Tác giả: Chu Ngọc
Ngày cập nhật: 04:50 22/12/2015
Lượt xem: 1344004
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4004 lượt.
vấn đề gì sao?”
“Mau gọi nhân viên thăm dò của Phương công tử tới đây”. Tề Mặc nhíu chặt đôi lông mày, Tuấn Kỷ bắt gặp vẻ mặt nghiêm túc của Tề Mặc lập tức làm theo lời hắn. Ở trên biển không thể không nghe lời Tề Mặc, anh ta có ưu điểm là không bao giờ làm ra vẻ hiểu biết một khi thật sự không hiểu.
“Chúng ta đang ở vĩ độ bao nhiêu?” Tề Mặc theo dõi mấy nhân viên thăm dò đang không ngừng điều chỉnh hải đồ, giải thích vị trí nhưng không có một đáp án chính xác. Hắn hơi cất cao giọng đầy tức giận khiến mấy nhân viên thăm dò sợ đến mức tái mét mặt.
“Vĩ độ 25″. Một người nhân viên nhanh nhảu trả lời.
Nghe câu này, ánh mắt Tề Mặc càng tối sầm, Ly Tâm mở miệng hỏi: “Có vấn đề gì sao?”
Mọi la bàn và rada trên tàu đều chỉ vào con số 25 độ, thế thì có vấn đề gì? Cùng lúc này, đám Hồng Ưng và Hoàng Ưng đều lộ diện trên màn hình hiển thị, tất cả chờ đợi mệnh lệnh của Tề Mặc.
“Đây không phải là 25 độ”. Tề Mặc ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, gương mặt hắn lộ vẻ nghiêm túc hiếm thấy.
“Không phải? Tại sao không phải? Rada…bị gây nhiễu sao?” Lập Hộ mới nói nửa câu đã lập tức hiểu ra vấn đề.
“Chuyện này…sao Tề lão đại biết được? Theo sự quan sát của chúng tôi thì phương hướng này là không sai”. Một nhân viên thăm dò nói nhỏ. Anh ta xuất thân là thủy thủ nên rất có kinh nghiệm đi biển. Chuyến đi này anh ta cũng là người dẫn đường, dựa vào định vị của mặt trời thì đúng là phương hướng này.
Tề Mặc không thèm để ý đến người vừa lên tiếng, hắn cúi xuống Ly Tâm hỏi: “Em có cảm giác lạ thường không?”
Ly Tâm ngẩng lên nhìn Tề Mặc, thấy ánh mắt hắn dừng lại trên chiếc hoa tai của cô. Ly Tâm lập tức khởi động hoa tai, cô liền nghe thấy tiếng rè rè rất khẽ, nếu không chú ý kỹ chắc cũng không thể phát giác.
Sắc mặt Ly Tâm hơi thay đổi, cô ngồi thẳng người bắt đầu thâm nhập vào hệ thống vi tính trên quân hạm. Do luôn ở bên cạnh Tề Mặc nên Ly Tâm không mở hoa tai, trong khi đó Tề Mặc chưa tắt hoa tai bao giờ. Tề Mặc không rành về mấy thứ công nghệ cao, hắn chỉ dựa vào cảm giác nhạy bén đã phát hiện ra điều bất thường. Trong khi đó, Ly Tâm là cao thủ nên cô vừa nghe là biết ngay có một tín hiệu gây nhiễu cực mạnh.
“Lập Hộ, hãy kết nối với tôi”. Mười ngón tay Ly Tâm múa trên bàn phím, Lập Hộ biết Ly Tâm rất thạo về phương diện gây nhiễu, anh ta lập tức kết nối với Ly Tâm. Đám Hồng Ưng và Hoàng Ưng cũng kết nối với Ly Tâm.
“Tín hiệu bị gây nhiễu”. Sau khi tập hợp tín hiệu của mấy con tàu, Ly Tâm cau mày kết luận.
