Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đạo Tình

Đạo Tình

Tác giả: Chu Ngọc

Ngày cập nhật: 04:50 22/12/2015

Lượt xem: 1344007

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4007 lượt.

ng báo cáo từ trong một con tàu ngầm trên chiếc quân hạm của Tề Mặc.
Tề Mặc cũng đã nhìn thấy sự gây nhiễu trên rada, hắn hừ một tiếng lạnh lùng.
“Lão đại, chúng ta bị bao vây rồi”. Hoàng Ưng gửi đến hình ảnh sáu chiếc quân hạm và ba chiếc tàu ngầm của Lam Bang đã quây thành vòng tròn xung quanh bảy chiếc quân hạm của Tề Mặc.
Đám Tú Thủy ngồi ở đằng sau căng thẳng đến mức nhấp nhổm không yên, Tuấn Kỷ liền xua tay ra hiệu bọn họ im lặng. Sắc mặt Tề Mặc vẫn không thay đổi, xem ra tình huống chưa phải đáng sợ lắm.
“Còn mười giây nữa là lọt vào tầm bắn”. Mắt Lập Hộ lóe lên một tia sáng, khóe miệng nhếch thành nụ cười lạnh lùng. Màn hình đã hiện lên quân hạm của đối phương, kém xa so với quân hạm của bọn họ.
Tề Mặc ừm một tiếng, đưa tay ôm chặt Ly Tâm ở trong lòng, Ly Tâm đột nhiên bị ép chặt đến mức không thở nổi. Thấy cô hơi giãy giụa, Tề Mặc lên tiếng: “Sẽ lắc lư đó”.
Người say sóng sợ nhất tàu bị lắc lư, Ly Tâm nghe nói liền bất động, cô nắm chặt vạt áo Tề Mặc. Đôi cánh tay đang ôm cô khiến cô cảm thấy dễ chịu.
“Đồ ngu xuẩn, chưa đến khoảng cách cho phép đã bắn rồi”. Hoàng Ưng cất giọng lạnh lùng, màn hình hiển thị hơi rung nhẹ, đối phương bắt đầu nhả đản về phía tàu của Tề Mặc.
“Chuẩn bị”. Hồng Ưng nói ngắn gọn, tay đặt lên nút bấm: “Bắn”. Đồng thời, Lập Hộ phát lệnh: “Lượt thứ hai”. Tất cả quân hạm và tàu ngầm lập tức nhả đạn về vòng vây phía trước.
“Bùng”, người ở trên tàu của Tề Mặc không nghe tiếng đạn nổ mà chỉ thấy trên vùng biển ở xa xa đột nhiên xuất hoa băng bắn tung tóe lên trời, cột nước dâng cao như thác lũ.
Tú Thủy mở to mắt, Ngô Sâm vội nắm lấy tay cô, đây là lần đầu tiên họ được chứng kiến cảnh tượng này. Tiêu Vân ở bên cạnh không biết do quá hoảng sợ hay hưng phấn mà há hốc miệng không nói lên lời.
Cột nước cực lớn che tầm mắt của tất cả mọi người, Tề Mặc lạnh lùng theo dõi cảnh tượng phía trước, tay hắn vô ý thức xoa đầu Ly Tâm, đôi mắt hắn sâu hun hút như không thấy đáy, không biết hắn đang nghĩ gì vào lúc này.
Ầm, cột nước vẫn còn chưa rơi xuống, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, lửa bốc đầy trời. Nước vừa lửa tạo thành một cảnh tượng độc đáo và thần bí vô cùng.
Những chiếc quân hạm của đối phương lúc này biến thành biển lửa, mảnh vỡ bay tung tóe khắp bốn phương rồi rơi xuống biển, bị đại dương nuốt chửng.
