Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đánh Bại Lính Đặc Chủng

Đánh Bại Lính Đặc Chủng

Tác giả: Tiêu Bạch Luyện

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341379

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1379 lượt.

ảnh có hình của một người phụ nữ. Mắt ngọc mày ngài, cả người toát ra khí chất xinh đẹp, nhưng lại làm cho Tần Mặc Nhiên cảm thấy vô cùng khiếp sợ. Người phụ nữ này cùng với nữ nhân của Hiên Mộc là Trần Lê quá giống nhau.
Tần Mặc Nhiên có chút không tin, mặc df không có giống nhau như sinh đôi, nhưng khí chất cùng dung mạo này, lại giống vô cùng. Lại nghe thấy Vân Nam nói tiếp:
“Người này là Văn Thư. Nhược điểm của Trần Diên Chi, đây chắc chắn chính là cái gai trong tim của ông ta. Chỉ là... Văn Thư đã chết.’
Anh ta ngẩng đầu nhìn Tần Mặc Nhiên:
“Tần Tông Chủ, những năm gần đây, tôi cố gắng tìm kiếm người giống Văn Thư, hi vọng có thể để ở bên người Trần Diên Chi. Mà...”
Nghe được thế Tần Mặc Nhiên ngẩng đầu lên nói:
“Vậy thì làm phiền Vân Chủ tiếp tục tìm...”
Thật ra khi nhìn thấy tấm hình kia, anh cũng có ý tưởng giống thế, nhưng mà anh đã phủ quyết ngay rồi. Anh nghĩ tới Hiên Mộc, Trần Lệ là nữ nhân của Hiên Mộc, anh không muốn người anh em của mình cả đời đều không được hạnh phúc. Trước mắt hiện ra khuôn mặt của Tô Ca đã thay đổi trở nên hờ hững rất nhiều, mơ hồ có một loại đau lòng cảm xúc lướt qua trái tim anh. Tiểu Cách Cách, lần đó thật sự anh không nên đối xử với cô như thế.
Đại sảnh sân bay, Hồng Kông. Sáng thứ hai, mười giờ.
Trần Lê cầm tay Hiên Mộc đi xuống máy bay, thỉnh thoảng nhìn một chút Hiên Mộc, trên lưng anh có túi lớn, còn tay phải lại xách theo một rương hành lý, nhìn đi nhìn lại cũng chỉ có cảm giác ngọt ngào như mật ở trong đầu. Người đàn ông này nhìn thì gầy, nhưng sức lực thì không nhỏ, không để cho mình cầm cái gì, sợ cô mệt nhọc. Mặc dù cô cũng lo anh mệt, nhưng tốt hơn hết cứ nghe theo lời anh.
Ra khỏi phi trường cửa chính sau, Hiên Mộc nhìn lướt qua, nhìn thấy người đang dựa vào xe nhìn đông nhìn tây.
“Tư Tể!” Anh gọi. Chỉ thấy người đàn ông kia đi tới, tự giác giúp đỡ Hiên Mộc cầm hành lí, còn toét miệng cười với Trần Lê nói: “Chị dâu”. Nụ cười kia quá rực rỡ, suýt nữa khiến Trần lê hoa mắt. Trần Lê nghe thế chỉ cười nhạt đáp “Chào cậu”. Trong lòng cảm thấy hôm nay mình bắt đầu chính là người phụ nữ của đại ca xã hội đen.
Ba người cùng lên xe, chạy vào chục km, dừng lại ở trước cửa khách sạn. Hiên Mộc cùng Ars đi đăng ký phòng rồi sau đó mang đồ vật đi cất. Trần Lê đi theo sau bọn họ. Đến gian phòng, cất đồ xong, Hiên Mộc bình tĩnh nhìn Trần Lê, nói:
“A Lê, anh muốn đi họp cùng Mặc, em mấy ngày này ở đây đi, nếu chán thì gọi Ars ra ngoài cùng, đi dạo, ngắm cảnh khắp nơi đi.”
“Được, anh đi đi.”
Trần lê cười trả lời. Thật ra lúc ở trên máy bay bọn họ đa thương lượng. Trần Lê không thể lúc nào cũng đi theo sau Hiên Mộc, cô đi theo anh chỉ làm phiền mà thôi. Coi như không được làm tay trái tay phải, cô cũng không cho phép mình biến thành túi xách để vướng víu anh.
Sau khi Hiện Mộc đi, Ars cũng đi, nhưng khi đi để lại số điện thoại cho Trần Lê, bảo đảm tuyệt đối là cô gọi tới. Trần Lê cười cười để cho anh ta đi nghỉ ngơi. Rồi sau đó tắm rửa sạch sẽ, đi tới tầng năm là phòng ăn của khách sạn. Trần Lê gọi món ăn, chẳng biết tại sao, tại thời điểm cô gọi món, phục vụ nhìn cô bằng ánh mắt rất lạ, thậm chí có loại tâm tình hưng phấn. Quay đầu nhìn lại không thấy gì, chắc là cảm giác của cô thôi. Thế nhưng cô cũng bắt đầu nghi thần nghi quỷ.
Sau khi ăn cơm trưa, cô đặt đũa xuống, lại uống một chút rượu vang đỏ. Nhưng trong chốc lát, đầu có cảm giác choáng váng. Trần Lê thầm nghĩ một tiếng “Không được rồi”
Vừa định đứng dậy, thân thể liền mềm nhũn, không có sức di chuyển, thậm chí mở miệng cũng không có âm thanh. Lúc này chỉ có một người đàn ông dáng dấp rất bình thường từ cửa đi tới bên cạnh cô, đem người cô ôm lên, rồi chuyển đầu cô dựa vào ngực hắn, trêu chọc nói:
“Cho dù tức anh, cũng không được uống say như thế!”
Cả người Trần Lê không thể cử động, miệng cũng không thể nói được, nhưng đôi mắt của cô lại toát ra lửa! Cô vô cùng chắc chắn mình không biết người đàn ông này, hơn nữa, vừa rồi trong rượu còn bị hạ thuốc. Xem ra tất cả đều là kế hoạch. Vậy người này là ai? Là kẻ thù của Hiên Mộc sao? Nếu bọn họ vừa đến Hồng Kông đã bị theo dõi, thì Hiên Mộc sẽ không có việc gì chứ?
Vừa nghĩ vậy, lòng Trần Lê bỗng biến thành mớ bòng bong. Nam nhân ôm Trần Lê đi ra khỏi cửa phòng ăn, đi xuống căn phòng ở lầu dưới. Người phục vụ có ánh mắt kỳ lạ vừa rồi bỗng nhiên đi tới, theo sau và nói:
“Anh Binh, như thế nào? Rất giống với người phụ nữ Vân đại ca tìm phải không?” Cái người đàn ông được gọi là anh Binh đó nói: “Rất giống. Chỉ là còn cần Vân đại ca xem xong mới có thể xác nhận.”
Chỉ thấy người phục vụ nam kia khuôn mặt không khống chế được mà vui mừng, hắn nói: “Anh Binh, nếu cô gái này phù hợp với yêu cầu của Vân đại ca, chúng ta lần này có thể kiếm bộn tiền rồi”






"Giống hay không? Có hài lòng hay không?" Nghe được như thế, Trần Lê đã có thể lờ mờ đoán được chuyện gì xảy ra, nhưng mọi thứ đều quá mờ ảo, chợt lóe rồi biến mất, cô chỉ cảm thấy đầu óc dần hô