Tác giả: Chu Ngọc
Ngày cập nhật: 04:50 22/12/2015
Lượt xem: 1344044
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4044 lượt.
n phải có thần kinh thép, có kinh nghiệm và cảm giác đôi bàn tay rất tốt.
“Rẽ về bên trái…lên một tầng nữa là chúng ta có thể ra ngoài”. Khúc Vi thở hổn hển nói đứt quãng, mặc dù được Tề Mặc cõng nhưng ông ta vẫn khó chống lại cảm giác muốn ngất đi.
Ầm, lại là tiếng nổ lớn làm mặt đất rung nhẹ, cả Tề Mặc, Ly Tâm và Khúc Vi đồng thời nhíu mày.
Hai bên thông đạo, bức tường đá rung chuyển, không biết một cơ quan nào bị động đến, trên tường liền xuất hiện vài cái lỗ nhỏ, cát trắng từ bên ngoài ùn vào. Ly Tâm nhìn thấy tái mét mặt hét lớn: “Nhanh lên”.
Tề Mặc bước hai bước rồi đột nhiên dừng lại, hắn quay người nhìn về phía sau. Tiếng nổ rõ ràng truyền đến từ lăng mộ của hoàng hậu, là đám Hồng Ưng, bọn họ vẫn còn ở trong đó.
Mặt đất tiếp tục rung chuyển, đám Hồng Ưng tuyệt đối không thể không cảm nhận thấy. Bọn họ không phải ngốc nghếch, không thể không nhận ra tòa Kim tự tháp có vấn đề. Tuy nhiên, họ vẫn tiếp tục đặt thuốc nổ ở trong mộ thất với một mục đích duy nhất là cứu Tề Mặc.
Ly Tâm cũng nghe thấy tiếng nổ, bắt gặp Tề Mặc không đi ra ngoài mà đứng quay mặt về phía trong, Ly Tâm đoán ra ý định của hắn, cô liền cắn môi đứng bên cạnh hắn. Hồng Ưng và Hoàng Ưng đều là thuộc hạ trung thành của Tề Mặc, cô thật sự không biết nói gì.
“Em hãy đưa Khúc Vi ra ngoài, nhớ cẩn thận đấy”. Tề Mặc suy tư một hai giây rồi ném Khúc Vi cho Ly Tâm. Hắn không nói một câu nào nữa mà trực tiếp chạy vào bên trong Kim tự tháp, lối này hắn đã từng đi qua nên hắn nhớ đường xuống mộ thất.
Ly Tâm theo phản xạ đỡ lấy người Khúc Vi, bị một trọng lượng đè xuống nên cô bị đẩy lùi một bước. Khúc Vi gọi Tề Mặc: “Đừng đi, nguy hiểm lắm. Tề Mặc đừng đi, nguy hiểm”.
Ly Tâm dõi theo hình bóng Tề Mặc, hít một hơi sâu rồi nói với theo: “Tôi đợi các anh ở bên ngoài”. Dứt lời, cô liền quay người kéo Khúc Vi lên lưng, đi từng bước khó nhọc về hướng cửa vào.
“Tại sao cháu lại để nó đi, tại sao không ngăn cản nó?” Ở trên lưng Ly Tâm, Khúc Vi muốn tụt xuống đất, đồng thời cất giọng đầy tức giận.
Ly Tâm vốn không còn sức lực, Khúc Vi dù sao cũng là một người đàn ông nặng cân hơn cô. Ông ta chỉ hơi giãy giụa, Ly Tâm liền chao đảo, suýt nữa ngã xuống đất.
“Không được động đậy, nếu ông muốn chết tôi sẽ không theo hầu”. Ly Tâm nghiến răng, tiếng cát lạo xạo ở bên tai mang lại cảm giác đè nén rất khó chịu.
