XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đạo Tình

Đạo Tình

Tác giả: Chu Ngọc

Ngày cập nhật: 04:50 22/12/2015

Lượt xem: 1343975

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3975 lượt.

ột dấu hiệu riêng biệt của hòn đảo.
Khi tất cả mọi người vẫn đang tập trung sự chú ý vào biển lửa, trên trời đột nhiên vọng đến tiếng máy bay mỗi lúc một gần. Người ở dưới bãi cát lập tức ngẩng đầu nhìn, phát hiện trên không trung xuất hiện chiếc máy bay quân dụng, máy bay quân dụng của Tề Gia.






Xuống mồ cùng tôi
Hawaii, hòn đảo nhỏ xinh đẹp nằm ở Thái Bình Dương nghênh đón nhiều chiếc máy bay quân dụng nhất trong lịch sử dưới ánh nắng chói chang.
“Cuối cùng cũng được ngủ một giấc ngon lành”. Sau khi Bạch Ưng tìm thấy đoàn người, vừa tới Hawaii Ly Tâm lập tức đánh một giấc say sưa. Lúc cô tỉnh lại đã là sáng sớm ngày hôm sau.
“Đói bụng quá, lão đại đi đâu rồi?” Mở mắt không thấy bóng dáng Tề Mặc, Ly Tâm ôm bụng đi ra khỏi phòng.
Bên ngoài, ánh mặt trời rực rỡ chiếu sáng khắp không gian. Không khí mát mẻ, mùi hương hoa thoang thoảng khiến Ly Tâm cảm thấy vô cùng dễ chịu, cô hít một hơi sâu, đây mới chính là cuộc sống của con người.
Jiaowen đưa mắt nhìn Tề Mặc, thấy sắc mặt hắn rất bình thản, không hề tỏ thái độ bất cứ thái độ nào khi Ly Tâm giành đồ ăn của hắn. Nụ cười trên miệng Jiaowen càng rộng hơn, anh ta nói từ tốn: “Hình như tôi đã bỏ lỡ một cảnh hay”.
“Đúng vậy”. Lập Hộ vừa đi đến nơi, mỉm cười trả lời.
“Ồ”. Jiaowen cất cao giọng, anh ta đặt khuỷu tay xuống bàn đá rồi chống cằm nhìn Ly Tâm bằng ánh mắt vô cùng gian tà. Mặc dù vậy Ly Tâm vẫn không thay đổi nét mặt. Cô tiếp tục ăn mà không hề bận tâm đến mấy người đàn ông xung quanh. Sau khi chén gần hết thức ăn trong đĩa, Ly Tâm mới chợt nhớ ra, cô ngẩng đầu quay sang nói với Tề Mặc: “Lão đại, anh đã ăn sáng chưa?”. Thái độ của Ly Tâm hoàn toàn coi Jiaowen như không tồn tại.
“Em thử nói xem?” Thức ăn vừa được đưa đến, hắn chưa hề động vào đã bị Ly Tâm cướp mất, bây giờ cô còn dám hỏi hắn câu đó. Tề Mặc cúi xuống nhìn vào mắt Ly Tâm.
Ly Tâm cười ngượng ngùng, cô tự giác chọn đồ ăn cô vẫn chưa động đến đưa cho Tề Mặc. Tề Mặc tối sầm mặt: “Em ăn hết đi”.
Ly Tâm nhún vai, cô quên mất Tề Mặc là lão đại, ai lại đi ăn thừa đồ của cô. Thế là cô không một chút do dự tiếp tục đưa thức ăn lên miệng mình.
Thấy bản thân hoàn toàn bị coi thường, Jiaowen khóc dở mếu dở, anh ta quay sang nói với Tề Mặc: “Tề, anh đừng chiều cô ấy quá, tôi sợ sau này cô ấy sẽ vô pháp vô thiên”.
