Tác giả: Chu Ngọc
Ngày cập nhật: 04:50 22/12/2015
Lượt xem: 1344043
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4043 lượt.
ng chĩa vào người Ly Tâm, đồng thời Ly Tâm cũng chĩa súng vào đối phương. Không ai bóp cò vì không biết đối phương là người của bên nào.
Ánh mắt Ly Tâm lạnh lùng chưa từng thấy, nhờ vật chiếu sáng trên tay Khúc Vi, họng súng của cô nhằm thẳng vào mi tâm đối phương. Người ở bên ngoài nhận thấy khẩu súng của Ly Tâm chĩa vào đúng mi tâm hắn, trong khi súng của hắn chỉ nhằm vào vai Ly Tâm, chỉ một giây lát đã có thể phân biệt thắng thua.
“Mộc tiểu thư!”. Người ở cửa động thốt lên rồi lấy lại thần sắc nghiêm túc. Hắn thu lại khẩu súng trong tay, tiến lên một bước đỡ Khúc Vi: “Lão đại đang ở đâu?”
Lúc này bên ngoài tối om, chỉ có luồng sáng yếu ớt nên Ly Tâm không nhìn thấy rõ cảnh tượng xung quanh. Biết là người của Tề Gia, cô lập tức thu lại khẩu súng rồi gật đầu. Ly Tâm để người đàn ông đỡ Khúc Vi, cô đi nhanh ra ngoài Kim Tự Tháp rồi lên tiếng: “Lão đại ở đằng sau, tình hình bây giờ thế nào rồi, mau báo cáo đi”.
“Vâng ạ”. Bắt gặp vẻ mặt lạnh lùng của Ly Tâm, người đàn ông chỉ chần chừ một giây rồi lên tiếng: “Hỏa lực của đối thủ rất mạnh, về cơ bản là đạn bắn tầm xa. Lúc đến đây chúng ta không mang theo nhiều vũ khí nên chịu thiệt thòi. Bây giờ anh em đã bị thiệt mạng quá nửa, số còn lại tập trung cả ở đây”.
Người đàn ông vừa dứt lời, một quả đạn pháo từ xa bay đến, trúng một chiếc xe Jeep đỗ ở gần đó. Chiếc xe nổ tung, mảnh vụn rơi lả tả xuống bên cạnh Ly Tâm.
“Đã liên hệ với Bạch Ưng chưa?” Ly Tâm mở miệng hỏi.
“Chưa ạ, Bạch Ưng đại nhân ở xa quá nên không thể giải quyết vấn đề”.
Ly Tâm không nói một lời nào, lập tức liên hệ với Bạch Ưng. Bên ngoài Kim tự tháp tín hiệu không bị nhiễu nên không thể làm khó Ly Tâm.
“Bạch Ưng, nghe tôi nói đây. Bây giờ chúng tôi đang bị nhốt trong một tòa Kim tự tháp. Đám người của Lam Bang đang tấn công chúng tôi. Tôi mặc kệ anh dùng thủ đoạn gì, hãy mở một con đường về phía Tây Bắc cho chúng tôi. Anh chỉ có hai phút thôi, nếu quá hai phút anh cũng chẳng cần đến đây nhặt xác, nhanh lên”. Nói xong Ly Tâm liền chấm dứt liên lạc, không cho Bạch Ưng cơ hội lên tiếng.
Đêm tối càng tăng thêm khó khăn nhưng cũng tạo ra nhiều cơ hội.
“Tập trung toàn bộ xe chưa hỏng hóc về đây”. Ly Tâm ra lệnh.
“Vâng ạ”.
“Hãy chuẩn bị người, tập trung mọi hỏa lực về hướng Đông Bắc. Đem toàn bộ vũ khí đạn dược bắn về phía đó cho tôi, hãy bắn liên tục trong hai phút liền”.
“Vâng ạ”.
Ly Tâm chưa từng trải qua cũng không có kinh nghiệm đối mặt với tình huống này. Tuy nhiên dụ địch và phân tán sự chú ý là chiêu cô thường dùng. Trong cuộc đời đi ăn trộm của Ly Tâm, cô sử dụng thành công nhất chính là hai chiêu này. Thu hút sự chú ý của kẻ địch vào một mục tiêu là chiêu cô chưa từng thất bại bao giờ.
Bây giờ là lúc Ly Tâm vận dụng đạo lý tương tự. Lúc này, Tề Mặc, Hồng Ưng và Hoàng Ưng còn ở bên trong, Bạch Ưng, Hắc Ưng và Lập Hộ không có mặt ở đây, cô trở thành người có địa vị cao nhất. Dù người của Tề Gia có thừa nhận hay không, có phục hay không thì lời nói của cô vẫn là mệnh lệnh. Ở Tề Gia, luật lệ là quan trọng nhất, chẳng một ai dám không tuân thủ.
Ly Tâm phát một loạt mệnh lệnh, người của Tề Gia nhanh chóng hành động. Chỉ trong chốc lát, đạn pháo ngợp trời ở hướng Đông Bắc, cả không trung được thắp sáng bởi ánh lửa liên tiếp lóe lên, tiếng nổ kịch liệt đến mức cả trăm dặm vẫn còn nghe rõ. Thấy Tề Gia đột nhiên tập trung hỏa lực ở phía Đông Bắc, người của Lam Bang hiểu ra Tề Gia đang chơi canh bạc cuối cùng, bọn chúng cũng nhận thấy đây đúng là tác phong của Tề Mặc nên tập trung mọi sự chú ý và hỏa lực về hướng đó.
Trong tiếng nổ ầm ầm, tất cả xe Jeep còn có thể lái lặng lẽ tập trung về trước cửa động. Trái ngược với hướng Đông Bắc, nơi này chỉ là một sự trầm mặc. Ly Tâm cuộn chặt tay thành nắm đấm, cửa động sau lưng cô vẫn không có động tĩnh. Hai phút, chỉ có hai phút, Khúc Vi nói thời gian Kim tự tháp bị chôn vùi hoàn toàn là hai phút, cô đặt cược tất cả vào giây phút này.
Đào thoát
Màn đêm đen bảo phủ cả sa mạc, không có ánh sáng, không có đèn chiếu, tất cả lặng lẽ tiến hành trong đêm tối. Chỉ có phía xa xa là một bầu trời đỏ lửa, mang màu sắc của máu tanh.
Một phút trôi qua, Ly Tâm lặng lẽ ngồi trên xe Jeep đỗ đầu tiên, đằng sau cô là ba chiếc xe Jeep người lái cũng đã ngồi sẵn ở vị trí. Chỉ còn lại nửa phút nữa, nửa phút quyết định Tề Mặc liệu có thể thoát ra ngoài, quyết định Bạch Ưng liệu có mở đường thành công. Tất cả đạn pháo của Tề Gia chỉ có thể bắn ra trong vài phút và giờ đây cũng đang ở những giây phút cuối cùng.
Không một người nào lên tiếng, cũng không ai tranh luận. Kẻ nào cần đi thì đi, cần ở lại thì ở lại, cần xông lên thì xông lên, người của Tề Gia có trật tự hơn Ly Tâm tưởng tượng. Ai làm việc người nấy, họ tự giải quyết từ việc cỏn con chứ không cần Ly Tâm giải quyết. Những người ở lại đều yên lặng chờ đợi trong chiến hỏa.
“Mộc tiểu thư, bên ta sắp không cự được rồi”. Người đàn ông có vẻ đứng đầu nhóm người của Tề Gia ở đây lên tiếng báo cá