Tác giả: Tiêu Bạch Luyện
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341388
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1388 lượt.
đàn ông kia nói:
"Còn không mau đem quần mặc vào? Hay là muốn ta trực tiếp cắt của ngươi luôn sao?"
Nhãn Kính Nam nghe vậy, đồng tử co rút nhanh một hồi, sau đó hắn thật nhanh nhặt quần lên, mặc kệ chân trái chảy máu mặc vào, khập khễnh đi tới.
Tô Ca nghe được âm thanh đùa bỡn của Trần Diên Chi:
"Tô tiểu thư lần sau cần phải sáng mắt một chút, không nên nhìn cái gì không nên , bí mật vẫn còn bí mật" .
Rồi hắn quay sang nhìn Nhãn Kính Nam nói:
"Lão Nhị, một chân này của người là vì Tô tiểu thư mà mất" .
Không đếm xỉa đến ánh mắt ngoan lệ tàn nhẫn của người đàn ông, Tô Ca chỉ hạ mi, nhìn bóng lưng hai người đàn ông này rời đi không nhịn được oán thầm, chẳng lẽ tất cả đều là lỗi của cô?
Quả nhiên là biến thái không cần lý do!
Trong thư phòng, Trần Diên Chi nghiêng người dựa vào ghế, từ từ xem tư liệu bọn thủ hạ ở Đại lục thu thập được về "Sát", sau đó, tầm mắt đột nhiên ngừng lại ở một tấm ảnh.
Trên tấm ảnh là một nam một nữ nhìn nhau cười, tuy góc độ chụp ảnh không được rõ ràng cho lắm, nhưng chỉ là dựa vào một tấm hình như vậy cũng đã để cho hắn không kìm được động lòng đã cứng rắn từ lâu. Trên ảnh, người phụ nữ khẽ ngước đầu nhìn người đàn ông bên cạnh, cằm thon cùng tình cảm ấm áp dựa dẫm như ánh sáng nhạt trong đôi mắt kia khiến cho cô vốn là chỉ là khuôn mặt xuất chúng lại nhiều thêm mấy phần khí khái xinh đẹp, linh động như cáo. Tại sao. . . . giống "người ấy" như vậy? . Nhìn cẩn thận mấy lần nữa, nhịp tim Trần Diên Chi cũng trở nên dồn dập, thế gian này, thật sự sẽ có người, dáng dấp giống “người ấy" như thế ư?
Còn người đàn ông đứng bên cạnh cô gái kia, bộ dáng cũng là dịu dàng, thanh tao như ngọc. Nếu là người thật đứng ở trước mặt giây phút này, thật là một đôi đẹp đẽ cân xứng cỡ nào.
Ánh mắt Trần Diên Chi khẽ nheo lại, hắn thấy rõ ràng dòng chữ phía trên, Vô Ảnh của "Sát" và người phụ nữ của hắn sao? Chậc chậc, một tiểu hồ ly mê người như vậy, làm sao không thể thuộc về hắn đây? ? Huống chi, cô lại là người đầu tiên chỉ dựa vào một tấm hình lại có thể cho hắn cảm giác giống "người ấy" đến vậy.
Côn Minh: Trần Lê đang thu xếp quần áo và đồ dùng hằng ngày để ngày mai cùng Hiên Mộc đi Hồng Kông, đột nhiên, thân thể chợt rùng mình một cái. Sờ cằm, khi ấy cô hoàn toàn không biết, mình đã bị một con rắn độc theo dõi.
Tay Trần Lê cứ tìm mãi trong tủ quần áo, suy nghĩ xem anh sẽ mặc quần áo gì, thực ra đôi tay kia đang hơi run rẩy. Từ hôm anh nói muốn đi Hồng Kông thì trong lòng cô không hiểu tại sao rất lo lắng, có dự cảm xấu.
Một đôi tay thon dài đẹp mắt chậm rãi ôm hông cô từ sau lưng. Mùi hương quen thuộc bay tới, người đàn ông ngả đầu trên vai cô. Vòng tay ôm chặt hông, Trần Lê cảm thấy cả người mình cũng được mùi hương này bao quanh.
"Hiên Mộc" . Trần Lê không nhịn được gọi tên anh, mấp máy môi muốn nói gì đó. Nhưng giọng nói đàn ông nhanh chóng vang lên: "Không thể!" .
Đây chính là nhược điểm của việc hiểu nhau quá rõ. Cô vừa rồi chỉ muốn hỏi anh, lần này có thể không đi hay không, nhưng anh lại nhanh chóng chặt đứt ý nghĩ này. Thở dài một hơi, Trần Lê nói:
"Vậy hãy để cho em đi cùng anh đi" .
Thay vì cứ ở đây chờ đợi, trong lòng lại cứ thấp thỏm bất an, thì cứ thế đi cùng anh, ở bên cạnh chăm sóc anh, sống chết cũng cùng nhau, thế chẳng phải là tốt hay sao?
Hiên Mộc nghe thế, đôi tay đang đặt ở eo từ từ đưa lên trên, rồi cầm lấy tay cô. Đôi tay anh nắm lấy tay cô, đem bàn tay nhỏ bé của cô bao bọc ở bên trong. Hiên Mộc dịu dàng, giọng nói như mùa xuân phá tan băng giá:
"A Lê, em không phải miễn cưỡng đi cùng. Yên tâm, có Mặc âm thầm xử lý ở bên kia, không có việc gì đâu.”
Biết anh đang trấn an mình, chuyến đi này cô cũng biết được ra nguy hiểm, thế giới ngầm ở Hồng Kông luôn ngông cuồng hơn so với trong nước, Hồng Kông cũng là nơi bắt nguồn của “ văn hóa lưu manh”. Nghe anh trấn an, tâm trạng bất ổn của cô cũng dịu xuống một chút.
Quay đầu lại trao cho Hiên Mộc nụ cười mười phần tin tưởng. Trần Lê đẩy anh ra, tiếp tục công việc ban đầu. Hiên Mộc thấy cô dọn cả tủ quần áo, ngay cả quần lót cũng gấp thật chỉnh tề, môi mỏng vẽ ra nụ cười ấm áp, nụ cười ấy khôn giống với nụ cười bình thản không cảm xúc thường ngày, mà ngược lại là từ khóe môi tràn tới khóe mắt, trong đôi mắt đều là ấm áp.
Tình yêu sẽ ngọt ngào bao lâu? Dũng khí duy trì được bao lâu? Lúc đó Trần Lê không biết, nhưng trong lòng cô biết rõ, ánh mắt ấm áp của người đàn ông này, thật sự làm cho người ta muốn chết chìm trong ấy.
Hồng Kông, sáu giờ tối. Dinh thự Vân Nam, đứng đầu Hội Tam Hợp. Tần Mặc Nhiên nhìn người đàn ông đối diện đang nhắm mắt tĩnh tâm suy nghĩ, đôi mắt tập trung quan sát. Người đàn ông này rất trẻ, theo như con mắt của anh, chắc chắn không quá hai lăm tuổi. Khuôn mặt cũng được coi là thanh tú, dĩ nhiên đó là khi bạn không quan tâm đến vét sẹo dữ tợn kéo dài từ mắt xuống quai hàm trên mặt anh ta.
Người bình thường thấy vết sẹo kinh khủng dữ tợn kia cũng phải chán ghét hoặc hãi hùng....Nhưng Tần Mặc Nhiên nhìn thấy trong mắt của anh ta chỉ có yê