Tác giả: Tuyết Mặc
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 134751
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/751 lượt.
qua.” Nhìn thấy đĩa cơm rang thơm ngon trước mặt, anh tán thưởng: “Thơm quá.”
“Nhanh ăn đi, em đi lấy canh rong biển lên.” Nghe Phương Khiêm vô tình nhắc tới email, Giản Tình sực nhớ tới email ở công ty hôm nay, cô quay sang nhìn anh vài lần, tự hỏi không biết anh có đọc được hay không, chắc là không, vì nếu có chắc hẳn anh đã sớm chất vấn cô.
Đến lúc đi ngủ, Phương Khiêm vẫn không hỏi cô chuyện cái email, trong lòng Giản Tình càng thêm khẳng định anh không đọc được. Cô thở phào nhẹ nhõm, rồi lại bắt đầu phiền não nghĩ xem nên giải thích chuyện này với anh như thế nào. Hôm nay sau khi cô xem email, liền đi tìm trưởng phòng, trưởng phòng cũng không biết xảy ra chuyện gì, chỉ nói chờ ngày mai ông tìm hiểu xong sẽ giải thích cho cô. Giờ cô cũng nghĩ là không nên cho Phương Khiêm biết chuyện này, nếu không chẳng biết phải giải thích rõ ràng thế nào
Lúc cô vừa nằm xuống, anh liền xoay người đè lên cô, bàn tay ở trong chăn lập tức lưu loát cởi áo ngủ của cô ra. Giản Tình bị anh động tay động chân miệng cười không dứt, giọng nói mềm mại kêu nhỏ, “Khiêm…”, lập tức bị một cái hôn nồng nhiệt của anh che miệng lại.
Sự vuốt ve quen thuộc, hơi thở thân thiết làm Giản Tình cảm thấy thỏa mãn tự đáy lòng. Chăn tơ lụa mềm mại đã bị hai người đẩy xuống giường, hai chân Giản Tình vòng ôm lấy tấm lưng gầy gò của anh, da thịt nhẹ nhàng ma sát, bắt đầu từng cơn khoái cảm.
Anh cúi người nhìn bộ dáng mê người của cô, không nén nổi thở dài: “Bảo bối, em thật đẹp.”
Giản Tình mỉm cười, vòng tay ôm chặt lấy cái lưng rắn chắc của anh. Khi nơi non mềm bị chiếc lưỡi của anh chơi đùa, cô cúi đầu thốt ra tiếng ngâm khẽ, không kiềm chế được mở rộng hai chân ra, nghênh đón anh nhanh chóng tiến vào.
Ôn nhu nhẹ nhàng chậm chạp ma sát, kích tình mênh mông, Phương Khiêm dùng thân thể anh mang cô vào cảnh giới rực rỡ tuyệt vời.
Khi dần lên đến đỉnh, Giản Tình càng thêm vội vàng đáp lại anh, nào biết ngay lúc đó, trong nháy mắt, anh đột nhiên ngừng lại.
Giản Tình khó chịu ưm vài tiếng, mở hai mắt đầy sương, thúc giục anh: “Khiêm… Cho em, nhanh một chút.”
Anh nhỏm người lên vài phân, khóe miệng nở một nụ cười xấu xa, khẽ thầm thì bên tai cô: “Về chuyện áp-phích, em không có gì muốn nói với anh sao?”
Giản Tình ngẩn người, vẻ mặt lập tức trở nên dở khóc dở cười!
Trời ạ, thời khắc mấu chốt như vậy mà anh còn muốn hỏi việc này!!
[1'> : Quét thẻ để tính số giờ làm một ngày, quét lúc đi làm và lúc ra về.
[2'> : Các dịch vụ chat của Trung Quốc.
Thủ thỉ bên gối
Edit: ss yanka
Beta: Bi
Giản Tình bị anh dừng lại đột ngột, thân thể nóng lên tê dại khó chịu. Cô khẽ xoay thắt lưng, bĩu môi uất ức nhìn anh, “Chuyện áp-phích hôm nay em xem email mới biết được, thật sự lúc trước em đã từ chối Lý Duy rồi.”
Nghe cô giải thích, Phương Khiêm nhíu mày, hai tay cố định thắt lưng của cô, trầm giọng hỏi: “Thật sự không biết?”
“Em suy nghĩ gì vậy?” Có thể do cô mơ màng đã lâu, anh nhẹ nhàng vỗ lưng cô, thấp giọng hỏi.
Giản Tình phục hồi tinh thần lại mới biết được mình đã sơ suất thờ ơ anh. Vì vậy cô ngẩng đầu, mỉm cười in lên cằm anh một nụ hôn, sau đó hỏi: “Anh nói xem chuyện chụp áp-phích rốt cuộc là do ai bày trò?”
Phương Khiêm đang lấy tay vân vê mái tóc quăn của cô, mái tóc vừa được gội, mềm mại lại xoã tung làm cho anh có phần yêu thích không muốn rời tay, “Nếu sự kiện đã được tung ra, sợ gì không tìm được người bày trò…”
Nghe anh lạnh nhạt đáp lại, Giản Tình thầm thở dài. Sống chung lâu như vậy, nhưng cô vẫn khó có thể cùng anh tâm ý tương thông, chủ yếu là vì nội tâm của anh rất phức tạp!
“Anh thật sự muốn em đi chụp áp-phích sao?”
Anh cúi đầu nở nụ cười, hỏi lại cô: “Em muốn chụp à?”
Giản Tình bị lời này của anh làm cho mắc nghẹn, chuyện này còn phải hỏi cô sao? Nếu cô muốn chụp thì đã sớm đáp ứng Lý Duy, về sau cũng sẽ không xảy ra nhiều chuyện đến vậy, còn suýt nữa làm anh hiểu lầm. Giờ lòng cô nóng như lửa đốt vậy mà anh bàng quan hỏi cô có muốn chụp không…
Nếu cô trả lời muốn chụp, thì với tính cách chủ nghĩa của mình, anh sẽ cho cô đi chụp sao? Tần Tiểu Ý thường xuyên gọi anh là Phương keo kiệt, biệt danh này cũng không phải tùy tiện mà đặt.
“Không muốn chụp.”
Thái độ của anh làm cô rất muốn cho một đáp án khẳng định, nhưng sau đó biết là sẽ gặp phải càng nhiều phiền toái, cho nên cô vẫn thành thật trả lời anh.
Nghe xong đáp án của cô, Phương Khiêm ôm cô càng chặt, vẻ mặt bí hiểm mỉm cười, “Thật ra chơi một chút không phải là không được.”
Giản Tình nhìn anh tươi cười như vậy, lập tức nhớ tới lúc anh cười xấu xa khi đối chất cùng Bạch Lị Lị, tự nhiên cô có cảm giác tóc gáy dựng ngược. Nở nụ cười như vậy, chứng tỏ trong lòng anh đang có chủ ý, điều này, cô vẫn nhìn ra được.
“Chơi một chút?” Giản Tình đương nhiên biết cái “chơi một chút” chắc chắn không có ý chơi bình thường, mà là một câu nói âm mưu trăm phần trăm .
Đang lúc Giản Tình lấy lại hoàn toàn tinh thần, muốn cùng anh thảo