Tác giả: Chu Ngọc
Ngày cập nhật: 04:50 22/12/2015
Lượt xem: 1343982
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3982 lượt.
hía Tây, một ngày sắp qua đi. Lúc này mặt trời như quả cầu lửa rực rỡ chiếu ánh nắng đa sắc màu khiến mặt biển lấp lánh. Cảnh tượng đẹp như trong mộng, đây là lần đầu tiên Ly Tâm được ngắm hoàng hôn trên biển nên cô lập tức bị thu hút.
“Em thích tôi?” Đang chìm đắm trong cảnh vật trước mắt, giọng nói lạnh lùng của Tề Mặc đột ngột vang lên bên tai Ly Tâm khiến cô giật mình. Ly Tâm quay về phía Tề Mặc, phát hiện đôi mắt hắn nhuộm ánh hoàng hôn, từ đáy mắt hắn cháy lên một ngọn lửa khiến tim cô đập mạnh. Tề Mặc đã nghe thấy lời bày tỏ của cô.
“Có vấn đề sao?” Ly Tâm hỏi lại.
“Không”. Tề Mặc cúi xuống nhìn vào mắt Ly Tâm. Ánh mắt hắn lộ rõ vẻ vui mừng hiếm thấy.
“Ừm”. Ly Tâm gật đầu rồi lại quay đi tiếp tục ngắm hoàng hôn.
Tề Mặc giơ tay vuốt ve gương mặt Ly Tâm và nhấc cằm cô từ từ xoay lại phía hắn. Hắn ghé xuống sát mặt cô, nói chậm rãi từng từ một: “Tôi cho phép em thích tôi”. Nói xong, Tề Mặc liền ngậm lấy đôi môi đỏ mọng như hoa anh đào của Ly Tâm và mút mạnh. Hai tay hắn ôm chặt Ly Tâm như muốn cùng cô hòa tan thành một thể. Chỉ có thông qua nụ hôn hắn mới có thể biểu đạt niềm vui không rõ nguyên do và nỗi hân hoan từ đáy lòng hắn.
Ánh dương chiều tà bao phủ lên hai người. Dưới ánh sáng lấp lánh đó, hai người đang chìm đắm trong nụ hôn mãnh liệt tạo thành cảnh tượng đẹp đến mức không ngôn ngữ nào có thể diễn tả. Tư thế ngông cuồng, khí chất bá đạo và cảm giác chói lọi rực rỡ tỏa ra từ người họ khiến tất cả những người có mặt chấn động. Ở trên hòn đảo vô danh đầy nguy hiểm rình rập, giây phút này sẽ mãi mãi khắc sâu vào ký ức mọi người.
Trở về
Chứng kiến cảnh tượng tình cảm trước mắt, Lập Hộ tựa người vào một tảng đá ở đằng sau Tề Mặc vỗ vai Hoàng Ưng hỏi nhỏ: “Lão đại hình như rất vui?”
Hoàng Ưng vuốt mi tâm thầm thì: “Có vẻ như vậy”.
Lập Hộ tỏ ra không hiểu: “Bị mắc kẹt trên hòn đảo này mà lão đại còn vui nổi?”
Hoàng Ưng lườm Lập Hộ: “Lão đại của chú là người bình thường sao? Lão đại không vui lẽ nào khóc lóc than vãn?”
Khi màn đêm buông xuống, tất cả mọi người nằm nghỉ trên những tảng đá hình thù kỳ quái. Một số kẻ yếu tim vốn còn thấp thỏm lo sợ tự nhiên thấy yên lòng hẳn.
Sáng sớm ngày hôm sau, Tề Mặc và đám Hồng Ưng ngồi cùng nhau. Thấy Ly Tâm vẫn ngủ khò khò trong lòng Tề Mặc, Hồng Ưng bất giác cau mày gọi: “Dậy đi, mau dậy đi. Nhìn cô còn ra thể thống gì nữa”. Vừa nói anh ta vừa gõ đầu Ly Tâm. Tất cả mọi người ở trên đảo đều tỉnh giấc, chỉ còn một mình Ly Tâm vẫn ngủ say sưa thì chẳng ra sao cả. Tuy những người thân cận với Tề Mặc đều biết Ly Tâm là cô gái tham ăn tham ngủ nhưng ở vào hoàn cảnh này, cô cần phải chú ý đến vấn đề hình tượng.
