Tác giả: Tiêu Bạch Luyện
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341376
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1376 lượt.
vặn gãy cổ tay của ông Nhật Bản Lũng Tư, mà lão Lũng Tư ngạo mạn này lại không dám trở tay đánh trả, thì cũng đủ thấy thế lực sau lưng của người đàn ông tóc bạch kim này lớn cỡ nào.
Vốn là Minh Hà ngồi trên tấm nệm mềm mại bên cạnh người đàn ông, nhưng hình như người đàn ông kia không hài lòng, kéo cậu ấy ngồi lên đùi của mình, đồng thời hai tay siết chặt hông của cậu ấy. Hình như là bị siết đau quá, Minh Hà hơi nhíu mày lại. Cậu ấy cúi xuống thì thầm một hồi với người đàn ông kia, anh ta liền buông tay ra.
Minh Hà đứng dậy đi tới trước quầy rượu, trợn mắt hung dữ nhìn Tô Ca một cái rồi nói :
"Bạch Luyện, đừng có dùng cặp mắt cá chết ngây thơ vô tội của mẹ già mà nhìn chằm chằm người ta!"
Giọng điệu của cậu ấy có chút tức giận, nhưng mà mơ hồ trong đó lại có chút ưu tư bất đắc dĩ. Tô Ca có cảm giác là hiện tại, dường như Minh Hà không hề vui vẻ. Cái dáng vẻ như đang bị ức chế khiến cho trong lòng Tô Ca dâng lên một chút chua xót. Hình như cái tên nhóc xinh như hoa hồng này sợ Tô Ca nhìn thấy cậu ấy và người đàn ông kia làm những chuyện mà bọn đàn ông kia đang làm trong đại sảnh. Sợ mình sẽ coi thường cậu ấy?
Nhưng tại sao vậy chứ? Cô và Minh Hà quen biết nhau cũng chỉ có một ngày mà thôi. Lúc này Tô Ca còn chưa biết, trên người của mình tỏa ra một loại khí chất tinh khiết giống như sương mai, đặc biệt là cặp mắt long lanh trong suốt. Khi cô chăm chú nhìn người nào đó thì sẽ khiến người ta không kìm chế được mà phát sinh cảm giác tự ti mặc cảm, tiếp theo sẽ ham muốn phá vỡ sự trong sáng đó.
Cho nên Tần Mặc Nhiên thường không dám nhìn thẳng vào mắt của cô.
"Được rồi, Minh Hà, tôi không nhìn nữa, tôi đi về ngủ đây."
Nghe vậy Minh Hà thở phào nhẹ nhõm, coi như là cô là người có ánh mắt thức thời. Sau đó quay sang người pha rượu nói :
"Pha thêm cho Hạnh Trạch một ly Bloody Mary."
Thì ra tên của người đàn ông kia là Hạnh Trạch. Tô Ca chọn một ly màu xanh lá cây cổ cao đưa cho người pha rượu, rồi sau đó lui về đằng sau quầy bar. Minh Hà cầm ly rượu đi về hướng Hạnh Trạch. Tô Ca không có can đảm nhìn theo, rình trộm không phải là đức tình tốt nha.
Cô vùi người lên sàn chiếu Tatami*, đang mơ mơ màng màng sắp ngủ thiếp đi thì có người lây động cơ thể của cô. Cố gắng mở mắt ra, cô thấy Diễm Hồng đang nhìn mình một cách thương yêu, nói :
"Mau tỉnh lại Tiểu Bạch Luyện, về nhà ngủ với chị."
*Tatami là sàn chiếu kiểu Nhật Bản
Tô Ca có chút mơ màng, ngẩng đầu thì mới phát hiện những người khách trong đại sảnh đã đi đâu hết, Minh Hà và Hạnh Trạch cũng biến mất tiêu. Lảo đảo đi theo Diễm Hồng qua bảy tám ngõ quẹo trở về phòng, ngước nhìn đồng hồ treo ở trên tường thì mới biết là đã bốn giờ sáng. Ngẩng đầu nhìn lên đồng hồ treo trên tường, thế nhưng đã là bốn giờ rạng sáng. Ban đêm ở Thiên Diễm thật là dài.
Đánh răng rửa mặt qua loa xong, Tô Ca leo lên giường đi ngủ, ngủ một mạch cho tới ba giờ chiều. Khi Tô Ca tỉnh dậy thì Diễm Hồng vẫn còn đang ngủ, chắc là cô ấy rất mệt. Bổng nhiên chuông cửa vang lên, thì ra là Diễm Hồng đã gọi mua đồ ăn ở bên ngoài trước khi đi ngủ. Tô Ca tùy ý ăn một chút, còn bao nhiêu để lại cho Diễm Hồng, sau đó lại quay về giường ngủ tiếp.
Cô thầm than ở trong lòng. Chuyến đi Côn Minh lần này, khấu trừ lúc mới bắt đầu bị Sở Viêm bắt cóc một cách thô bạo cùng nham hiểm, không những mở mang kiến thức về hương vị đặc sắc của nhiều trai đẹp khác nhau, mà còn thu ngắn khoảng cách kề cận bên Tần Mặc Nhiên, mặc dù khoảng cách đó khiến cô nghẹn thở, sau đó còn có thể đi ngủ, thức dậy một cách thoải mái, không cần cả ngày gò bó thần kinh, chiến đấu hăng hái trên bàn phẫu thuật, quả thật là một kinh nghiệm không tồi.
Chín giờ tối cô thức dậy, Diễm Hồng đã thay đồ xong, đang cầm một đống chai lọ, cười khanh khách nhìn cô nói:
"Chị mới nhận được điện thoại đặc biệt của Tần Mặc Nhiên, muốn chị chăm sóc em thật tốt."
Tô Ca mở miệng, nói:
"Cám ơn chị Diễm Hồng!"
Nhưng lại bị giọng nói của mình làm hết hồn, không phải là giọng nói dịu dàng của mình trong 26 năm qua. Tuy vẫn nhẹ nhàng nhưng lại không còn dấu vết của âm thanh trong suốt.
Đêm qua ở Đoạn Tụ Đường, cô sợ người khác nhận ra giọng nói của mình là của con gái, cho nên cố ý trầm giọng, khiến cho âm thanh nghe ra khàn khàn. Hiện giờ không phải đè nén, nhưng giọng nói vẫn có chút khàn, khó phân biệt nam nữ, lại có nhiều phần mị hoặc của đàn ông. Bây giờ mới nhớ ra nguyên nhân là Tần Mặc Nhiên cho cô uống thuốc tối hôm qua.
Hóa trang xong, Tô Ca lại theo Diễm Hồng đi vào thành phố dưới lòng đất. Xa hoa trụy lạc, y hương tấn ảnh*, tất cả đều thuộc về thế giới ban đêm của Thiên Diễm.
*Y hương tấn ảnh: thành ngữ Trung Quốc. Một người bạn Tàu giải thích nghĩa cho mình là ý chỉ những cô gái đẹp ăn mặc lộng lẫy, và có mấy website cũng giải thích tương tư. Mình giữ nguyên tiếng Hán Việt cho nó hay.
Giống như đêm hôm qua, Tô Ca lười biếng ở đằng sau quầy bar, lại thấy một phục vụ nam đi tới, đưa cho cô một cái khay rồi nói :
"Mới tới hả, đem những đồ này tới phòng số 9 đi."
Tô Ca do dự mộ