Tề Mặc nói lạnh lùng: “Loại trừ ngay”
Ly Tâm không trả lời, đôi bàn tay cô vẫn hoạt động liên tục trên bàn phím. Quân hạm là một thứ vũ khí hiện đại hóa, tất cả đều được chỉ huy bằng hệ thống vi tính. Nếu hệ thống điều khiển bị gây nhiễu, vậy thì phương hướng, chỉ tiêu, vũ khí đều xảy ra sai sót. Lúc này mà người của Lam Bang xuất hiện, chắc chắn bọn họ sẽ gặp nguy hiểm.
“Tôi thiếu nhân lực”. Tín hiệu gây nhiễu dày đặc và rất mạnh, một chút loại trừ không có tác dụng lớn, cần phải tiến hành xóa bỏ từ nhiều góc độ mới được.
“Để tôi”. Tuấn Kỷ liền đi tới chiếc máy vi tính ở bên cạnh. Anh ta cũng có trình độ tương đối về phương diện này.
Tề Mặc hơi hất cằm với thuộc hạ ngồi trước máy vi tính, người này lập tức đứng dậy nhường chỗ cho Tuấn Kỷ, Tuấn Kỷ ngồi xuống bắt tay ngay vào công việc.
“Hãy theo tốc độ của tôi”. Ly Tâm cất giọng trầm trầm với Tuấn Kỷ, một khi đã vào việc thì Ly Tâm không cần biết đối phương là ai. Tuấn Kỷ gật đầu rồi bấm tạch tạch theo Ly Tâm.
Lúc này, Ly Tâm và Tuấn Kỷ cùng liên thủ loại bỏ tín hiệu gây nhiễu. Còn ở trên mặt biển, sóng vẫn cuồn cuộn xô vào mấy chiếc quân hạm đang đứng im, dòng nước chảy mỗi lúc một nhanh hơn, đẩy tất cả những con tàu cùng trôi về một hướng.
Tín hiệu bị gây nhiễu sẽ không thể đưa ra phương hướng chính xác, cũng không thể đưa ra phán đoán chuẩn xác, tất cả chỉ có thể đợi đến khi tín hiệu gây nhiễu bị loại bỏ. Vào lúc này không ai lên tiếng, mọi người chỉ còn cách duy nhất là chờ đợi. Nhìn từng đợt sóng cuồn cuộn xô vào thân tàu, đôi lông mày của Tề Mặc càng nhíu chặt hơn.
“Tín hiệu gây nhiễu số một bị loại bỏ”.
“Tín hiệu số hai bị loại bỏ”
Nửa tiếng đồng hồ sau, giọng nói bình tĩnh của Ly Tâm vang lên, khiến bầu không khí bớt căng thẳng. Tại sao Lam Bang lại gây nhiễu? Nếu nói Lam Tư chỉ vì muốn bọn họ bị mất phương hướng trên biển mới tiến hành gây nhiễu thì không thông lắm, ánh mắt Tề Mặc càng sắc lạnh hơn.
Ở dưới mặt biển, dòng nước chảy siết, mấy chiếc quân hạm của Tề Mặc bị đẩy về một hướng, tốc độ trôi đi nhanh hay chậm trên mặt biển bao la khó có thể nhìn ra, chỉ có tiếng gió thổi mỗi lúc một lớn.
“Thật không hổ danh là Tề Mặc, việc này cũng phát hiện ra, tôi chúc anh có một hành trình vui vẻ. Haha, tôi đợi anh ở New York, hy vọng anh còn sống quay về gặp tôi. Anh phải nhanh lên mới được, tôi không có lòng kiên nhẫn chờ đợi đâu”. Trong lúc Ly Tâm phá giải tín hiệu gây nhiễu, một tin tức đột ngột xuất hiện trên màn hình. Mọi người im lặng đọc dòng chữ đầy khiêu khích đó.
Ly Tâm nhanh chóng xem xét