XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đánh Bại Lính Đặc Chủng

Đánh Bại Lính Đặc Chủng

Tác giả: Tiêu Bạch Luyện

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341507

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1507 lượt.

mình bị ánh mắt của hắn bức bách, cơ hồ thở không ra.
Cứ như vậy, bàn tay to lớn của hắn đặt ở trên cái cổ mảnh khảnh của cô, vuốt ve cẩn thận như là cư xử với một bảo vật trân quý nhất. Sau đó ngón cái khẽ đi xuống một chút, chặn ngang động mạch chủ trên cổ Tô Ca. Chỉ cần hắn dùng sức mạnh một chút, cô sẽ như búp bê vải, sụp té xuống đất, không có cách nào sống lại.
Đang sợ hãi, thoáng cái Tô Ca lấy lại bình tĩnh. Đúng rồi, cô phải nên sớm nghĩ ra. Từ lúc cô gỡ bỏ con chip từ trên miếng huyết ngọc kia xuống cho đến lúc này ở trong hội trường, cô nên hiểu rõ hôm nay mình sẽ gặp lại Đường Lăng, mà tất nhiên Đường Lăng sẽ coi cô như là kẻ thù, hay là hắn còn có thể coi hành động của cô là một sự phản bội.
E rằng ngày hôm qua, sau khi mình mất tích, hắn đã nghĩ ra vô số phương pháp để trừng phạt mình. Nhưng không cần biết là phương pháp gì, Tô Ca dám chắc hắn sẽ không giết cô trước mặt mọi người. Cô đánh cuộc là hắn không dám vì chuyện này mà trực tiếp trở mặt với Tần Mặc Nhiên. Cô cũng đang đánh cuộc ở trên người mình, trong lòng hắn vẫn còn lưu lại bóng báng của người thiếu niên kia. Cho nên. . . Cho dù muốn cô chết, hắn cũng sẽ không đích thân ra tay.






Quả nhiên. . . . Một lúc sau thì tay của Đường Lăng đang nắm trên cổ cô hạ xuống, bước chân dừng lại, cũng không tiền gần hơn trong lúc cô vẫn đang ngẩng mặt bất động. Trái lại lại lùi lại cách cô hai bước mới đứng lại. Giương môi, hiện lên nụ cười thong dong nhưng lại vô cùng tà tứ, nói:
"Cô cho rằng, mọi việc đều thuận theo ý của anh ta? Cứ chờ xem, Tần Mặc Nhiên chỉ là công cụ đặc chủng để lão già Các sử dụng mà thôi, dù lợi hại hơn nữa thì sao, cũng chỉ là một người tay không thôi. Nhưng ta thì khác, sau lưng ta là cả thế lực của gia tộc. Còn cô…”
Ngón giữa mảnh khảnh đặt ở giữa trán Tô Ca, cười điên cuồng, nói :
"Cô hãy cẩn thận suy nghĩ xem mình tại sao lại bị như thế này, thì cơn giận này của tôi mới có thể tiêu tan được”
Tiếng nói vừa ngừng, Đường Lăng vội xoay người, đi về phía những người kì quái, mặc áo khoác cũ kỹ đang bàn luận gì đó ở bên trái. Tô Ca đã nhìn thấy bọn họ đầu tiên khi bước vào hội trường vì họ ăn mặc rất quái dị. Dưới chân của họ không biết là mang cái gì, trông sần sùi như là da rắn, to như là đựng cả một người vào trong đấy.
"Tôi làm sao biết được là không thể nhìn!"
Tự nhiên có một chút uất ức, vốn là không có ai nói với cô. Rất lâu sau này, khi Tô Ca nhớ về thời điểm này, tự nhiên nghĩ về một câu nói “ Vừa rồi không có ai nói với tôi” kia, chỉ có thể xấu hổ che mặt, cảm thấy mình thật ngu xuẩn không có cách nào cứu chữa! Chẳng trách thiếu chút nữa không thể bảo toàn được mạng sống !
Chỉ những chuyện gì người khác nói cho cô cô mới biết sao? Nhưng làm gì có ai có nghĩa vụ giảng giải cho cô từng việc nhỏ một? Nếu như chính cô không có mắt nhìn xa, nếu như ở tình huống nguy hiểm cô không đủ tỉnh táo, thì xảy ra chuyện cô có thể trách ai?
Thế nhưng Trăn Mặc lúc đó chỉ nhíu lông mày nhìn vào mắt của cô, khẽ nói:
"Bạch Luyện, cô hoàn toàn không thích hợp ở tại thế giới này."
Khi đó cô ngây thơ không biết, dù trong bụng có một chút căng thẳng nhưng lại hoàn toàn không đem lời nói của anh ta ghi nhớ vào trong lòng. Cho nên sau này, tâm tình của cô cũng không thể chỉ dùng từ vô cùng đau khổ mà có thể hình dung. Nhưng đó là chuyện sau này, chúng ta lại nói chuyện trước mắt.
Trăn Mặc thấy Tô Ca nét mặt thả lỏng, không nhịn được mà giận dữ, cảm thán trong bụng, người phụ nữ này thần kinh thật là tốt nhất đấy! Nếu như không phải mình tự tay chạm vào ngực cô, anh ta sẽ hoài nghi cô chính là con trai.
Nghĩ đến đây, anh ta cúi đầu ghé vào bên tai nàng, trầm giọng hỏi:
" Cô vẫn luôn là người của Tần Mặc Nhiên?"
Tô Ca định lắc đầu phản bác, nhưng mà nhớ tới hôm nay mình đóng vai là người phụ nữ của Tần Mặc Nhiên, hơn nữa thấy cái cách anh ta đối xử với cô. . . . . Về sau có lẽ có thể khả thi. Vì vậy Tô Ca gật đầu. Nhưng mà sắc mặt Trăn Mặc lại nặng nề, nhìn là thấy muốn mắng chửi cô rồi. Mà trên thực tế, anh ta đúng là mở miệng mắng:
"Ngu ngốc! Biết mình là phụ nữ của Tần Mặc Nhiên mà còn tới đây cùng anh ta! Cô có biết chữ “Chết” viết như nào không?
Chết? Tại sao lại liên quan đến cái này? Tô Ca nuốt nước miếng, thận trọng hỏi:
"Chắc không nghiêm trọng đến thế chứ? "
Trăn Mặc nhìn thấy bộ dáng cô lúc này, đến chữ “ngu ngốc” cũng không mắng được nữa! Anh ta ngẩng đầu nhìn bốn phía, thấy tầm mắt mọi người đều chú ý về phía trước cửa đang huyên náo kia, không ai chú ý tới bên này. Vì vậy mới thấp giọng nói:
" Mặc dù tôi không biết cô làm cái gì với Đường Lăng để giúp đỡ Tần Mặc Nhiên, chỉ bằng cô trước đây lấy thân phận là con trai xuất hiện bên cạnh Đường Lăng, được đi theo anh ta, nhưng hiện tại cô lại dùng thân phận là phụ nữ xuất hiện bên cạnh Tần Mặc Nhiên, tôi nhìn là hiểu. Cô bây giờ chính là cái bia đỡ để cho Đường Lăng trút giận! Đồ Phu cùng Lang Nha tranh giành, cô chính là con tôm nhỏ bị kẹp ở giữa, có