“Cháu nên ngăn cản nó, cháu…”
“Tề Mặc là người thế nào ông còn không biết hay sao?”. Khúc Vi chưa nói hết câu, Ly Tâm đột ngột hét lên, khiến Khúc Vi sững sờ không nói tiếp.
“Ông là cậu của anh ấy, nhưng ở trong lòng anh ấy, tôi tin ông không quan trọng bằng đám Hồng Ưng. Đích thân đến Ai Cập, mảnh đất thuộc phạm vi của đối thủ, ông tưởng Tề Mặc không lường trước hiểm nguy sao? Vậy mà anh ấy vẫn cứ đến đây. Bây giờ biết đám Hồng Ưng vẫn còn ở bên trong, đang tìm mọi cách cứu anh ấy, lẽ nào để bọn họ chết ở trong đó, để chỉ vì muốn cứu anh ấy mà bỏ mạng. Ông hãy suy nghĩ kỹ rồi mới mở miệng đi, tôi không còn sức tranh cãi với ông nữa”. Ly Tâm nói một mạch, cố gắng hết sức đi ra ngoài.
Những lời nói của Ly Tâm như làn roi quất xuống người Khúc Vi. Ông ta hiểu ý cô, nhưng Tề Mặc là người thân của ông ta, làm sao có thể nhẫn tâm nhìn hắn lao vào chỗ chết. Ông ta lên tiếng hỏi Ly Tâm: “Tôi lo lắng, lẽ nào cô không lo sao?”
Ly Tâm không quay đầu: “Tôi lo chứ, nhưng anh ấy là lão đại, dù tôi có lo lắng đến mức nào đi chăng nữa, tôi cũng sẽ ủng hộ quyết định của anh ấy. Hơn nữa, Tề Mặc không phải là người không biết mực thước. Nếu chỉ có con đường chết, anh ấy sẽ không đi, nếu còn một tia hy vọng sống sót, vậy thì anh ấy nhất định không xảy ra chuyện”.
Ly Tâm nói hết sức thản nhiên, không hề bộc lộ bất cứ tâm trạng nào khác. Khúc Vi nhíu mày, có lẽ ông ta sai rồi. Tề Mặc là một người đàn ông đồng thời cũng là lão đại, sự tồn tại của hắn đại diện cho Tề Gia. Quan điểm của hắn tuy tàn nhẫn nhưng chắc chắn không hạn hẹp. Khúc Vi đã quên mất, Tề Mặc là bá chủ hắc đạo, người bá chủ tuyệt đối không phải là người tham sống sợ chết.
Ly Tâm khó nhọc leo lên tầng trên cùng, cô gần như đã dùng toàn bộ sức lực. Ở trên lưng Ly Tâm, Khúc Vi cũng không có cách nào khác, ông ta không thể động đậy, có thể cầm cự đến lúc này mà không bị ngất đi, ông ta đã cố gắng hết sức rồi.
Pằng pằng, tiếng súng nổ dày đặc và tiếng người lao xao từ bên ngoài truyền vào, Ly Tâm lập tức dừng bước. Cô nên dự tính trước mới phải, ở bên ngoài chắc chắn hai bên đang đọ sức kịch liệt, thuộc hạ của Tề Mặc chắc kém thế hơn nên mới không thể ngăn cản người của Lam Bang xâm nhập vào bên trong Kim tự tháp.
Ly Tâm cõng Khúc Vi đi tới cửa động, thời gian dành cho Tề Mặc không nhiều, cô nhất định phải giải quyết trở ngại ở bên ngoài. Ly Tâm không rõ cảnh tượng Kim tự tháp bị chôn vùi nghiêm trọng đến mức nào, tuy vậy cô có thể chắc chắn một điều, tuyệt đối không đợi Tề Mặc ra ngoài rồi mới giải quyết trở ngại, thời gian và hoàn cảnh không cho phép bọn cô làm điều đó.
“Ai đó?” Ly Tâm vừa đến cửa động, bên ngoài đột nhiên có tiếng quát, một khẩu sú