XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đánh Cắp Tình Yêu

Đánh Cắp Tình Yêu

Tác giả: Tuyết Mặc

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 134740

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/740 lượt.

m người ở đâu nữa, vừa lãng phí thời gian lại vừa lãng phí sức lực. Hơn nữa tôi không yêu cầu cô tham gia quảng cáo, chỉ muốn chụp một bức ảnh cho áp-phích tuyên truyền giai đoạn đầu thôi, cô đừng từ chối nữa.” Lý Duy lại bắt đầu thuyết phục Giản Tình không ngớt lời.
Giản Tình đã bị anh ta làm phiền hai ngày rồi, cô đi làm thì anh ta nhất định sẽ có mặt, không chỉ ảnh hưởng đến công việc còn ảnh hưởng đến tâm trạng của cô nữa.
Sáng nay, Giản Tình đã nói với Bạch Lị Lị chuyện này, hy vọng Bạch Lị Lị ra mặt cự tuyệt Lý Duy giúp cô, nhưng Bạch Lị Lị không những không đáp ứng, ngược lại còn lạnh lùng khuyên cô, “Việc này tôi không có cách nào cả, trước đây anh ta đã chọn rất nhiều người nhưng đều không vừa ý. Với lại chỉ là việc chụp ảnh thôi, đáp ứng anh ta có gì khó khăn đâu.”
Bị Bạch Lị Lị cự tuyệt, Giản Tình càng thêm phiền muộn. Cứ ở nơi quái quỷ này, cô nhất định sẽ phát điên mất thôi.
“Nhiếp ảnh Lý, đây không phải vấn đề lãng phí mà là vấn đề nguyên tắc. Nếu tôi có hứng thú thì đã sớm đáp ứng anh rồi, cũng không cần anh mỗi ngày tới thuyết phục tôi. Mời anh về cho, việc tìm nhân viên chúng ta sẽ thương lượng sau.”
Lý Duy giở giọng xem thường, “Cô thật sự không suy nghĩ thêm ư? Nói không chừng khi xuất hiện trên áp-phích này, cô sẽ may mắn được tiến vào giới nghệ thuật. Cảnh tượng lúc đó, bây giờ cô không tưởng tượng nổi đâu.”
Giản Tình hết nói nổi, bây giờ ngay cả chụp ảnh cho áp-phích cô cũng không thích, Lý Duy lại còn muốn giúp cô tiến vào giới nghệ thuật, là cô không nhạy bén hay là Lý Duy quá điên khùng?
Giới nghệ thuật quả là có nhiều cảnh tượng mà cô không thể tưởng tượng nổi, nhưng cô có thể tưởng tượng được nếu cô thật sự tham gia vào giới nghệ thuật thì anh hẳn sẽ nổi điên lên mất.
Thấy nói không lại anh ta, Giản Tình chỉ có thể lặng im, vẻ mặt không vui, vùi đầu vào đống công văn, coi anh ta như không khí không thèm để ý đến.
Lý Duy cũng là người ý chí kiên định, bền bỉ, thấy Giản Tình không để ý đến mình, anh ta cũng không vội mà tìm một cái ghế ngồi xuống gần cô, nhàn nhã cầm tạp chí lên xem.
Nhìn hành động vô lại của Lý Duy, Giản Tình chỉ có thể lắc đầu bất lực.
Đến giờ ăn cơm trưa, Tiểu Lâm gọi điện thoại nói mấy ngày rồi không gặp cô, muốn cùng cô đi ăn, hẹn cô đến nhà ăn gần công ty. Giản Tình nghe thấy giọng nói yếu ớt của Tiểu Lâm, tâm trạng không còn chùng xuống nữa, chờ đến giờ cô liền vội thu dọn đồ rồi đi đến nơi hẹn.
Bởi vì có đợt gió lạnh mới, thời tiết ngoài trời âm u, Giản Tình vừa ra khỏi tòa nhà, cả người liền run cầm cập. Cô hối hận buổi sáng không mang áo lông theo, chỉ có chiếc áo khoác này thì không bớt lạnh được bao nhiêu.
Xoa xoa hai tay đi xuống bậc thang, Giản Tình thấy xe của Phương Khiêm chậm rãi ra khỏi bãi đỗ xe, đương nhiên anh cũng nhìn thấy cô nên xe giảm tốc thư thả đi tới.
Bốn phía đều có người nên Giản Tình không thể tiến đến chào hỏi, chỉ có thể liếc mắt đưa tình với người ngồi trong xe, nụ cười rực rỡ làm Phương Khiêm ngồi bên trong gần như không mở được mắt.
“Giản Tình, bên ngoài rất lạnh, sao cô không khoác thêm áo ấm.” Có người phía sau cô gọi, cùng với giọng nói là một chiếc áo lông mùi hương xa lạ khoác lên người cô.
Vốn dĩ Giản Tình còn đang chìm đắm trong tình cảm không lời với Phương Khiêm, đột nhiên bị tình huống này làm cho hoảng sợ. Cô xoay người lại, thấy Lý Duy đang cười rạng rỡ như ánh mặt trời, “Bây giờ thì ấm hơn nhiều rồi.”
Nếu không phải luôn cư xử đúng mực, lúc này Giản Tình thực sự muốn dậm chân. Ấm áp quỷ quái gì, lòng cô hiện tại so với thời tiết tồi tệ này còn lạnh hơn nhiều. Lúc cô vội vã quay đầu lại tìm kiếm thì xe của Phương Khiêm đã không thấy bóng dáng đâu.
Anh ấy đã nhìn thấy? Hiểu lầm rồi ư? Tức giận rồi ư?
Ngất mất thôi, sao lại có chuyện khéo xảy ra như vậy. Tên Lý Duy này quả thực là thần xui xẻo, làm phiền cô hai ngày chưa đủ lại còn làm cô ra thế này. Tuy rằng anh ta có ý tốt, nhưng cô vốn không hề muốn nhận ý tốt này. Lý Duy là “gay” thì mọi người đều biết, vấn đề là Phương Khiêm không biết, nhất định sẽ hiểu lầm.
Anh hẳn đã nhìn thấy rồi.
Phục hồi lại tinh thần, nhận thấy cái áo của Lý Duy vẫn ở trên người, cô mệt mỏi cầm áo đưa lại cho anh ta, “Không cần đâu, tôi không lạnh. Cảm ơn anh.”
“Đừng như vậy, cho cô mặc thì cô cứ mặc đi, tôi đang muốn lấy lòng cô mà.” Lý Duy vẫn duy trì nụ cười xán lạn như hoa, không hề biết rằng sự xun xoe, săn đón của mình nghiễm nhiên đã trở thành nguồn gốc gây họa.
Anh như vậy không phải là lấy lòng mà là hại người!
Giản Tình tùy tiện nhét chiếc áo vào lòng anh ta, xoay người bước vội đến nhà ăn đã hẹn với Tiểu Lâm. Trong lòng cô ngày càng bất an, nghĩ đi nghĩ lại, cô lấy điện thoại gọi cho Phương Khiêm. Có lẽ do lạnh nên bàn tay cầm điện thoại khẽ run lên.
Điện thoại vang lên hai tiếng thì Phương Khiêm tiếp máy, đầu bên kia chỉ “Alô” một tiếng rồi không thấy nói gì nữa.
“Khiêm, người vừa rồi là thợ chụp ảnh do bộ phận quan hệ xã hội mời đến, anh ấy đi theo em vì muốn em chụp ảnh áp-phích.” Giản Tình nghe giọng