắn kết tập thể, trong danh sách cắt giảm đương nhiên phải có tên Thang Tuấn.”
Hiểu Khiết thoáng lo lắng.
Thang Mẫn nhìn chằm chằm Hiểu Khiết, “Tôi biết cô và em trai tôi có mối quan hệ cá nhân rất tốt, nhưng trong công ty, tôi hy vọng hai người công tư phân minh, đừng để tình cảm riêng tư ảnh hưởng đến công việc.”
Hiểu Khiết thành thực đáp: “Xin giám đốc yên tâm, tôi và Thang Tuấn chỉ là bạn bè. Tôi nhận công việc này là vì nhiệt huyết theo đuổi công việc trong trung tâm thương mại, cũng để có tiền trả nợ. Hiện giờ tôi chỉ muốn làm việc tốt, nhanh chóng trả nốt 80 vạn còn thiếu, những chuyện khác đều không quan trọng.”
Thang Mẫn gật đầu tán đồng, nhưng vẫn chưa yên tâm, “Cô chắc chắn sẽ đối xử với em trai tôi như những người khác?”
Thái độ cứng rắn của Thang Mẫn khiến Hiểu Khiết hạ quyết tâm, quả quyết: “Tôi có thể.”
Thang Mẫn hài lòng, “Hy vọng cô nói được, làm được. So với những người không có năng lực, thì những người làm việc theo cảm tính còn tệ hại hơn, cho dù biểu hiện có tốt thế nào thì tôi cũng không muốn một người như vậy tiếp tục ở lại.”
Hiểu Khiết hiểu ra ý Thang Mẫn, “Vâng, tôi biết rồi ạ.”
Mọi người đều đang bận rộn với những công việc sau cùng cho bản kế hoạch của lễ kỷ niệm.
Thang Tuấn đi đi lại lại từ chỗ này sang chỗ khác, hướng dẫn nhân viên chỉnh sửa nốt. Anh đứng cạnh Tố Tố, chỉ cho cô những số liệu cần chú ý, “Đây là ước tính lợi nhuận, phải kiểm tra nhiều lần, cẩn thận không tính nhầm.”
Tố Tố gật đầu, lấy máy tính ra tính lại lần nữa.
Thang Tuấn đi về phía Tiết Thiếu và Tô Lợi, liếc màn hình máy vi tính của họ, “Rất tốt, trong khoảng thời gian ngắn đã phân tích chi tiết các số liệu của WIP lần này, đây coi như phụ lục.”
Tiết Thiếu và Tô Lợi mỉm cười gật đầu, tiếp tục chỉnh sửa tài li