Tề Mặc không ngăn cản, để mặc Hồng Ưng gõ đầu Ly Tâm. Ly Tâm bị gõ đau lập tức mở mắt: “Là ai?”
Hoàng Ưng nở nụ cười lười biếng: “Cô đừng làm mất mặt chúng tôi”.
Ly Tâm vừa mở mắt bắt gặp đôi mắt lãnh đạm của Tề Mặc, lại nghe câu nói của Hồng Ưng và Hoàng Ưng, cô liền nhổm dậy đưa mắt nhìn xung quanh. Tất cả mọi người đã tỉnh giấc, tuy có người ngồi tựa vào tảng đá nhắm mắt nhưng không phải đang ngủ mà chỉ là nghỉ ngơi. Ly Tâm bất giác ngồi thẳng dậy.
Những người của Tề Gia có mặt ở đây trên danh nghĩa cũng là thuộc hạ của cô. Ở nhà thì không sao, vì đám Hồng Ưng và Lập Hộ đều biết con người thật của cô. Nhưng ở bên ngoài trước mặt thuộc hạ mà không tử tế thì đúng là rất mất mặt như Hoàng Ưng nói. “Lấy mình làm gương” là quy tắc của Tề Mặc.
“Bây giờ chúng ta cần làm gì?” Sau khi ngồi sang bên cạnh Tề Mặc, Ly Tâm lên tiếng hỏi mấy người đàn ông xung quanh.
“Cô muốn làm gì nào?” Lập Hộ cười cười với Ly Tâm.
Ly Tâm lim dim mắt: “Tôi biết thì còn hỏi các anh hay sao? Bây giờ có thể làm được gì chứ?”
Tề Mặc gật đầu: “Không cần làm gì cả”.
Ly Tâm hơi nhíu mày nhưng cô lập tức hiểu ý Tề Mặc. Hòn đảo này đầy rẫy nguy hiểm nên không thể đi linh tinh, mọi người không thích thám hiểm, cũng không có hứng thú đi tìm hiểm xem trên đảo từng xảy ra chuyện gì. Bây giờ cả đoàn người có đồ ăn nước uống, quả thật chẳng cần động chân động tay. Việc duy nhất bọn họ có thể làm là chờ đợi, đợi Bạch Ưng tìm ra bọn họ.
Ly Tâm xoa bụng nói: “Hiếm có dịp nhàn rỗi như vậy, tôi cảm thấy hơi hơi không quen”.
Từ ngày đi theo Tề Mặc, cô hết lên rừng xuống biển lại lao vào làn mưa đạn. Không ngờ ngày hôm nay ở trên hòn đảo hoang này, cô có thể an nhàn đến mức chẳng cần động chân động tay. Nhưng quanh quẩn trên bãi cát trống không cũng tương đối vô vị.
Hoàng Ưng nghe nói vậy bật cười ha hả, Lập Hộ cũng cười híp mắt với Ly Tâm: “Nếu cô cảm thấy buồn chán thì hãy xuống nước học bơi đi. Lẽ nào cô không thấy mất thể diện khi không biết bơi hay sao?”
Ly Tâm lập tức từ chối: “Thôi khỏi, tôi cảm thấy cứ như bây giờ là ổn rồi”.
Ly Tâm hiểu ý tốt của Lập Hộ. Sống ở bên cạnh Tề Mặc chỉ cần xuất hiện một nhược điểm nhỏ cũng có thể trở thành đòn chí mạng chưa nói gì đến nhược điểm lớn là không biết bơi. Nếu cô rơi vào tay kẻ thù và bị ném xuống nước thì c