Tác giả: Tuyết Mặc
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 134750
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/750 lượt.
mua đồ ăn một mình. Giản Tình vẫn ưa mua đồ ăn ở chợ, tuy môi trường không được như siêu thị nhưng thức ăn lại tươi ngon hơn.
Vừa đến chợ, Phương Khiêm đã gọi điện đến, hỏi cô đang ở đâu, Giản Tình đang dạo quầy bán hải sản, cười nói với anh ở đầu kia điện thoại: “Em ở chợ phía Tây, buổi tối chúng ta ăn cơm rang hải sản nhé?”
“Sao lại đi xa như vậy?” Anh nghe được chỗ của cô, có vẻ hơi hờn giận.
“Hải sản nơi này tươi hơn.” Cũng khó trách anh mất hứng, chạy xe từ công ty đến chợ phía Tây cũng phải mất hơn mười phút, lại ngược đường về nhà. Trời rét mà đi mua đồ xa như vậy, chắc anh cũng đau lòng thay cô .
“Mua xong chờ anh đến đón em.”
“Không cần, cửa chính của chợ là bến xe bus.” Giản Tình không muốn anh vì cô chạy tới chạy lui, liền nhỏ giọng từ chối.
Nào biết anh không hề nghe cô, chỉ nói câu: “Anh đi ngay bây giờ”, sau đó liền cúp máy.
Giản Tình nhìn chằm chằm di động trong chốc lát, môi nở nụ cười ngọt ngào. Bên cạnh ông chủ quầy hàng đang bắt cá, ngẩng đầu lên nhìn thấy nụ cười tươi như hoa, tay mềm nhũn, suýt nữa tự giẫm vào chân mình.
Bởi vì hải sản không thể để lâu, hơn nữa nguyên liệu mà Giản Tình sắp sửa dùng đến mỗi loại đều mua một ít, trên tay là vài cái gói to ướt đẫm, cô sợ dính đến quần áo, chỉ có thể nâng tay đưa ra xa, trong chốc lát, cô cảm thấy thật quá sức mệt mỏi.
Đi đến cửa chợ, nhìn thấy mấy bà lão bán những loại rau xanh vườn nhà trồng có vẻ rất tươi ngon, Giản Tình liền ngồi xổm xuống mua hai bó, trả tiền xong đứng dậy đã thấy Phương Khiêm đứng bên cạnh.
“Sao anh lại xuống xe ở đây? Nơi này rất bẩn.” Nhìn anh mặc bộ đồ hàng hiệu, lại bình thản đứng ở cửa chợ ướt sũng, Giản Tình cuống cuồng lên. Anh mang trên chân là giày da đắt tiền, đến đây giẫm nước, không chừng giày sẽ hỏng mất thôi.
“Anh đi bộ đến đây.” Đứng ở cửa chợ ồn ào lộn xộn, vẻ mặt Phương Khiêm vẫn bình thường như lúc đứng trên bàn hội nghị chỉ tay năm ngón. Chỉ có thể nói rằng năng lực gặp biến không sợ hãi của anh đã đạt tới cảnh giới cao nhất.
Giản Tình đột nhiên cảm thấy tủi thân thay Phương Khiêm, cảm thấy người đàn ông trước mắt thật sự đã bị lãng phí vì mình. Nếu không gặp cô, không yêu cô, chắc rằng nơi anh xuất hiện sẽ không phải siêu thị hoặc chợ, cũng không cùng cô ở trong căn phòng nhỏ mấy chục mét vuông, ăn đồ ăn đạm bạc cô nấu. Anh là con trai nhà giàu có, dù ăn hay ở, có loại nào mà không phải trải qua sự chuẩn bị tỉ mỉ. Vậy mà giờ đây, anh lại đứng bên cô, đôi bàn tay sạch sẽ giúp cô cầm cái gói to ướt đẫm, còn tản ra mùi tanh hôi đặc trưng của hải sản. Ngay cả cô là người bên ngoài nhìn còn đau lòng, thật không biết cảm giác của chính anh ra sao.
“Mua xong rồi chứ?” Người đàn ông một thân cao quý nho nhã, trên tay lại cầm theo cái túi plastic màu đen tổn hại hình tượng, đứng ở trong đám người, ánh mắt nhìn cô dịu dàng, ôn hòa.
Giản Tình đột nhiên cảm thấy cay cay nơi sống mũi, cô lập tức nở nụ cười xán lạn, vòng tay ôm lấy tay kia của anh, dịu dàng nói: “Xong rồi, chúng ta về nhà thôi.”
Cho dù thế nào, giờ anh là của cô, anh nguyện ý vì cô ở trong căn phòng nhỏ, anh nguyện ý vì tâm tình của cô mà giấu diếm quan hệ hai người, anh nguyện ý vì cô cầm gói to tanh hôi khó chịu. Anh nguyện ý nhiều như vậy, cô còn mong ước xa xôi gì nữa đây, chỉ như vậy cũng đủ làm cho cô hạnh phúc thật lâu rồi.
Về nhà, chuyện đầu tiên Giản Tình làm chính là vội vàng giúp Phương Khiêm cởi giày, cô phải giúp anh lau thật khô. Phương Khiêm nhìn bộ dáng hấp tấp của cô, cũng rất nghe lời cởi giày rồi mang mọi thứ đến phòng bếp, xong xuôi mở vòi nước rửa tay. Nước máy do hệ thống cung cấp buốt đến tận xương, anh không nhịn không rùng mình một cái.
Giản Tình sau khi lau xong giày Phương Khiêm, đi vào phòng bếp nhìn thấy anh đang đứng ngây người trước vòi nước, cô khó hiểu bèn hỏi: “Khiêm, sao vậy?”
Phương Khiêm quay đầu nhìn cô, sắc mặt không tốt lắm, thản nhiên đáp: “Nước rất lạnh.”
Giản Tình gật đầu, cảm thấy hơi buồn cười: “Bây giờ là mùa đông, đương nhiên nước sẽ rất lạnh.”
Anh nghe cô giải thích xong bèn vòng tay ôm cô, cúi đầu thở dài: “Nước lạnh như vậy, em mỗi ngày còn rửa đồ ăn, nấu cơm, rửa chén. Thật vất vả cho em.”
Giản Tình mỉm cười, ngẩng đầu nhìn vào mắt anh: “Việc này có đáng gì, em rất vui vẻ làm vì anh mà.” Hơn nữa cô cũng đau lòng vì cơm bên ngoài anh ăn không hợp khẩu vị , nếu anh có thể thích đồ ăn do cô làm thì nước dù lạnh cũng đâu có sao.
“Anh đi tắm rửa trước đi, em làm đồ ăn, lát nữa là sẽ xong thôi.”
Phương Khiêm nhíu mày: “Nếu không, để anh giúp em nấu.”
Giản Tình không nhịn được cười thành tiếng: “Không cần, nấu cơm là việc nhỏ, không cần phiền đến anh, nhanh đi tắm rửa đi.”
Khi Giản Tình làm xong, bưng cơm rang thơm ngào ngạt đi ra phòng bếp, đã nhìn thấy Phương Khiêm cầm laptop, ngồi ở bàn ăn lên mạng. Đem cơm rang ngon lành tới trước mặt anh, Giản Tình tò mò hỏi một câu: “Anh xem gì vậy, lại còn rất chăm chú nữa.”
Phương Khiêm ngẩng đầu nhìn cô, tay gấp laptop lại: “Hôm nay có rất nhiều email không đọc, giờ rảnh rỗi anh đọc