Ly Tâm trừng mắt với Jiaowen: “Xin anh, anh có biết chữ “sủng” (chiều) viết thế nào không? Con mắt nào của anh thấy anh ấy chiều tôi?”. Ly Tâm cảm thấy nổi da gà khi áp dụng chữ “sủng” lên người Tề Mặc, dù đối tượng là cô cô cũng không chịu nổi. Tề Mặc biết chiều chuộng người khác ư? Về điểm này cô không nghi ngờ thì ông trời cũng nghi ngờ.
Tề Mặc cau mày nhìn Jiaowen, hắn muốn làm gì thì làm, tất cả tùy thuộc vào tâm trạng của hắn. Ly Tâm ăn đồ của hắn, hắn cảm thấy cũng chẳng sao nên mới nhường đồ ăn cho cô. Hành vi này có gì là lạ? Tuy rằng trước đây đồ ăn của hắn không một người nào dám động tới.
Bắt gặp ánh mắt khinh thường của Ly Tâm chiếu về Jiaowen, Hồng Ưng lắc đầu: “Jiaowen lão đại, làm người nên thận trọng”. Tuy câu nói của Hồng Ưng không đầu không cuối nhưng Jiaowen lập tức hiểu ý.
Anh ta gật đầu cười tươi: “Tôi đúng là không thể dây vào, tôi phải tránh mới được”.
“Chỉ sợ anh tránh không nổi lại cứ thích dây vào”. Lập Hộ nhếch mép cười, thể hiện tâm trạng rất tốt.
Jiaowen cười tươi: “Vẫn là các chú hiểu tôi nhất”.
Tề Mặc đảo mắt qua ba người: “Hôm nay các chú rất vui?”
Hồng Ưng gật đầu: “Vâng ạ, chuyện này đáng để vui mừng”.
Jiaowen cười nói: “Có thể gặp lại người 99% không qua khỏi hoạn nạn, tại sao tôi không vui chứ? Các anh trở về nguyên vẹn, lẽ nào không cảm thấy vui sao?”
Ly Tâm đã ăn no nên bỏ đồ ăn trong tay xuống bàn. Cô quay sang hỏi Jiaowen: “Là Lam Bang đúng không?”
Nhìn gương mặt hốc hác của Jiaowen, cô có thể đoán ra hai ngày nay anh ta bị bức đến phát điên. Một người mình đồng da sắt như anh ta cũng có lúc lâm vào trạng thái tinh thần mệt mỏi thì thật chẳng giống Jiaowen chút nào. Lúc máy bay hạ cánh, Jiaowen là người xông lên đầu tiên, gương mặt anh ta lộ rõ vẻ lo lắng và bồn chồn. Khi nhìn thấy Tề Mặc, anh ta mới thở phào nhẹ nhõm và bộc lộ nỗi vui mừng.
Bây giờ Tề Mặc cùng Jiaowen ăn sáng ở một nơi Jiaowen thích là hoa viên. Có thể thấy Tề Mặc rất hiểu tâm trạng của Jiaowen nên mới chiều theo ý của anh ta. Điều đó cũng chứng tỏ Tề Mặc coi Jiaowen như người bạn của hắn. Tuy nhiên Tề Mặc hôm nay không thấy nhăn mặt nhíu mày như mọi lần, chứng tỏ có chuyện gì đó khiến hắn vui vẻ.
Tâm trạng tốt của đám Hồng Ưng tuyệt đối không phải xuất phát từ việc thoát khỏi nguy khốn. Ở Tề Gia từ này được sử dụng nhiều nhất nên không còn mới mẻ. Mặc dù biến cố vừa rồi tương đối nguy hiểm hơn hoàn cảnh trước đây nhưng không đến nỗi khiến họ vui vẻ như vậy. Họ còn có hứng thú trêu chọc cô chứng tỏ không phải chuyện nhỏ. Đối với đám Tề Mặc, Ly Tâm tin chỉ liên quan đến Lam Bang mới có hiệu quả như vậy.
“Thông minh”. Jiaowen vỗ tay khen