Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa
Tác giả: Tuyết Mặc
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 134734
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/734 lượt.
đây Bạch Lị Lị triển khai không có nhiều việc lắm, cũng như không thật sự cần đến sự trợ giúp của bộ phận kỹ thuật. Thử hỏi tập đoàn Phương thị sao có thể bỏ ra một số tiền lớn để chi trả cho những nhân viên vô dụng? Có thể vào được tổng công ty Phương thị, cho dù không phải hoàn hảo thì cũng là xuất sắc. Việc Bạch Lị Lị tìm cô đến, ở trong mắt mọi người rõ ràng là rảnh rỗi kiếm chuyện gây sự.
Giản Tình cũng không cáu kỉnh hay nóng nảy. Mới đầu đến đây, có nhiều việc không rõ, cô đều không ngại tìm hiểu, học hỏi. Mà những việc cô làm chỉ đơn giản là chạy đi chạy lại, làm các việc lặt vặt ở sân bãi.
Nhưng chỉ việc nhỏ như vậy mà Bạch Lị Lị cũng xé ra to. Một sự kiện mà làm cho mọi người đều tất bật. Ở trong mắt thủ trưởng, Bạch Lị Lị là người làm việc chăm chỉ, cẩn thận, còn cấp dưới của cô thì lại khổ không nói hết.
Hôm nay Giản Tình và vài người khác vì một việc nhỏ mà phải ở lại tăng ca. Vừa hơn tám giờ tối, di động của Giản Tình liền đổ chuông, là điện thoại thúc giục của Phương Khiêm. Tuy rằng trước khi tan tầm, cô đã gọi điện thông báo cho anh, nói rằng mình có thể phải tăng ca đến 8h. Vì thế, vừa đến 8h, đại thần liền không thể kiềm chế được, cô vừa mở ra nghe đã thấy anh giục giã. Vừa thêm mười phút anh lại gọi lần nữa, giờ đến lần này đã là lần thứ ba liên tiếp.
Giản Tình vừa a lô một tiếng, đã nghe thấy Phương Khiêm đang nói ở đầu bên kia: “Anh đang trên đường đến công ty, đón em về nhà”.
Giản Tình nhìn xung quanh, nhỏ giọng thở dài: “Vâng, anh cứ đến văn phòng chờ em, em làm xong rồi sẽ đến tìm anh.”
Tắt điện thoại, Giản Tình lo lắng suy nghĩ. Giọng điệu của Phương Khiêm có vẻ khang khác, hay là vì cô tăng ca về muộn nên anh giận dỗi? Trước đây cô rất ít tăng ca, thỉnh thoảng cũng có, nhưng nhiều nhất cũng chỉ thêm một, hai giờ, cơ bản vẫn có thể về nhà ăn tối cùng anh. Nhưng hai ngày hôm nay, Bạch Lị Lị luôn tìm rất nhiều danh mục, làm cô không thể không tăng ca. Kỳ thực Giản Tình không ngại tăng ca, chẳng qua cô lo rằng cứ như vậy thì sẽ luôn bỏ lỡ thời gian ăn tối cùng Phương Khiêm.
Nếu Phương Khiêm chỉ gọi một, hai lần thì không sao nhưng anh đã gọi đến ba, bốn lần thì chắc chắn anh đang khó chịu. Giản Tình cũng cảm thấy cứ tiếp tục như vậy không phải là giải pháp tốt, dù sao cũng phải tìm cách giải quyết mới được.
Đến 8h30, không đợi Phương Khiêm gọi điện giục, Giản Tình đã nhanh chóng thu dọn đồ đạc, lên thang máy đi tới văn phòng anh. Cửa ban công khép hờ, ánh sáng từ cánh cửa hắt ra khiến Giản Tình cảm thấy ấm áp.
Nhẹ nhàng đẩy cánh cửa văn phòng bằng gỗ, cô lập tức nghe thấy tiếng Phương Khiêm nói chuyện điện thoại. Giọng nói truyền ra âm u, làm người ta phải kính sợ: “Nói vậy là gần đây bộ phận thị trường không tăng ca? Vậy tại sao ở công ty lại có bộ phận tăng ca? Được, tôi biết rồi.”
Giản Tình chỉ nghe qua loa, không rõ nội dung, liền thuận miệng hỏi: “Trễ như vậy anh còn gọi điện cho ai thế?”
Phương Khiêm để điện thoại xuống, ngồi dựa lưng vào ghế sô-pha, hai tay khoanh trước ngực, sắc mặt hơi lạnh lùng. Ở trước mặt người khác anh thường biểu lộ vẻ mặt này, nhưng trước mặt cô thì rất hiếm.
Cô chỉ nghe thấy anh nói: “Vừa rồi Lưu trưởng phòng nói bộ phận họ gần đây không tăng ca, mà em đã tăng ca liên tục bốn ngày, anh nghĩ em nên giải thích lý do cho anh.”
Giản Tình nghe vậy, cúi xuống, trầm mặc một lúc, hỏi lại: “Anh nghi ngờ em?”
Không biết từ lúc nào, Phương Khiêm đã đứng dậy đi đến trước mặt cô, thở dài một tiếng, ôm cô vào lòng thì thầm: “Không phải anh nghi ngờ em, mà anh giận vì việc gì em cũng không nói cho anh biết.”
Giản Tình tựa vào ngực anh, cảm nhận sự ấm áp của anh, lắng nghe nhịp tim đập mạnh mẽ. Cô bỗng cảm thấy một ngày vất vả mệt mỏi, tại thời điểm này đã tiên tan hết.
“Tình, nói cho anh biết đã xảy ra truyện gì?” Sau lễ Nô-en có vài lời đồn đại nhảm nhí, anh cũng biết ít nhiều. Nhưng nếu chưa thể trực tiếp công khai mối quan hệ của hai người, thì cứ như vậy cũng khiến mọi người từ từ thích ứng.
“Mấy ngày này em đều đi đến bộ phận quan hệ xã hội để hỗ trợ.” Giản Tình trả lời chi tiết.
“Bộ phận quan hệ xã hội? Em làm trưởng ban ở bộ phận thị trường, chạy tới bộ phận quan hệ xã hội làm gì?” Phương Khiêm hơi ngạc nhiên, tách ra khỏi người cô, nghi hoặc nhìn.
Giản Tình đem lí do mà Bạch Lị Lị đưa ra nói cho Phương Khiêm nghe. Phương Khiêm nghe xong, lắc đầu: “Vậy quả thực là quái lạ, cô ta muốn làm gì?”
Giản Tình vốn không muốn phiền hà tới nhiều người, đương nhiên sẽ không nói lí do ghen tị của Bạch Lị Lị, cô chỉ dịu dàng nói: “Có thể cô ấy thật sự cần người giúp đỡ.”
Đối với cô gái tên Bạch Lị Lị, Phương Khiêm đương nhiên có ấn tượng. Trước đây có lần xã giao, anh vì bất đắc dĩ nên từng đưa cô ta đi cùng. Tuy ít tiếp xúc nhưng anh khá rõ tính cách của cô ta. Cô ta chỉ là một đại tiểu thư được nuông chiều nên kiêu ngạo mà thôi.
“Mặc kệ phải giúp việc gì, em không được tăng ca.” Nực cười, mặc dù bây giờ bọn họ làm việc cùng nhau, nhưng mỗi ngày chỉ có thể thoải mái bên nhau vài tiếng ở nhà, giờ ngay cả chú