Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đạo Tình

Đạo Tình

Tác giả: Chu Ngọc

Ngày cập nhật: 04:50 22/12/2015

Lượt xem: 1343986

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3986 lượt.

vũ khí hạt nhân gì đó nhưng ở đằng sau lưng họ vẫn lặng lẽ tiến hành. Những hòn đảo không người không có danh phận như đảo này được dùng để làm gì, không cần nói hắn cũng có thể đoán ra.
Trong khi đó Tuấn Kỷ của Phương Gia cũng hay tiếp tục với lãnh đạo cấp quốc gia. Dựa vào thực lực và mối quan hệ của Phương gia, nắm được thông tin này cũng không có gì là lạ. Vì vậy sau khi nghĩ ra, sắc mặt Tuấn Kỷ hết trắng bệch lại trở nên xanh lét. Nếu đúng như suy đoán của Tề Mặc thì hòn đảo này vô cùng nguy hiểm, đó là một sự nguy hiểm khác nguy hiểm đến từ thiên nhiên.
Tề Mặc nhíu chặt đôi lông mày đưa mắt về phía khu rừng xa xa. Lão Sơn hiển nhiên không biết đến những vấn đề cơ mật mang tầm quốc gia nên ông ta nhìn ba người bằng ánh mắt khó hiểu.
“Tề lão đại tại sao lại phán đoán như vậy?” Tuấn Kỷ thận trọng hỏi Tề Mặc.
Tề Mặc liếc Tuấn Kỷ và cất giọng trầm trầm: “Phương công tử có để ý đến bầy rắn tối qua không? Độc tố giết người kiểu đó là sản phẩm sau khi bị biến dị”.
Nghe nhắc đến biến dị, sắc mặt Tuấn Kỷ càng khó coi, còn Lập Hộ đăm chiêu suy nghĩ. Buổi tối hôm qua khi bầy rắn xuất hiện, cả đoàn người bị giật mình hoảng hốt nên không để ý đến điều gì khác. Hoang đảo có rắn cũng chẳng lạ lùng, bây giờ xem ra không phải chuyện bình thường.
“Độc tố thần kinh số tám”. Sau một lúc trầm mặc, Lập Hộ đột ngột kêu lên, sắc mặt anh ta tái mét. Người bị rắn cắn tối qua trong lúc độc tố phát tác môi bị đổi màu nhanh chóng, đây là dấu hiệu của độc tố thần kinh số tám chưa phát tán hoàn toàn. Lập Hộ là tiến sỹ y khoa, có nghiên cứu về phương diện này nên anh ta có thể đưa ra đáp án ngay lập tức.
Tuấn Kỷ tung một nắm đấm vào không khí. Anh ta biết loại độc tố này, chỉ là chưa bao giờ được bắt gặp chứng bệnh khi độc tố chưa phát tán hoàn toàn. Bây giờ nghe Lập Hộ nói vậy, anh ta cảm thấy nổi da gà.
Độc tố thần kinh số tám ghê gớm hơn nọc độc của loài rắn gấp nhiều lần, nó từ bên ngoài tấn công thẳng vào thần kinh trung ương, khiến con người tử vong trong giây lát. Hiện tại chỉ có các cường quốc mới chế tạo ra loại độc tố này.
Nếu bầy rắn bị biến dị do nguyên liệu thí nghiệm còn lưu lại thì hòn đảo này vô cùng nguy hiểm.
“Bắn chỉ thiên”. Tề Mặc trước đó cũng không dám khẳng định, chỉ là khả năng quan sát nhạy bén giúp hắn suy đoán ra vấn đề. Sau khi đối chiếu với bản đồ hàng hải, hắn đã có thể xác định hòn đảo chính là một khu vực cấm địa. Hồng Ưng và Hoàng Ưng còn chưa biết điều đó nên dễ xảy ra chuyện.
