Tác giả: Tuyết Mặc
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 134906
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/906 lượt.
xung đột với cô ta.” Bạch Lị Lị nghĩ rằng mình là trưởng phòng, cho dù có mắc sai lầm gì, tổng giám đốc cũng sẽ không làm khó cô trước mặt mọi người, vì thế mới can đảm tố cáo tội lỗi của Giản Tình, đổi trắng thay đen.
Ở đây phần đông người chứng kiến nghe thấy cô nói như vậy đều trừng to mắt, nhưng ngại cô ta là trưởng phòng, nên chỉ có thể giận mà không dám nói gì, nhiều nhất trong lòng cũng chỉ dám cầu nguyện cho Giản Tình.
Phương Khiêm nghe cô ta nói, nét mặt không chút thay đổi, hừ lạnh một tiếng, hỏi: “Là ai ra tay trước?”
Bạch Lị Lị nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của anh, lập tức sởn tóc gáy: “Bởi vì cô ta ăn nói rất khó nghe, tôi nhất thời không nhịn được, nên….”
“Không phải. . .” Không gian im ắng, đột nhiên có người lớn tiếng nói, “Mọi việc không phải như Bạch trưởng phòng nói.”
Mọi người quay lại nhìn người vừa nói, nhận ra người này chính là cô gái vừa mới ném tờ giấy vào đầu Giản Tình. Nhìn thấy cô dám dũng cảm đứng ra, trong lòng mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.
Phương Khiêm nhíu mày, hỏi cô gái kia: “Vậy đã có chuyện gì xảy ra? Cô nói cho tôi nghe.”
Cô gái liền dũng cảm, thuật lại mọi việc từ đầu đến cuối cho Phương Khiêm nghe, cuối cùng còn chốt một câu, “Nếu Phương boss không tin, có thể hỏi lại những người khác.”
Bạch Lị Lị lúc này mới ý thức được tình hình không thuận lợi, cuống quýt thanh minh với Phương Khiêm: “Tổng giám đốc, mọi việc không phải như cô ta nói đâu, anh đừng tin.”
Giản Tình đứng ở một bên, từ đầu đến cuối chỉ im lặng, chuyện xảy ra thật khôi hài. Vừa rồi nếu mình cố gắng nhịn một chút, không tranh cãi với Bạch Lị Lị, có lẽ mọi chuyện sẽ không thành thế này, cũng sẽ không làm kinh động tới Phương Khiêm. Bây giờ Phương Khiêm đã nhúng tay vào, chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua.
Phương Khiêm nhếch miệng, tuy rằng lộ ra nét cười nhợt nhạt, nhưng lại mang đầy vẻ nực cười, anh thản nhiên nói: ” Sở dĩ công ty thiết lập bộ phận quan hệ xã hội, mục đích là để bảo vệ cho hình tượng của công ty. Hôm nay xảy ra chuyện này, vẫn phải chú trọng đến hình tượng của bộ quan hệ xã hội. Tôi không quan tâm ai đúng ai sai, thân là trưởng phòng của bộ phận quan hệ xã hội – Bạch Lị Lị – cô không biết đây là trách nhiệm của cô sao? Thật sự tôi cảm thấy rất thất vọng trước hành động của cô!”
Nghe Phương Khiêm nói xong, Bạch Lị Lị cảm giác như mình đang rơi xuống hố băng. Cô gặp ảo giác ư? Tại sao từ khi Phương boss đến đây chỉ nhắm vào mình cô? Còn Giản Tình ở kia, tại sao anh không chất vấn tới nửa câu.
———-o0o———-
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Ha ha…, Tiểu Tình cũng đánh nhau, hình tượng đẹp trong mắt mọi người có sụp đổ không? ~\(≧▽≦)/~
[1'> : Bình hoa:
Nghĩa đen: Bình hoa có bề ngoài bóng loáng, điêu khắc tinh xảo, và thường có hình dáng chữ S cong cong, ở đây bình hoa ám chỉ những người con gái có dáng người ma quỷ, dung nhan xinh đẹp, làn da trắng mịn.
Nghĩa bóng: Bình hoa tuy đẹp nhưng rất dễ vỡ, ám chỉ người con gái xinh đẹp nhưng không có đầu óc, bất tài vô dụng.
Trong lòng Bạch Lị Lị vừa nghi ngờ vừa sợ hãi.
Buổi sáng lúc họp các trưởng phòng, Phương Khiêm gây khó dễ cho cô ngay tại hội nghị, chỉ trích nặng nề công tác gần đây của phòng quan hệ xã hội, ám chỉ cô không xứng là trưởng phòng, làm cô khó xử trước mặt mọi người, khiến cho tâm trạng hôm nay của cô u uất như bị mây đen dày đặc bao phủ.
Hơn nữa buổi sáng cô vừa bị Phương Khiêm gây khó dễ, bây giờ lại bị anh đến bắt lỗi, lúc này sợ rằng hình tượng của mình trong tâm trí anh đã có nguy cơ bị lung lay.
Tuy đã lâm vào tình trạng rất xấu nhưng với tính tình ngang bướng, cô vẫn không chịu thua mà phản bác lại: “Tổng giám đốc, nếu không phải cô ấy khiêu khích trước, tôi cũng sẽ không nhất thời mất đi lý trí.”
“Khiêu khích?!” Phương Khiêm nhướn mày, khóe mắt khẽ lướt qua Giản Tình đang ở bên cạnh, cười nhạt nói: “Bạch Lị Lị, việc đánh nhau này khá nghiêm trọng, tôi sẽ không vội vàng đưa ra quyết định, tất cả đều chờ mở hội nghị trưởng phòng lần sau rồi xử lý. Tuy nhiên, bây giờ tôi rất hứng thú muốn nghe ân oán của các cô.”
Phương Khiêm ngồi trên ghế sô-pha, vắt chân, hai tay khoanh trước ngực, lưng dựa vào ghế ung dung nhìn hai người bên cạnh: “Nói đi, vì sao lại đánh nhau?”
Giản Tình vẫn im lặng như trước, ánh mắt uất ức nhìn về phía Phương Khiêm. Ánh mắt lườm anh cộng thêm nửa bên mặt bị sưng phù, hiệu quả thật rõ rệt!
Kỳ thật việc Phương boss muốn làm nhất không phải tìm hiểu ân oán của hai người, cũng không phải xử lý Bạch Lị Lị như thế nào, mà là ôm chặt cô gái nhỏ đang uất ức kia vào trong lòng, thấp giọng dỗ dành, dịu dàng cưng nựng .
Nhưng chỉ cần nghĩ đến việc cô bị người ta đánh ở chính địa bàn của mình, ngực anh lại tràn ngập tức giận, giống như đám mây hình nấm hình thành sau khi bom nguyên tử nổ mạnh, chỉ hận không thể cho cô gái họ Bạch này một cái bạt tai.
“Tổng giám đốc, tuy rằng lúc trước tôi và Giản Tình không có xung đột gì, nhưng thật sự tôi không quen nhìn cô ấy làm nhữn