Tác giả: Tuyết Mặc
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 134745
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/745 lượt.
chưa tới tìm cô để xin lỗi.
Dùng biện pháp điều Giản Tình đến đây, bắt cô làm tăng ca, khiến cô mệt nhọc, nhìn cô từ sáng tới tối tất bật làm việc xung quanh mình, sự ghen tỵ mãnh liệt trong lòng mới có thể thoáng giảm bớt. Cô gái đáng ghét này, cô nhất định phải nghĩ ra biện pháp khiến Giản Tình bị đuổi khỏi Phương thị mới được.
Hôm nay bắt được nhược điểm của cô, Bạch Lị Lị đương nhiên không thể dễ dàng bỏ qua.
Lúc này, người nào ngu dốt nhất cũng có thể nhìn ra Bạch Lị Lị đang cố ý làm khó Giản Tình. Nói ra những lời khó nghe như vậy, ai nghe trong lòng cũng đều thấy không thoải mái.
Giản Tình cũng không phải ngoại lệ, nghe Bạch Lị Lị nói xong, cô thật sự tức giận, “Bạch trưởng phòng, thân là một người gương mẫu, cô không biết mình nói như vậy là quá chanh chua sao?”
Bạch Lị Lị bị cô lên án, lập tức trừng lớn mắt, lạnh lùng cười: “Bình thường cô luôn im ỉm, không ngờ bản lĩnh tranh cãi cũng rất lợi hại. Là do cô sai, không thể trách tôi chanh chua được.”
“Tôi làm sai, tôi cũng đã xin lỗi rồi. Bạch trưởng phòng cứ tiếp tục như vậy sẽ bị người khác chê cười đấy.”
“Giản Tình, một trưởng ban nhỏ như cô cũng dám đứng ở đây ăn nói ngang ngược, có tin tôi sẽ khiến cho công ty đuổi việc cô không?”
Tình hình phát triển đến mức này đã có phần không kiềm chế được. Hai người cãi nhau, nghiễm nhiên lệch khỏi chủ đề công việc, mà dáng vẻ của Bạch Lị Lị giống hệt những người đàn bà chanh chua hay chửi bóng gió.
Giản Tình nhếch miệng cười: “Có đuổi việc tôi hay không cũng đâu đến lượt cô quyết định, hơn nữa người đang giương oai ở đây không phải tôi, mà là cô. Xin Bạch trưởng phòng hãy tự trọng một chút.”
Đối diện với gương mặt trước sau vẫn bình tĩnh của Giản Tình, Bạch Lị Lị sớm mất đi lý trí, “Tôi ở đây giương oai? Được, bây giờ tôi sẽ cho cô biết thế nào gọi là giương oai.” Bạch Lị Lị vừa nói xong, nhanh chóng bước đến gần,vung tay tát thẳng vào má trái của Giản Tình.
“Bốp…”
Một âm thanh vang vọng làm hô hấp của mọi người trở nên khó khăn, Giản Tình chưa kịp chuẩn bị tâm lý, đã bị cô ta cho một bạt tai. Một tay cô ôm mặt, khó tin mở to mắt, “Bạch Lị Lị, cô đừng có quá đáng!”
Bạch Lị Lị cũng bị hành vi của chính mình làm cho hoảng sợ, dù sao tát Giản Tình được một cái cô cũng cảm thấy trong lòng vui sướng lạ thường. Đang lúc đắc ý, lại cảm thấy mặt mình bỏng rát, “Bốp” một tiếng, âm thanh này lại vang lên.
Lúc này người tát là Giản Tình, còn người bị tát, đương nhiên là Bạch Lị Lị kiêu ngạo. Giản Tình lạnh lùng nói: “Đừng kinh ngạc, cái tát này là trả lại cho cô.”
Tình hình tiếp theo, chỉ có thể dùng từ rối loạn để hình dung. Người vừa bị ăn tát nằm đè lên cô, Bạch Lị Lị không cam lòng bị Giản Tình đánh trả, định đè lên người Giản Tình để đánh cô, nhưng Giản Tình đã sớm có phòng bị, ra sức đẩy cô làm Bạch Lị Lị nháy mắt ngã chổng vó.
Thế này thì hay rồi, quần áo xộc xệch, tóc cũng rối tung, trang sức rơi đầy xuống sàn. Cuộc chiến của phụ nữ, độ sát thương không thể khinh thường.
Mọi người ai nấy đều bó tay, đồng loạt xông lên khuyên can, lôi lôi, kéo kéo, văn phòng một trăm mét vuông lập tức loạn hết cả lên.
“Các cô đang làm gì?” Một giọng nói nghiêm khắc từ cửa văn phòng truyền vào.
Mọi người đang đấu tranh quyết liệt, khi nghe thấy âm thanh này đều lập tức dừng lại, nhìn ra cửa. Không biết từ lúc nào mà bên ngoài đã đầy người, có trưởng phòng, quản lí, còn có một số nhân viên đi ngang qua đứng lại xem.
Còn người vừa mới lên tiếng khiển trách các cô, chính là người đang đứng ở trung tâm, Phương Khiêm – đại boss của công ty.
Ánh mắt Phương Khiêm lạnh lùng liếc qua mọi người, cuối cùng dừng lại ở hai nhân vật chính, “Rốt cục đã xảy ra chuyện gì?”
Vừa rồi mọi người đang ở trong phòng họp, một quản lý nhận được điện thoại, liền lo lắng đứng dậy rời đi, anh cũng chỉ thuận miệng hỏi một câu, không ngờ rằng ở trong công ty lại có người đánh nhau. Phương Khiêm vừa nghe tin tức này thì cảm thấy lo lắng. Cô gái nhỏ của anh đang ở bộ phận quan hệ xã hội, không lẽ cô đã xảy ra chuyện gì.
Nghĩ vậy, Phương Khiêm cũng đứng ngồi không yên, vừa chạy vừa vung tay cho mọi người tan họp, còn mình thì chạy theo vị quản lý kia xuống dưới. Khi chạy tới bộ phận quan hệ xã hội, nhìn thấy cảnh tượng này, anh lập tức toát mồ hôi lạnh, không tin được cô gái nhỏ của anh luôn luôn hiền lành lại có thể đánh nhau như vậy.
Khí thế của Phương Khiêm cũng không phải bình thường, nhìn anh đứng ở giữa văn phòng, những người khác lập tức nao núng cúi đầu, không ai dám quan sát sắc mặt của anh.
Giản Tình bắt đầu sửa sang lại quần áo, nhìn thấy Phương Khiêm xuất hiện, trong lòng không khỏi thở dài
Phương Khiêm quan sát cô, thấy má trái của cô hơi hơi sưng đỏ, ánh mắt lập tức trở nên hung ác, tầm mắt chiếu thẳng vào Bạch Lị Lị: “Bạch trưởng phòng, cô giải thích sao về chuyện này?”
Bạch Lị Lị nghe thấy Phương boss bảo cô giải thích trước, đắc ý lườm Giản Tình: “Boss, cô ta mắc lỗi trong khi làm việc, tôi mới nhắc nhở có một câu, cô ta đã cãi lại.Tôi nhất thời tức giận mới xảy ra