Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đánh Cắp Tình Yêu

Đánh Cắp Tình Yêu

Tác giả: Tuyết Mặc

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 134715

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/715 lượt.

ằng viên kim cương trên chiếc vòng tay của chị là giả đi?”
Giản Lình nhìn chiếc vòng trên cổ tay, tinh nghịch cười: “Thật có lỗi, cái này là kim cương thật.”
“Xong rồi, em đã bị tổn thương, chúng ta coi như không quen biết. Thật là không cho người ta sống mà.” Tiểu Lâm khổ sở kêu lên.
“Lâm Kiều Kiều, em mà dám bỏ đi, sau này nếu phải viết bản báo cáo, chị nhất định sẽ không giúp em nữa.”
Tiểu Lâm mặt như đưa đám nói: “Chị Tình, chị cứ nhất định phải uy hiếp em thế sao?”
“Chiêu này thật có ích, không được phản đối.”Giản Tình che miệng, dịu dàng cười.
Nụ cười này quả là có lực sát thương rất lớn, đám đàn ông xung quanh cô, không hẹn mà cùng cảm thấy ngại ngùng.
Đang đùa với Lâm Kiều Kiều, trong túi xách đột nhiên vang lên tiếng chuông điện thoại. Giản Tình vội vàng đặt ly xuống, lấy di động ra, bèn nhìn thấy tin nhắn của Đầu heo.
“Em đến hội trường chưa?”
Giản Tình nhìn Tiểu Lâm, thấy cô không đi tới nhìn trộm, mới yên tâm nhắn tin lại: “Em vừa mới đến, đông người thật, bao giờ thì anh đến?”
Không để cô đợi lâu, đầu heo lập tức nhắn tin lại: “Anh đang ở trên xe, anh sẽ đến ngay. Em lấy số chưa? Là số gì nói cho anh biết.”
Giản Tình không hiểu tin nhắn của đầu heo nói gì, bèn ngẩng đầu lên hỏi Tiểu Lâm: “Tiểu Lâm, em đã lấy số chưa?”
“Em lấy rồi, chị chưa lấy à?” Tiểu Lâm lắc lắc tay phải, chìa ra một tấm thẻ màu phấn hồng, ở giữa thắt một sợi ruy băng màu vàng kiểu dáng khá đẹp, được gắn trên tay: “Dãy số trên này là để chút nữa phát thưởng, rất quan trọng đó.”
Giản Tình hiểu ra, gật đầu: “Cái này lấy ở đâu vậy?”
“Ở ngoài cửa, họ không đưa cho chị à?”
“Không.”
Tiểu Lâm cười: “Chắc hai anh chàng kia chỉ lo nhìn chị nên quên mất cả chuyện này.”
Giản Tình giận dỗi: “Đừng nói nhiều, đi lấy với chị đi.”
Hai người cùng đến bàn làm việc lấy số cho Giản Tình, Tiểu Lâm còn ân cần buộc lên tay giúp cô, sau đó tự thưởng thức nút thắt hình con bướm của mình, có vẻ rất hài lòng.
Giản Tình nhìn dãy số: “0027″ vừa đúng với số tuổi của cô. Cô lập tức nhắn tin cho đầu heo, đầu heo bèn dặn dò: “Không cho phép uống rượu cùng đồng nghiệp nam, không cho phép khiêu vũ cùng đồng nghiệp nam…”
Giản Tình nhìn tin nhắn, bật cười. Thật đúng như Tần Tiểu Ý hay miêu tả anh là đồ keo kiệt. Có điều, đối với tính cách bá đạo của Phương Khiêm, cô cũng cảm thấy rất ngọt ngào.
“Đây không phải là Giản trưởng ban sao? Thật may mắn được gặp cô.” Giản Tình cùng Tiểu Lâm trở lại hội trường, liền bị mấy người vây quanh. Mặc dù dùng hai chữ “vây quanh” có vẻ hơi quá, vì thật ra chỉ có mấy cô gái đứng trước mặt hai người, không khí có vẻ căng thẳng.
Nhìn thấy người đang cản đường mình, Giản Tình mỉm cười : “Chào Bạch trưởng phòng.” Giản Tình luôn luôn cư xử hiền hoà với người khác, cũng ít khi cảm thấy ghét một ai. Nhưng từ hôm mua quần áo lần trước, ấn tượng của Giản Tình về Bạch Lị Lị trở nên khó chịu, cảm giác này rất hiếm thấy.
Bạch Lị Lị vừa trông thấy Giản Tình đã hận đỏ cả mắt. Con bé đáng chết này, không chỉ cướp mất danh hiệu hoa khôi của cô, mà vừa mới xuất hiện ở hội trường đã lập tức trở nên nổi bật. Cơn uất hận này, cô thật sự không nuốt trôi. Hơn nữa, bên cạnh mọi người ồn ào xung quanh, cô ta còn tỏ ra kiêu ngạo, không coi ai ra gì.
Vừa rồi không nhìn rõ, Bạch Lị Lị nghĩ quần áo Giản cùng lắm cũng chỉ là hàng hiệu trong nước. Lúc này đến gần, Bạch Lị Lị lập tức chấn động, tâm trạng trở nên bối rối. Mặc bộ này đúng là muốn làm người khác bẽ mặt đây mà! Lễ phục dạ hội số lượng có hạn của Chanel, dù nó có hoá thành tro cô cũng nhận ra được. Lần trước nhìn thấy nó trên tạp chí, cô đã rất thèm muốn, nghĩ rằng nếu Cao Nguyên mà mua bộ váy này cầu hôn cô, cô nhất định sẽ cưới anh ngay lập tức.
Bây giờ, bộ váy cô ước ao đang lù lù ngay trước mắt. Giờ chỉ có thể dùng hai từ xấu hổ và giận giữ để miêu tả tâm trạng hiện tại của cô.
Một người đứng bên cạnh cũng nhận ra bộ váy này, bèn kinh ngạc kêu lên: “Giản tiểu thư, bộ váy này là mẫu mới nhất của Chanel!”
Trang phục lộng lẫy và quý giá luôn là ước ao của mọi phụ nữ, không có tiền mua thì không xấu hổ. Đáng xấu hổ là khi người ta bàn về thứ gì mình cũng không biết. Việc này đương nhiên sẽ không xảy ra với các cô gái có thành phần trí thức, tinh anh trong người.
“Thật lợi hại, tạp chí nói bộ váy này rất quý giá, rất nhiều ngôi sao của Hollywood cũng tranh nhau mua về để sưu tầm.” Có người phụ hoạ theo.
Giản Tình cảm thấy hơi nhức đầu, cô không nghĩ rằng trang phục cũng có thể trở thành tiêu điểm bàn tán. Nếu biết hậu quả như vậy, cô chắc chắn sẽ do dự có mặc nó hay không. Nghĩ lại Tần Tiểu Ý chắc cũng biết rõ giá trị của bộ váy này, vậy mà không nói cho cô, còn muốn đi theo để xem trò vui. Thật đúng là phong cách của Tần Tiểu Ý.
Việc làm cho Giản Tình dở khóc dở cười là, đề tài được mọi người nói tiếp theo đã chuyển từ bộ váy sang vóc dáng của cô. Từ vóc dáng lại nói đến khí chất, từ khí chất lại chuyển sang trang sức trên người cô. Bất cứ đồ trang sức nào xuất hiện trên người cô đều bị mọi người xem xét và bì


Snack's 1967