Bà Xã Triệu Đô Mua Một Tặng Một
Tác giả: Tiêu Bạch Luyện
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341445
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1445 lượt.
nào trải qua sự tàn nhẫn của đời, con người mới thật sự trưởng thành. Chỉ là quá trình trưởng thành như thế sẽ làm tàn phế tâm hồn của người ta mà thôi.
Sau khi bước vào tòa nhà dưới lòng đất, Tô Ca chớp chớp mắt một hồi mới có thể thích ứng, nhìn thấy rõ ràng hoàn cảnh ở bên trong. Ánh đèn lu mờ, rèm cửa sổ bằng vải bố cũ kỹ cùng hoa văn, còn có một hàng ghế làm bằng gỗ lim đỏ được trạm khắc theo kiểu cổ xưa, mơ hồ lộ ra mùi vị cũ kỹ nồng đậm. Hình như vượt qua mấy trăm năm bão táp cùng lịch sử sụp đổ mới có thể duy trì đến ngày hôm nay. Vì vậy thoáng cái, nó đã cho người ta cảm giác lạnh lẽo khác thường.
Nơi này không lớn không nhỏ, vừa vặn có thể chứa khoảng ba trăm người. Chỉ là phía trên hàng ghế ngồi lại nổi lên một cái đài cao cao, khiến cho Tô Ca lập tức nghĩ ngay tới đấu trường thời cổ đại La Mã. Trước mỗi trận đấu, đều sẽ treo một vài người sống để cúng tế ở trên đài cao.
Cô lắc đầu xua đi những suy nghĩ lộn xộn lung tung. Kể từ khi mới bắt đầu bước vào nơi này, bởi vì y phục mỏng manh, cảm thấy lạnh lẽo, Tô Ca nhịn không được mà ôm lấy hai cánh tay. Cảm nhận được lòng bàn tay của cô thấm ra mồ hôi lạnh, Tần Mặc Nhiên dùng bàn tay to lớn của mình bóp nhẹ bàn tay của cô, nhắn nhỡ cô là anh đang ở bên cạnh.
Vừa mới vào bên trong, Tô Ca chú ý tới Tưởng Quang đang đi về hướng một người đàn ông trung niên, sau đó cực kỳ thân mật choàng tay ôm lấy người đàn ông đó. Người đàn ông kia thoạt nhìn khoảng 40 tuổi, nhưng đôi mắt sáng quắt, trên mặt tràn đầy khí thế sát phạt quyết đoán của một người có vị trí cao lâu năm. Tính ra là một người đàn ông rất hấp dẫn.
Mơ hồ nhận thấy ánh mắt của Tô Ca dao động, Tần Mặc Nhiên đặt tay lên đầu cô, xoay khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đối diện mình. Anh cuối xuống gần đầu của cô, thấp giọng hỏi:
Nhìn Tần Mặc Nhiên ôm người phụ nữ kia sắp tới gần, Hứa Vi Vi nheo mắt lại, muốn tiến lên phía trước, nhưng thân thể lại không cử động được. Quay đầu xem xét, thì ra Tưởng Quang đang nắm chặt váy của mình. Nếu như vừa rồi cô không phát hiện, trực tiếp đi về phía trước thì váy trên người nhất định sẽ bị xé nát. Hôm nay, cô ta bị mất mặt ở nơi này cũng không tính là quá đáng đâu.
"Buông tay!" Hứa Vi Vi nổi giận quát lên. Giờ phút này, vẻ điềm đạm đáng yêu ở trên mặt hoàn toàn biến mất. Nghe vậy, mặt mày Tưởng Quang nhăn lại, từ trong lòng của Hứa Mưu lùi lại, ngẩng mặt nhìn người đàn ông của mình nói:
"Không cần để ý đến bọn em. Hôm nay em và Vi Vi khó có dịp được ở chung một chổ, muốn tâm sự một chút, anh đi làm việc của anh đi.”
Hứa Mưu nghe vậy, nhìn Tưởng Quang một cách dịu dàng. Cho đến khi tầm mắt chuyển tới trên người con gái mình thì liền đột nhiên lạnh hẳn, tỏa ra khí lạnh nhàn nhạt, mắt hổ không giận mà đầy quyền uy. Đến khi thấy cơ thể của Hứa Vi Vi khống chế không được mà run rẩy, ông mới thu lại ánh mắt, bước đi về hướng của Tần Mặc Nhiên.
Nhưng lúc xoay người, mắt hổ ẩn chứa một tia mệt mỏi không dễ dàng phát giác được. Người con gái này của ông luôn làm ông lo lắng. Trong lòng ông hiểu rõ, chỉ vì thương con bé mất mẹ từ nhỏ, mình đã cưng chìu cho tới hư hỏng mất rồi, khiến cho con bé bây giờ ngang ngược lộng hành, còn giả đò yếu ớt. Thế nhưng lại không biết trời cao đất rộng, mưu toan nhúng chàm Tần Mặc Nhiên. Tần Mặc Nhiên là người nào chứ?! Đó chính là một con sói có dã tâm, chờ đợi thời cơ nuốt chững thế giới này.
Nhưng dù sao đứa con gái không biết điều này cũng là con ruột của mình, nếu con bé thật sự có thể lấy được Tần Mặc Nhiên làm chồng, thì mình rất là yên tâm. Nhưng sai là sai ở chổ Tần Mặc Nhiên công khai kháng cự con bé bằng mọi cách, không hề suy xét lại tấm lòng của con bé.
Bây giờ mình cũng không thể gây khó dễ cho hắn. Ngộ nhỡ hắn nổi giận, sợ rằng cả hai bên đều tổn thương. Hơn nữa phải xem tình hình trước mắt, hổ trợ Tần Mặc Nhiên lấy được vị trí Tông chủ mới là quan trọng nhất. Đối với ông, lật đổ Đường Lăng là chuyện vô cùng có lợi.
Đó là lý do mà sau khi biết được Tưởng Quang luôn có ý giúp hắn, ông cũng mắt nhắm mắt mở đồng ý.
Đợi sau khi Hứa Mưu rời khỏi, Hứa Vi Vi mới dám ngẩng đầu lên, gắt gao nhìn chằm chằm Tưởng Quang nói:
"Người đàn bà xấu kia, bà đang làm gì? Còn không mau buông tay?"
Được rồi, rốt cuộc thì đã vạch trần bộ mặt giả đò thục nữ, bản tính bắt đầu hiện ra. Nghe vậy, Tưởng Quang mím môi, cười một cách lạnh lùng nói:
"Rốt cuộc không gọi tôi là mẹ nhỏ nữa rồi hả? Không muốn đóng kịch nữa à?"
Không nghe được câu trả lời, Tưởng Quang hơi nghiêng thấp người về hướng của Hứa Vi Vi, đôi mắt xinh đẹp tỏa ra ánh sáng ngời nói:
"Nhóc con, trước khi làm chuyện gì cũng phải cân nhắc cẩn thận. Nếu như tôi đoán không lầm thì cô muốn chạy tới bên cạnh Tần Mặc Nhiên rồi đẩy Tô Ca ra có phải không?"
Thấy Hứa Vi Vi vẫn mím chặt môi như cũ không lên tiếng, nụ cười trên môi Tưởng Quang càng lạnh hơn, nheo mắt lại cô nói tiếp:
"Nhưng cô tưởng rằng đẩy được Tô Ca ra thì Tần Mặc Nhiên sẽ muốn cô sao? Cô phải biết rằng ngay