XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đánh Cắp Tình Yêu

Đánh Cắp Tình Yêu

Tác giả: Tuyết Mặc

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 134712

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/712 lượt.

hông xảy ra.”
Nghe đến đó, Giản Tình nhợt nhạt nở nụ cười: “Anh đến, là vì anh lo lắng cho em. Điều này sẽ chỉ làm em cảm thấy hạnh phúc, anh cũng không cần tự trách mình. Hơn nữa, nếu không phải em kiên trì, anh cũng đã sớm công khai quan hệ, chuyện ngày hôm nay cũng sẽ không xảy ra.”
Chính là như vậy, sự chăm sóc dịu dàng của cô gái nhỏ này lúc nào cũng sâu sắc như vậy. Dù ở bất kỳ đâu, mỗi khi cô nói ra những lời này, đều như một liều thuốc ngọt ngào, làm cho tâm trạng anh trở nên mềm mại dị thường, cuối cùng thầm nghĩ muốn giấu cô thật sâu ở trong lòng, không bao giờ buông tay nữa.
Hai tay mở ra, lại gắt gao thu cô vào lòng, đem mặt vùi vào giữa mái tóc tản ra từng đợt thơm ngát của cô, hít vào một hơi thật sâu, Phương Khiêm nói: “Tóm lại, anh đã để em tủi thân rồi.”
Một giọt nước mắt nóng hổi vui mừng không báo trước rơi xuống từ hốc mắt của cô. Cô nghẹn ngào không nói nên lời, chỉ có thể tùy tiện lắc lắc đầu. Có những lời này của anh, cho dù có bị tủi thân nhiều hơn nữa cũng không thành vấn đề. Chỉ cần anh nguyện ý vĩnh viễn yêu cô, nguyện ý đặt cô ở trong lòng thì sự tủi thân của cô đâu có gì đáng nói. Nếu tình yêu của anh sẽ mang tủi thân đến cho cô, thì đó cũng chính là sự tủi thân hạnh phúc nhất.
Thời gian lúc bọn họ gắt gao ôm nhau nháy mắt đã ngưng đọng lại. Trời biển trong lúc đó chỉ còn tình yêu của hai bọn họ đang thỏa thích rong chơi, tản bộ.
“Khiêm, khiêu vũ cùng em đi.” Giản Tình rốt cục ngẩng đầu từ trong lòng anh, ngọt ngào đề nghị.
“Bây giờ?” Phương Khiêm nhíu mày.
“Vâng, bây giờ.” Hôm Noel đó, cô không thể khiêu vũ cùng anh, cho nên nhân dịp này để cô thỏa sức hưởng thụ tình cảm dịu dàng của anh đi.
“Đây là vinh hạnh của anh.” Phương Khiêm biết nghe lời làm ra tư thế mời khiêu vũ.
Giản Tình hạnh phúc đặt đôi tay nhỏ bé vào lòng bàn tay đang mở ra của anh, trong nháy mắt đã bị bàn tay to ấm áp của anh nắm lấy.
Bờ cát mềm mại chính là sân khấu xinh đẹp nhất, tiếng sóng biển rít gào chính là âm nhạc êm tai nhất của bọn họ. Lúc này trong mắt mỗi người chỉ còn có đối phương, đôi chân giẫm theo lời hát không chút tiếng động, khiêu vũ một khúc nhạc tuyệt vời, ngọt ngào động lòng người nhất.






Lễ Giáng Sinh thành phố S không có những bông tuyết trắng xóa, nhiệt độ ấm nhưng cũng không cao. Do hai ngày nay gặp một luồng không khí lạnh thổi qua, nhiệt độ lúc nào cũng vào khoảng 5, 6 độ. Làn gió Bắc mang theo những cơn mưa lạnh, thổi vào người run bần bật. Thời tiết như vậy làm cho người ta ngần ngại không muốn ra khỏi nhà.
Bị đồng hồ sinh học của cơ thể quấy phá, đúng 7h Giản Tình tỉnh giấc, cử động cơ thể, lại phát hiện mình đang bị anh ôm chặt không thể động đậy. Cảm giác ấm áp làm cho cô không nỡ đứng lên, giương mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, một màn sương mù dày đặc, lại là một ngày mưa dầm lạnh chết người.
Hôm nay là lễ Noel, công ty cho nghỉ một ngày, vừa vặn thời tiết như thế này, quả nhiên là thời gian quý báu để ngủ nghê, làm biếng. Giản Tình cười cười, gối đầu lên tay Phương Khiêm rồi lại rơi vào trong giấc ngủ.
Lúc tỉnh lại, là do người nào đó bên cạnh quấy rầy.
Anh hôn sâu làm cho cô thiếu chút nữa không thở nổi, Giản Tình thò tay đẩy anh ra, anh lại đè nửa người dưới xuống, cũng không ngừng hôn cô.
Giản Tình nghe bà ta nói xong, cảm thấy hoảng sợ. Tại sao lễ phục Phương Khiêm tặng cô lại do quản gia nhà anh mang đến? Tại sao Phương phu nhân lại đột nhiên tặng trang sức cho cô? Điều này làm cô cảm thấy khó hiểu, bèn vội vàng nói: “Lễ phục tôi nhận, nhưng đồ trang sức quý giá như vậy thì tôi không thể nhận được.”
“Thiếu gia bảo tôi chuyển lời cho cô, đây là chút tấm lòng của lão phu nhân, cô hãy nhận lấy. Còn nữa, hôm nay thiếu gia sẽ không về đây, buổi tối còn có tiệc cần cậu ấy tham dự.”
“Tôi biết rồi.” Giản Tình nhận lấy hộp quà, nhìn quản gia nở nụ cười, nhưng đối phương thật sự quá mức nghiêm túc, làm cho cô kiên trì không đến hai giây đành phải thu lại.
“Vậy chúng tôi xin cáo từ.” Quản gia gật đầu, xoay người rồi rời đi, từ đầu tới cuối không hề có ý định vào nhà.
Cô gái vẫn theo bên cạnh chờ quản gia đi ra ngoài thì đột nhiên đến trước mặt Giản Tình nói nhỏ: “Chị thật xinh đẹp, em rất thích chị.” Nói xong cũng xoay người đi.
Giản Tình bị sự xuất hiện đột ngột của hai người làm cho mơ màng, giật mình nhìn họ vào thang máy đi khỏi mới mang hộp quà vào nhà.
Bên trong là một bộ lễ phục dạ hội màu trắng tinh khiết, dáng hở vai, đuôi váy chấm đất, kiểu dáng đơn giản tự nhiên, Giản Tình vừa thấy đã thích vô cùng.
Ở trong hộp lễ phục còn có một hộp trang sức màu xanh tơ tằm. Vừa mở ra đã thấy một chiếc vòng cổ được chế tác tinh xảo, toả ra ánh sáng loá mắt. Trên mặt chiếc dây chuyền có một viên kim cương rất lớn, ước chừng vài Cara. Giản Tình cảm thấy toàn thân choáng váng.Vòng cổ như vậy, bình thường chỉ đặt ở trong tủ kính để triển lãm cho mọi người chiêm ngưỡng, ai lại dám mang một đống trang sức như vậy ra ngoài rêu rao chứ.
Không biết vì sao mẹ Ph