Tề Mặc thấy vậy hơi nhíu mày, tiếng Hồng Ưng vọng đến: “Lão đại, toàn bộ mục tiêu đã được giải quyết, nhưng nên đề phòng cẩn thận”.
Lập Hộ tán thành: “Dễ dàng quá, đây không phải là tác phong của Lam Bang”.
Tề Mặc gật đầu: “Hết sức chú ý, đảm bảo tốc độ”.
“Vâng ạ”. Hồng Ưng, Hoàng Ưng và Lập Hộ đồng thanh trả lời.
Tuấn Kỷ thấy vậy cũng lên tiếng: “Nên cẩn thận thì hơn”.
Tề Mặc, Lam Bang và Phương gia là người thế nào, tất cả đều biết rõ về đối phương, chỉ có chút hành động này thì quá coi thường Tề Mặc. Tề Mặc và Lam Bang là đối thủ nhiều năm nay, cuộc tấn công ở mức độ này chỉ đủ để tấn công Tuấn Kỷ, đối với Tề Mặc thì chẳng là gì cả. Đây thật sự không phải phong cách của Lam Bang, thế có nghĩa đây mới chỉ là món khai vị?
Bảy con tàu vừa ở trên và dưới mặt biển lao nhanh về phía trước, để lại đằng sau lưng những đốm lửa và mảnh vỡ từ những con tàu của Lam Bang vừa bị nổ tung.
Nghe cuộc nói chuyện của mấy người đàn ông, Ly Tâm nhỏm dậy từ trong lòng Tề Mặc. Nhìn mặt biển phẳng lặng ở phía trước, Ly Tâm nhớ đến lần trước cô suýt bỏ mạng trên biển, lần này sao có thể dễ dàng như vậy. Màn hình hiển thị đột nhiên nhấp nháy, chứng tỏ tín hiệu đang có người xâm nhập. Ly Tâm nói “để tôi” rồi ngồi thẳng người trên đùi Tề Mặc nhanh chóng thao tác bàn phím.
“Đối phương yêu cầu nói chuyện”. Ly Tâm quay lại nhìn Tề Mặc, đối phương chỉ xâm nhập để nói chuyện chứ không tấn công vào hệ thống.
Tề Mặc cất giọng lạnh lùng: “Nối máy”.
Ly Tâm lại gõ tạch tạch trên bàn phím, vài giây sau màn hình hiển thị nháy một cái rồi hiện ra một bóng hình, một người đàn ông trông rất quyến rũ, nhưng gương mặt anh ta không thể gọi là đẹp trai mà vô cùng kiều diễm yêu mị. Anh ta ngồi trên ghế sofa, ngón tay xoay xoay ly rượu vang. Anh ta nở nụ cười mê hoặc rồi hướng về Tề Mặc: “Có thích món quà tôi tặng anh không?”






Xoáy nước dưới đáy biển
Nhìn lên màn hình, Ly Tâm hơi nhíu mày, đây chẳng phải là người đàn ông yêu mị ngồi trên xe ô tô của Feiyusi, mẹ Jiaowen ở Italy hay sao?
Tề Mặc ôm Ly Tâm tựa người vào thành ghế thuyền trưởng, hắn lạnh lùng nhìn người đàn ông trên màn hình và cất giọng trầm trầm: “Anh nghĩ sao?”
Người đàn ông yêu mị nhếch mép cười, thể hiện tâm trạng rất vui vẻ, gương mặt anh ta toát ra vẻ phong tình vạn chủng hiếm gặp. Anh ta lắc lắc ly rượu vang trong tay rồi ngẩng lên nhìn Tề Mặc: “Tôi quên mất đối thủ của tôi là Tề lão đại. Món quà đơn giản này làm sao có thể khiến anh vừa mắt, hahaha”. Vừa nói anh ta vừa dựa ra phía sau một cách nhàn nhã, cứ như mấy con tàu vừa bị phá hủy chỉ là món đồ chơi đối với anh ta.
Tề Mặc vẫn dõi theo ngườ


Polaroid