XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đánh Bại Lính Đặc Chủng

Đánh Bại Lính Đặc Chủng

Tác giả: Tiêu Bạch Luyện

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341417

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1417 lượt.

như có thể quay ngược thời gian, Tô Ca nhất định sẽ quay lại giờ phút này, có đánh chết Tô Ca bây giờ, hay là đào sâu ba thước cũng phải moi ra những ký ức đã được viết ra trước kia. Nhưng thời gian không thể đảo ngược, không có người nào biết trước chuyện tương lai. Vốn là hiểu lầm, cuối cùng cũng vẫn là hiểu lầm mà thôi.
Đối với Tô Ca mà nói, chăm sóc tốt Trăn Sinh mới là chuyện quan trọng nhất. Dưới tấm khăn trải giường màu xanh ngọc, Tô Ca vòng tay ôm sau lưng của Trăn Sinh, còn Trăn Sinh thì tựa đầu vào ngực của cô, cánh tay mảnh khảnh đặt lên hông cô. Trong mắt người ngoài, nam nữ ôm nhau như vậy có chút ái muội không nói nên lời. Nhưng trong mắt của Tô Ca, đây chỉ là tư thế lười biếng hỗ trợ lẫn nhau mà thôi.
Một đêm này, Tô Ca trải qua một giấc mở rất dài. Cô mơ lúc mình mười sáu tuổi, tóc buột đuôi ngựa, váy trắng thuần khiết, nụ cười khờ khạo. Cô ngồi trên một mảnh vườn hoa Tường Vi dài ngàn dặm, trong miệng không ngừng lẩm bẩm cái gì đó. Lại gần một chút, rồi chút nữa, rốt cuộc từ trong mộng, Tô Ca nghe chính miệng mình nói mấy chữ "Tương Vi trắng".
Hoa Tường Vi à? Hình như lúc còn nhỏ cô thích nhất là cây cối. Sau đó, giấc mơ lại chuyển sang một cảnh khác. Ở trên một con đường lớn, cô chạy, chạy hoài như là đang đuổi theo một người nào đó. Cuối cùng, cô nhìn kỹ lại thì cái bóng trước mặt là một người thiếu niên mặc áo sơ mi trắng, dáng người gầy gò như cây trúc. Này, cậu đợi tớ với!
Tiếng kêu của Tô Ca vang vọng trong không gian nhưng người thiếu niên kia vẫn không quay đầu lại. Cảnh trong mơ lại bắt đầu thay đổi. Hình như sương mù bao phủ khắp nơi, Tô Ca vẫn thấy mình một mực đuổi theo ở phía sau, không có tiếng kêu gào đau đớn tâm cang, không khóc lóc cầu xin rên rỉ, chỉ là một cô gái với vẻ mặt cố chấp bướng bỉnh, nhưng lại khiến trong lòng Tô Ca đau xót. Cảnh trong mơ cuối cùng là hình ảnh tỏa sáng của người thiếu niên cùng giọng nói tràn đầy tự tin và mạnh mẽ:
"Tiểu Cách Cách, tớ sẽ làm được, cậu hãy nhớ kỹ những lời cậu nói ngày hôm nay."
Làm được cái gì? Lại còn muốn cô nhớ cái gì chứ? Tô Ca mở miệng muốn hỏi lại nhưng lại không nói ra được tiếng nào, sau đó giật mình tỉnh dậy. Cô mở mắt thì nhận ra mình vẫn còn đang nằm trong phòng của mình. Rèm cửa sổ đóng không kín cho nên có vài tia sáng xuyên qua kẻ hở chiếu vào bên trong, màn đêm bắt đầu tan dần. Lại là một ngày mới bắt đầu rồi!
Tô Ca cử động cơ thể, tính duỗi người một cái, thế nhưng ngay sau đó, cô cảm giác có cái gì đó không được bình thường. Hình như có cái gì cưng cứng nằm ở giữa chân của cô, mơ hồ còn có hơi ấm của con người. Cái này là...? Thoáng cái, gương mặt trắng xanh của Tô Ca đỏ bừng. Đây không phải là phản ứng "Ngóc đầu chào buổi sáng" của đàn ông mà mọi người thường hay nhắc tới sao?
Cơ thể Tô Ca cứng đờ, nhích người muốn tránh ra. Nhưng có lẽ động tác quá mạnh khiến Trăn Sinh giật mình tỉnh giấc.
"Chào buổi sáng." Trăn Sinh dụi mắt, có chút mơ màng nói. Cậu ấy khẽ nhích người, cho nên Tô Ca cảm thấy cái vật kia dời khỏi chân cô mấy phần... Đang suy nghĩ thử coi có nên đẩy Trăn Sinh ra hay không thì nghe "Aaa!" một tiếng, hình như Trăn Sinh nhận ra cái gì, lập tức lăn mình qua một bên, chui đầu vào trong chăn, giữ chặt.
Thấy thế Tô Ca không khỏi bật cười ra tiếng. Rõ ràng người bị chiếm tiện nghi là cô, thế mà tại sao cậu nhóc này lại làm ra vẻ như mình bị thiệt thòi là sao?
Tô Ca phải dùng hết sức mới kéo ra được cái chăn. Sắc mặc Trăn Sinh lâu nay hồng hào bây giờ chuyển thành đỏ lè như cua bị luộc chính, không biết là vì mắc cỡ hay là trong chăn không đủ không khí khiến cho mê muội. Trăn Sinh ứa nước mắt, uất ức nói:
“Em không phải có ý với chị.”
“Chị biết.” Vuốt tóc cậu ấy một cách bất đắc dĩ, Tô Ca thản nhiên nói:
“Đây là phản ứng rất bình thường của đàn ông mỗi buổi sáng. Em không cần phải xin lỗi.”
Nghe vậy, hình như Trăn Sinh mới thật sự thở phào nhẹ nhõm, sau đó lại nhìn Tô Ca một cách sợ hãi nói:
“Bạch Luyện, chị không ghét em chứ?”
“Làm sao có thể như vậy?” Tô Ca ra sức vuốt vuốt đầu của cậu ấy.
“Vậy sau này Bạch Luyện có còn ngủ với em nữa không?”
“Ừ, sẽ mà.” Nghe vậy, rốt cuộc Trăn Sinh mới yên lòng.
Sau khi sáng xong, Tô Ca phải đi làm, để Trăn Sinh ở nhà, mẹ Tô sẽ nấu cơm cho cậu ấy. Lúc ra cửa, Trăn Sinh lưu luyến không muốn rời, bộ dạng như con chó con mong chờ “Chị dẫn em đi với, dẫn em đi đi, em muốn đi theo chị”. Tô Ca nhíu mày, xem ra phải tìm gấp trường học cho cậu ấy, để cậu ấy giao tiếp với người ta.
Mười một giờ rưỡi, Tô Ca mới vừa nghỉ việc thì nhận được điện thoại của mẹ Tô. Trong điện thoại, giọng nói của mẹ Tô vô cùng hoảng sợ kể lể, mới vừa rồi có một người đàn ông cao lớn gõ cửa, cửa vừa mới mở ra thì không nói không rằng bắt Trăn Sinh đi mất, còn nói là tới đón người của ông ta.
“Bịch” một tiếng, điện thoại rớt lăn lóc trên mặt đất cũng không làm cô chú ý. Trong đầu cô chỉ nghe được một câu, Trăn Sinh bị người ta cưỡng ép bắt đi, là ai? Đường Lăng hay là Tần Mặc Nhiên? Không thể nào, không thể là Tần Mặc Nhiên! Nếu l