Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đánh Bại Lính Đặc Chủng

Đánh Bại Lính Đặc Chủng

Tác giả: Tiêu Bạch Luyện

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341377

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1377 lượt.

c!
Muốn chơi? Đèn cầy và roi da? Có thể! Nhưng tuyệt đối không thể làm tổn thương đến Trăn Sanh. Chúng ta bán thân chỉ vì kiếm tiền, căn bản là không nghĩ tới muốn thay đổi số mạng! Vừa rồi tớ làm như vậy không phải là muốn hại người, chỉ là tớ đang dốc lòng bảo vệ người mà thôi!"






Trên mặt Minh Hà từ từ lộ ra vẻ xúc động. Trăn Mạc anh quen biết lâu nay lúc nào cũng khiêm nhường, đối xử với mọi người như là bề trên. Có lẽ là vì yếu đuối hay là tự ti, nhưng chưa bao giờ cậu ấy kịch liệt như ngày hôm nay vậy!
Mới vừa rồi, phản ứng đầu tiên lúc nghe đến cái tên "Đường Lăng" là anh sợ cái tên ngu ngốc mới tới Tiểu Bạch Kiểm này sẽ bị thương. Là bạn bè với nhau, căn bản là anh quên mất Trăn Mạc còn có người em trai, mấy ngày trước cũng vào Thiên Diễm. Thiên Diễm là nơi nào chứ? Lò luyện kim, mài dũa anh hùng, chôn sống người đẹp.
Mạng người là cái gì? Người gọi là diễn viên bất quá cũng chỉ là đồ chơi của kẻ có tiền. Từ trước tới giờ, đều là những người có số mạng hèn hạ. Nhịn không được vuốt mặt mình, trong lòng Minh Hà cười mỉa mai, mặt đẹp thì sao chứ, nếu sau lưng mình không có… Sợ rằng sớm muộn gì mình cũng thay đổi mà ngay cả mình cũng không nhận ra.
Nhắm mắt để che dấu suy nghĩ của mình, khi Minh Hà mở mắt ra lại, chân mày kiên nghị, nhìn Trăn Mạc nói:
"Yên tâm, tớ sẽ bảo vệ Trăn Sanh."
"Tại sao em muốn che chở cậu nhóc này, cậu ta cho em lợi ích gì?"
Nghe vậy, sắc mặt Minh Hà u ám. Anh cúi đầu, có chút trầm lặng nói:
"Bạch Luyện rất trong sạch, khiến cho người ta không nỡ lòng nhìn sự trong trắng đó bị hủy diệt."
Hạnh Trạch ngẩng đầu, liếc nhìn bọn Bạch Luyện đang ngồi trên ghế sa lon một cách lạnh lùng, chán ngán. Khóe môi từ từ hiện ra vẻ mỉa mai. Trong sạch ư? Phải biết rằng, cho tới bây giờ, sự trong sạch nào cũng sẽ bị người ta làm hoen ố.
Trong mắt của Hạnh Trạch hiện ra cảm xúc bất đắc dĩ. Hắn vốn không muốn xảy ra sự cố gì vì những chuyện không đâu, nhưng lúc nào cũng chịu không nổi mỗi khi Minh Hà mềm giọng năn nỉ. Đi về phía Tô Ca một cách miễn cưỡng, nhưng mới vừa ngồi xuống bên cạnh cô thì thấy cửa phòng khẽ nhúc nhích, nhanh như một con báo, hắn chồm qua người Tô Ca, đè cô dưới người của mình. Một nữa mái tóc bạch kim rũ xuống, bềnh bồng trên ngực của Tô Ca. Áo trắng, tóc bạch kim, hài hòa một cách sáng chói. Người ở phía dưới trợn tròn hai mắt một cách kinh ngạc, đôi môi đỏ mọng hé mở. Không biết nói sao cho hết hàm ý gian tà!
Người đi ra đầu tiên chính là Tần Mạc Nhiên, khóe miệng còn có chút vết máu. Mới vừa đánh nhau trong phòng với Đường Lăng, anh thắng, nhưng phải trả giá bằng vài vết thương trên người. Mà Đường Lăng cũng bị vài đấm thật mạnh lên bụng, e rằng sắp tới đi đứng cũng phải rất khó khăn. So với thương tích ngoài da, tổn thương bên trong còn nguy hiểm hơn nhiều.
Vốn là anh nghĩ sẽ không ra tay với hắn. Lần nay Đường Lăng hẹn anh ra gặp mặt, chẳng qua là muốn cùng anh bàn bạc nghi thức kế vị Tông chủ sẽ diễn trong ra mấy ngày sau. Xích Diễm và Vô Ảnh tranh đấu đã lâu, đương nhiên khi có cơ hội, anh cũng muốn ngồi xuống bàn bạc rõ ràng. Huống chi thắng bằng quyền cước không có ý nghĩa gì. Tần Mặc Nhiên anh luôn muốn là người chiến thắng cuối cùng.
Nhưng mới vừa rồi, ở trong phòng, ngàn vạn lần Đường Lăng không nên đem Hiên Mộc ra để mà so sánh với Tô Ca, lại còn nói ra nhiều từ ngữ bỉ ổi như vậy. Nổi khổ riêng tư lâu nay của anh là lúc trước không bảo vệ được Hiên Mộc. Lần này, anh không thể khiến Tô Ca gặp phải những chuyện giống vậy!
Lúc nãy, anh đặc biệt đá một cú vào chổ hiểm của Đường Lăng. Anh bảo đảm tối nay Đường Lăng không thể động dục với bất kỳ ai. Có lẽ vẫn còn ham muốn, nhưng không thể làm được cái gì mà thôi.
Bên trong phòng, Đường Lăng ôm bụng nằm dài trên ghế sa lon, nụ cười trên môi càng sâu. Quả nhiên, muốn đánh thắng Tần Mặc Nhiên xuất thân từ lính đặc chủng của quốc gia, thật là một hành động ấu trĩ. Nhưng vậy thì sao chứ. Đường Lăng hắn lâu nay bởi vì muốn đạt được mục đích mà không từ bỏ thủ đoạn nào. Nói về thủ đoạn, Tần Mặc Nhiên không phải là đối thủ của hắn!
Mỗi người đều mang một tâm trạng khác nhau.
Mới vừa ra khỏi cửa phòng, đối diện mình, Tần Mặc Nhiên nhìn thấy Hạnh Trạch đang đè Tô Ca ở phía dưới. Mặc dù hành động của hai người rất mờ ám, nhưng chỉ cần liếc mắt một cái, Tần Mặc Nhiên có thể nhìn ra tay chân Tô Ca đã sớm cứng đờ, còn có vẻ mặt đang ráng đè nén của Hạnh Trạch.
Nhịn không được, anh bật cười. Thấy vậy mà mạng số của cô ngốc này lại tốt ghê, tùy tiện cũng có thể gặp được một người bằng lòng ra tay bảo vệ cho cô ấy. Vừa rồi anh lo lắng, thật đúng là vô ích. Mím môi lại, anh làm như không thấy hai người, quay người bỏ đi.
Tô Ca nghiêng đầu nhìn theo hướng bộ quần áo màu đen kia rời đi, mơ hồ mang theo một luồng khí lạnh tiêu điều, trong lòng cảm thấy có chút khó chịu, giống như là cảm giác của chú chó con bị chủ nhân bỏ rơi.
"Anh làm gì đè lên người của tôi!"
Đang khó chịu trong lòng nên phải tìm người để