Tác giả: Tiêu Bạch Luyện
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341414
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1414 lượt.
úc ấy anh đã thả cô đi thì sẽ không đột nhiên đòi tới bắt người. Chẳng lẽ là Đường Lăng?
Trong đầu thoáng qua hình ảnh Trăn Sinh nằm trên mặt đất, thương tích đầy người, toàn thân từ từ lạnh như băng, Tô Ca cảm thấy tim gan như bị xé nát! Không! Đừng! Trăn Sinh, Trăn Sinh tuyệt đối không thể xảy ra chuyện gì! Bây giờ cô phải về nhà, đúng, đi về nhà! Về nhà hỏi mẹ, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì!
Tô Ca loạng choạng chạy ra tới cổng bệnh viện, tính kêu xe về nha, nhưng lại bị một người giữ chặt lại cánh tay của mình. Cô quay đầu lại thì thấy một người đàn ông mặc bộ âu phục màu đen, mang mắt kính râm một cách khoa trương.
Người đàn ông trầm giọng hỏi: "Cô là cô Tô?"
"Phải". Tô Ca đáp lại, rồi thấy người đàn ông đó toét miệng cười, hàm răng đều đặn trắng toát làm Tô Ca chói mắt. Người đàn ông nói tiếp:
"Phải làm phiền cô Tô đi một chuyến với tôi rồi. Thiếu gia nhà tôi đang chờ gặp cô."
Tô Ca còn chưa kịp phản ứng thì bị người đàn ông nhét vào sau buồng xe. Sau đó người đàn ông mở cửa xe trước, trực tiếp lái xe phóng đi. Bình tĩnh. Bình tĩnh! Tô Ca tự nhắc nhỡ mình. Theo như lời người đàn ông này nói thì lai lịch của vị Thiếu gia kia không phải tầm thường. Chẳng qua là nhìn thái độ khách khí của người đàn ông này đối với cô cũng có thể đoán ra được vị “Thiếu gia” mà anh ta nói tuyệt đối không phải là Đường Lăng.
Mới vừa rồi ở trong điện thoại, cô chỉ nghe mẹ nói Trăn Sinh bị bắt đi, chứ không nghe nói tới đồ đạc trong nhà bị đập phá, hay là mẹ đang bị đạt đến sinh bị mang đi, toàn bộ không có nói tới trong nhà bị đập rồi, hoặc là mẹ bị bắt trói chẳng hạn. Theo như lời nói của Đường Lăng, vì muốn trả thù cô, đương nhiên sẽ không bỏ qua cho bất cứ người nhà nào của cô. Vì nghĩ như thế nên Tô Ca hoàn toàn bình tĩnh trở lại. Tuy trong đầu có vô số ý tưởng hiện ra, nhưng ý niệm duy nhất trong lòng cô chính là Trăn Sinh, một thiếu niên bản chất yếu đuối, sáng vừa rồi còn đỏ mặt nói với cô “Chị không ghét em chứ”, tuyệt đối cô không thể đánh mất cậu ấy một lần nữa!
Xe quanh đi quẩn lại khoảng hai mươi phút thì dừng lại trước một quán rượu bốn sao. Căn bản là Tô Ca chưa từng có ý định chạy trốn, cho nên cô ngoan ngoãn đi theo sau lưng người đàn ông áo đen, vào thang máy lên tới phòng 990.
“Cô Tô, cô tự vào phòng đi" nam nhân như thế nói.
Ngừng lại, hít vào một hơi thật sâu, Tô Ca đẩy cửa phòng kia ra. Nhưng mà mới bước vào hai bước, Tô Ca ngây người vì tình huống ở trong phòng không hề giống như cô tưởng tượng.
Người cô nhìn thấy không phải là Trăn Sinh, mà là một người đàn ông trung niên khoảng chừng bốn mươi tuổi, đôi mắt sáng quắt tràn đầy khí thế. Nhưng làm Tô Ca giật mình chính là người đàn ông tóc bạch kim dài chấm lưng đứng bên cạnh. Cái người đàn ông có bộ dạng biếng nhác, đôi mắt hoa đào đang buồn cười nhìn cô, lại là Tân Trạch?!
Lại là Hạnh Trạch? Tại sao lại là anh ta? Chỉ là trong vài khoảnh khắc ngắn ngủi, trong đầu Tô Ca hiện ra vô số ý niệm, đương nhiên cô biết Hạnh Trạch không phải là người của Đường Lăng, cũng không phải là người của Tần Mặc Nhiên. Hình như là ở trong "Sát", anh ta đảm nhận một chức vị rất quan trọng. Nhiều ngày trước ở Thiên Diễm, cô nhớ là Đường Lăng đã từng gọi anh ta là "Trọng Tài đại nhân".
Nghĩ lại lúc đó không biết "Trọng Tài" là cái quái gì mà khiến Tần Mặc Nhiên cũng phải nể mặt mấy phần. Thật sự Tô Ca nghĩ không ra tại sao anh ta có thể tìm ra người trước tiên? Thời gian trước đó, ngoại trừ Minh Hà ra, mình chưa từng có bất cứ quan hệ gì với anh ta. Anh ta lại phái người bắt giữ Trăn Sinh, mục đích cũng chính là muốn mình tự dẫn xác tới, rốt cuộc là vì cái gì?
Ánh mắt Tô Ca thay đổi bất thường, nhìn tới nhìn lui Tân Trạch cùng người đàn ông trung niên kia thăm dò. Kỳ cục ở chổ là mặc dù cô cảm thấy khẩn trương, nhưng lại không có chút cảm giác nguy hiểm nào, tại sao có thể như thế được?
"Ngồi xuống đi". Giọng nói trầm thấp đôn hậu, mang theo chút oai phong vang lên:
"Cô là Tô Ca?" Người bỗng nhiên lên tiếng chính là người đàn ông trung niên mặt mũi tinh anh. Mà người đứng nghiêng nghiêng ở bên cạnh chính là Hạnh Trạch, khóe mắt mỉm cười nhìn Tô Ca, nhưng vẫn giữ nguyên bộ dạng bất cần đời, mọi chuyện không liên quan tới ta.
Thế là người đàn ông kia trầm tỉnh nhìn một hồi, đôi môi hơi mím lại, khóe mắt long lanh nước. Sau đó lại run rẩy bật ra một câu:
"Mười năm rồi, không ngờ lão Tứ có ngày gặp lại vòng Ngưng Bích."
Đột nhiên, cánh tay hơi khô gầy chụp lấy cổ tay của Tô Ca, lật qua lật lại nghiên cứu vòng tay đó. Tự nhiên sau đó, thân thể chấn động, ông ta ngẩng đầu lên, nghi ngờ nhìn Tô Ca một hồi rồi mới thốt lên:
"Hóa ra là như thế này! Không ngờ Đại thiếu gia lại thừa nhận cô là người của cậu ấy! Nếu không phải như vậy, thì cậu ấy sẽ không đeo chiếc vòng Ngưng Bích lên cổ tay của cô rồi khóa trái lại."
Không hiểu sao những lời ông ta nói lại khiến cho Tô Ca hiểu rõ một số chuyện. Người này bắt cô tới đây chỉ vì chiếc vòng tay màu xanh lục