Lập Hộ lập tức giơ súng lên trời bắn một phát dài hai phát ngắn, đây là tín hiệu khẩn cấp của Tề Gia.
“Chuyện gì vậy? Chuyện gì vậy?” Ly Tâm đang ngủ ngon lành bị ba tiếng súng làm giật mình tỉnh giấc. Cô ngồi dậy túm tay Tề Mặc hỏi gấp gáp.
Tề Mặc quay người ôm Ly Tâm vào lòng: “Em cứ ngủ đi”. Chuyện này nói cho Ly Tâm biết cũng vô tác dụng. Dù sao cô luôn ở bên cạnh hắn, không cần thiết bắt cô càng lo lắng và hoảng sợ.
Tề Mặc đột nhiên nghĩ ra điều gì, hắn cất giọng trầm trầm: “Thứ này có thể liên lạc với bên ngoài không?”. Vừa nói hắn vừa sờ lên chiếc hoa tai đeo trên tai.
Tuấn Kỷ đang đứng đối diện với hai người, anh ta thấy Tề Mặc vén tóc trên tai để lộ chiếc hoa tai giống hệt Ly Tâm. Tuấn Kỷ nghiêng đầu thấy trên tai Ly Tâm chỉ còn một chiếc, ánh mắt anh ta hơi tối lại.
Ly Tâm tuy thức giấc nhưng vẫn chưa tỉnh hẳn, nghe Tề Mặc hỏi vậy, cô mơ mơ màng màng lắc đầu: “Không được, hai chiếc hoa tai này dùng để liên lạc với nhau. Còn với tín hiệu ở bên ngoài thì không thể bắt được ở cự ly xa”.
Hai chiếc hoa tai dù cách xa đến mấy vẫn có thể liên lạc với nhau. Còn với tín hiệu ở bên ngoài thì cũng vẫn bắt được với điều kiện ở khoảng cách gần, nơi phát nhiều tín hiệu. Ở trên hoang đảo này thì chịu chết, tối qua Ly Tâm đã thử nhưng không bắt được một tín hiệu nào.
Tề Mặc hơi nhíu mày, hắn không hỏi thêm mà đặt Ly Tâm ngồi vào lòng hắn. Ly Tâm nhắm mắt tựa người vào ngực Tề Mặc lại chìm vào giấc ngủ. Hai ngày nay cô mệt mỏi quá độ nên cần thời gian nghỉ ngơi.
Tuấn Kỷ thấy Ly Tâm ngủ ngon lành trong lòng Tề Mặc, an giấc đến nỗi trời đất đảo lộn cũng không ảnh hưởng đến cô, trong khi đó người của Tề Gia không hề tỏ ra ngạc nhiên như họ đã quen với cảnh tượng này từ lâu, anh ta bất giác nhìn Ly Tâm chăm chú.
Sau khi Lập Hộ bắn chỉ thiên, chỉ một lát sau Hồng Ưng và Hoàng Ưng dẫn người quay về. Lập Hộ liền giải thích tình hình cho bọn họ biết. Sắc mặt Hồng Ưng và Hoàng Ưng trở nên khó coi trong phút chốc.
“Nước và đồ ăn không cần tìm nữa, chúng ta tiết kiệm cũng đủ dùng trong hai ngày. Vòng ngoài hòn đảo chắc là nơi bức xạ, sinh hóa hay virus gì đó tồn tại ít nhất. Chúng ta tạm thời nghỉ ngơi ở đây, chờ Bạch Ưng tìm kiếm”. Hồng Ưng nhanh chóng dặn dò đám người của Tề Gia.
Người của Tề Gia từ trước đến nay luôn tuân lệnh của Tề Mặc nên họ không có bất cứ thắc mắc nào. Người của Phương Gia đến giờ cũng hết ý kiến. Họ cùng người của Tề Gia thu dọn hiện trường. Đây cũng là ý của Tề Mặc, bãi cát sát bờ biển là nơi an toàn nhất trên hòn đảo hiện nay.
Nước và đồ ăn đều có đ


Old school Easter eggs.